Đây mới là mối hận suốt đời khó quên!
Nghe vậy, Cổ Nhĩ một hơi uống cạn ly bia trong tay, sau đó gật gật đầu.
"Cũng được."
Đường lớn bằng phẳng ở ngay trước mặt, không có lý do gì Cổ Nhĩ lại cự tuyệt cả.
…
Lại đi vào Yến Kinh một lần nữa, Cổ Nhĩ cũng không biết là mình có cảm tưởng gì.
Nhà cao tầng mọc lên san sát nhau, dòng người qua lại không ngớt.
Cậu cứ đứng trước quảng trường truyền tống như vậy, mờ mịt không biết phải làm sao —— Số 3 chỉ nói một câu "Đi tìm Số 1", lại không hề để ý đến việc Cổ Nhĩ sẽ phải tìm như thế nào, mà Cổ Nhĩ, cũng chỉ có thể mù mù mịt mịt mà chạy tới Yến Kinh, cũng không biết phải làm thế nào để gặp Văn Vũ.
Cậu không thân phận, không địa vị… Chỉ là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp.
May mắn là thân là một trong những người thừa kế do Văn Vũ tuyển chọn, Văn Vũ đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho Cổ Nhĩ từ trước.
Cách đó không xa, một chiếc siêu xe dừng lại, sau đó, một người đàn ông vạm vỡ cao tầm 2 mét từ trong xe bước ra, anh ta tìm kiếm xung quanh, không lâu sau liền nhìn thấy Cổ Nhĩ đang đứng đó với vẻ mặt mờ mịt.
"Ở đây, Cổ Nhĩ! Ở đây!"
Tiếng gọi tràn đầy sức mạnh vang vọng khắp toàn bộ quảng trường truyền tống, Cổ Nhĩ nghe thấy thì lập tức quay đầu lại, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang nhảy lên nhảy xuống trước xe, vẻ mặt cậu sửng sốt, nhưng thân thể lại phản ứng theo bản năng mà đi tới trước xe.
“Cổ Nhĩ đúng không? Đại nhân bảo tôi tới đón cậu, xin tự giới thiệu một chút, tôi là đội phó đội cận vệ của tổng tư lệnh - Long Nhị.”
Long Nhị giới thiệu ngắn gọn một câu rồi mở cửa xe, chưa đợi Cổ Nhĩ phản ứng lại thì đã đẩy cậu vào trong.
Đến tận khi xe chạy được một đoạn thì Cổ Nhĩ vẫn ngây người như cũ, cậu ngồi bên cạnh ghế lái, nhìn Long Nhị rồi bối rối hỏi.
“Ừm, anh ơi, anh là?”
“Cậu là Cổ Nhĩ đúng không? Con nuôi của tư lệnh đại nhân?”
“Á…”
Xưng hô con nuôi làm đầu Cổ Nhĩ đầy vạch đen, cậu suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Xem như là thế.”
“Vậy thì được rồi, cậu cứ đi theo tôi là được.”
Long Nhị nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ nhếch môi cười để lộ hàm răng trắng tinh.
Cổ Nhĩ cũng không nói gì nữa, chỉ yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chiếc xe chạy như bay, một lát sau đã tiến vào trong tổng bộ quân khu.
Ba phút sau, Cổ Nhĩ đẩy cánh cửa phòng tổng tư lệnh Yến Kinh.
Lọt vào tầm mắt là một bóng dáng quen thuộc đang ngồi sau bàn làm việc, nhàn nhã nhâm nhi tách trà.
…
Cổ Nhĩ nhìn người có vẻ ngoài giống hệt chú Số 3 thì nhất thời không biết phải phản ứng như thế nào. Cậu chỉ đứng yên ở cửa, đến tận khi Long Nhị đóng cửa lại thì Cổ Nhĩ mới phục hồi tinh thần.
“Chú… Chú…”
Âm thanh lắp bắp này rốt cuộc cũng đã thu hút sự chú ý của Văn Vũ.
“Ngồi đi.”
Văn Vũ chỉ vào chiếc ghế sô pha đối diện, ra hiệu cho Cổ Nhĩ ngồi xuống. Cổ Nhĩ ngồi xong thì Văn Vũ mới đặt tách trà xuống rồi nhìn chằm chằm cậu. Cặp mắt không gợn sóng của Văn Vũ khiến Cổ Nhĩ cảm thấy lạnh lẽo.
Mặc dù chú này giống hệt chú Số 3 của Cổ Nhĩ, nhưng lại có một cảm giác xa lạ khiến Cổ Nhĩ không sao hiểu nổi.
“Mấy năm nay sống chung với Số 3 thế nào?”
“Cũng không tệ lắm.”
Cổ Nhĩ đơn giản đáp lại, Văn Vũ nghe xong thì gật đầu.
“Đúng rồi, cha đã xem qua phiếu thành tích học tập của con, các môn văn hóa đều đạt A, võ thuật được khen là có tiềm lực vô hạn, nhưng thực chiến chỉ đạt điểm C. Sao lại thấp như thế? Có phải vẫn không ra tay được với Ma tộc không?”
Cổ Nhĩ nghe Văn Vũ hỏi thế thì lập tức căng thẳng. Mấy năm nay Cổ Nhĩ cũng đã giết nhiều Ma tộc, nhưng ở trong khóa học thì lại không biểu hiện được như vậy.
Xét cho cùng thì chuyện Cổ Nhĩ từng là “Ma” vẫn là sự thật, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến hành động của Cổ Nhĩ.
Cổ Nhĩ yên lặng, không biết phải trả lời như thế nào. Văn Vũ nhìn vẻ mặt rối rắm của Cổ Nhĩ thì khóe miệng chậm rãi nhếch lên.
“Được rồi, trêu con thôi, dù sao con cũng là con nuôi của cha. Cha biết trong lòng con vẫn có những khúc mắc về chuyện thay đổi chủng tộc, nhưng theo tin tức số 3 gửi về thì chắc là những khúc mắc này sẽ càng ngày càng ít. Ừm, cha rất chờ mong biểu hiện trong tương lai của con.”
Cổ Nhĩ thấy Văn Vũ làm cho mình một bậc thang để xuống thì nhẹ nhàng thở hắt ra, cậu nhìn Văn Vũ, trong mắt toát ra sự cảm kích.
“Vậy chúng ta đổi đề tài một chút, Ma Linh…”
Văn Vũ vừa mới nói ra hai từ Ma Linh thì lập tức cảm nhận được cơ bắp của Cổ Nhĩ căng cứng. Cậu nhìn chằm chằm vào Văn Vũ, dựng thẳng lỗ tai, giống như không muốn bỏ lỡ một từ một chữ nào.
“Con muốn giết ông ta, đúng không?”
“Đúng!”
Văn Vũ nghe được giọng nói kiên quyết này thì chậm rãi gật đầu, sau đó đứng dậy đi tới bên cạnh Cổ Nhĩ, tự mình rót cho Cổ Nhĩ một tách trà.
“Gọi con tới đây cũng chính là vì chuyện của Ma Linh.”
“Chú nói đi, chỉ cần cháu làm được thì nhất định sẽ không từ chối!”
Cổ Nhĩ nghiêm túc trả lời, nhưng thực ra Văn Vũ đã kích hoạt Mắt bóng đêm, thế nên tất cả mọi chuyện liên quan đến Cổ Nhĩ đã bị Văn Vũ thu hết vào trong tầm mắt.
Chương 2102 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]