Chủng thần thú.
Thiên phú chủng tộc: 18,5.
Tố chất thân thể: 362 vạn.
Kỹ năng: Lược bỏ…
Các số liệu so với cường giả bình thường thì tốt hơn rất nhiều, nhưng đối với Văn Vũ mà nói thì chỉ là một con cá nhỏ mà thôi.
Thế nên Văn Vũ vỗ vai Cổ Nhĩ.
“Người vẫn chưa đến đông đủ, chuyện này chờ một chút rồi nói tiếp.”
…
Cổ Nhĩ cũng không đợi lâu lắm.
Một lúc sau, tiếng bước chân vang lên, cánh cửa mở ra, một thanh niên cao khoảng một mét tám, cường tráng đẩy cửa bước vào. Người này nhìn xung quanh, thấy Văn Vũ thì cười ha ha.
“Cha nuôi!”
Tiếng cười vô cùng vui vẻ và ngập tràn tình cảm. Vừa nhìn thấy người này thì Cổ Nhĩ đã cảm thấy có thiện cảm.
“Đến rồi à, lại đây, cha giới thiệu một chút.”
“Đây là Cổ Nhĩ, con nuôi của cha, cũng là anh con, gọi anh!”
Người trẻ tuổi nghe được Văn Vũ giới thiệu thì mỉm cười gật đầu, đồng thời vươn tay ra.
“Anh.”
Giọng nói hào sảng, âm thanh vang dội. Cổ Nhĩ thấy thế thì cũng đứng dậy bắt tay người này.
Sau đó, một nguồn năng lượng mênh mông truyền đến. Mặc dù người trước mặt chưa phát lực nhưng Cổ Nhĩ đã có thể cảm nhận được sức mạnh to lớn của người này.
Mạnh hơn mình rất nhiều!
“Đây là em trai con, Đường Hạo.”
Văn Vũ vừa giới thiệu vừa vỗ bả vai Đường Hạo, cảm giác như mình đang vỗ vào một miếng cao su cứng rắn.
Mắt bóng đêm lại quay sang Đường Hạo.
Đường Hạo…
????
Tất cả đều là dấu chấm hỏi.
Điều này có nghĩa là thực lực của Văn Vũ cũng không đủ để nhìn ra bất cứ thông tin nào của Đường Hạo!
Đây chính là con trai của Đường Hạo Phi, thế hệ thứ hai mạnh nhất, không gì sánh nổi!
…
Sau màn chào hỏi đơn giản thì Văn Vũ trở lại ghế của mình. Cậu nhìn hai thanh niên ngồi trên ghế sô pha, sau đó lại giơ tay nhìn đồng hồ.
Một lát sau, tiếng bước chân lại vang lên.
Cánh cửa tiếp tục mở ra, Đường Hạo Phi bước vào. Anh ta gật đầu với Văn Vũ, sau đó nhìn Cổ Nhĩ và Đường Hạo, ánh mắt tập trung trên người Cổ Nhĩ khoảng chừng một hai giây rồi lướt sang chỗ khác, đứng bên cạnh Văn Vũ.
Sau đó lại là ba bóng dáng quen thuộc.
Tần Thiên, Arthur, và em gái Tần Thiên - vợ Arthur, Tần Thi Viện.
“Bọn trẻ đâu?”
Văn Vũ vừa hỏi xong thì ngoài cửa vang lên tiếng xô xô đẩy đẩy, sau đó là hai người khoảng chừng 20 tuổi bước vào.
Con gái Arthur - Á Văn, cùng với con trai Tần Thiên - Tần Thiếu An.
Sau hơn hai mươi năm thăng trầm, giờ đã đến lúc thế hệ sau đâm hoa kết trái.
“Bọn trẻ không muốn gặp cậu, chúng nói cậu quá đáng sợ.”
Tần Thiên mỉm cười nói với Văn Vũ, nhanh chóng kéo con trai và cháu gái đến bên cạnh, sau đó nhìn Văn Vũ hỏi.
“Lần này có chuyện gì thế?”
Văn Vũ gõ nhẹ ngón tay lên bàn, sau đó chậm rãi lên tiếng.
“Tôi muốn giao cho bọn trẻ một nhiệm vụ.”
Văn Vũ nói xong thì trong phòng họp lập tức trở nên yên tĩnh.
Tiếp đó, Đường Hạo Phi vung tay tạo một kết giới bao trùm phòng họp, Văn Vũ nói tiếp.
“Phía Ma giới có chút biến động.”
Khoảng cách giữa Đường Hạo Phi và Đường Hạo là 25 năm, trong vòng 25 năm này, cả thế giới vẫn thuận buồm xuôi gió, sóng yên biển lặng. Nhưng tất cả sự bình lặng đó chỉ là bình yên trước cơn bão, hôm nay Ngữ Văn ở Ma giới đã gửi tin báo động chiến tranh cho Văn Vũ.
“Chắc hẳn mọi người đã từng nghe đến cái tên Ma Linh rồi đúng không?”
Văn Vũ vừa nói ra hai chữ Ma Linh thì ngoại trừ Á Văn và Tần Thiếu An ngơ ngác thì mọi người đều biến sắc.
Chính là chủ của Ma giới hiện tại - Điều này cũng không phải bí mật gì.
“28 năm trước, Ma Linh lật đổ sự thống trị của Philip, trở thành bá chủ của Ma tộc. Ông ta giải tán bảy người của hội nghị tối cao Ma tộc. Đến thời điểm này, Ma tộc hoàn toàn nghe theo sự ra lệnh của Ma Linh.”
“Chuyện này đối với chúng ta mà nói vừa có lợi vừa có hại. Tạm thời chúng ta không để cập đến lợi ích, hôm nay chúng ta sẽ bàn về tác hại, cũng chính là những ảnh hưởng nó mang lại.”
Văn Vũ nói từ đầu đến cuối mọi chuyện, những người còn lại cũng yên lặng lắng nghe.
“Từ sau khi Ma Linh thượng vị thì đã dọn dẹp hết tất cả phản nghịch, chỉnh đốn lại lực lượng Ma tộc. Trước đây Ma tộc chia thành bảy phần nhưng bây giờ đã nắm gọn hết trong tay ông ta. Điều đáng sợ nhất là tất cả những át chủ bài mà nhóm lãnh tụ Ma tộc lưu lại đều bị Ma Linh kế thừa! Bây giờ ông ta đã mài gươm, chuẩn bị khai đao với chúng ta!”
“Thế nên, chiến tranh đã gần ngay trước mắt!”
“Từ từ, cha nuôi, con có một câu hỏi.”
Đường Hạo giơ tay lên, Văn Vũ nhẹ nhàng gật đầu, ý bảo Đường Hạo nói.
“Chuyện thế này không phải nên thảo luận ở đại hội quân bộ sao?”
Đường Hạo nói xong thì Đường Hạo Phi khẽ nhíu mày, nhìn Đường Hạo giống như hổ lớn đang nhìn chằm chằm hổ con. Đường Hạo bị cha nhìn thì không nhịn được rụt cổ lại.
“Con chỉ thắc mắc…”
Đường Hạo thì thầm, Văn Vũ nghe thấy thì bật cười.
“Chuyện này ngày mai sẽ được nói trong hội nghị, cha nói cho các con biết không phải bắt các con phải gánh vác áp lực này.”
“Tìm các con đến đây là vì chuyện khác.”
“Cậu muốn nói đến chuyện cấp bậc xiềng xích à?”
Đường Hạo Phi hỏi, Văn Vũ gật đầu.
Chương 2103 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]