“Đây là vấn đề lớn nhất Ma Linh phải đối mặt, cũng là vấn đề đầu tiên ông ta phải giải quyết.”
Văn Vũ nói xong thì khẽ xoay một thứ giống như đồng hồ báo thức trên bàn. Mặt đồng hồ nhanh chóng lộ ra trước mặt mọi người.
“Mọi người xem cái này trước đã.”
Mọi người nhìn theo phương hướng chiếc đồng hồ của Văn Vũ, chỉ thấy trên đó hiện lên một con số 9,5%.
“Đây là tiến độ của cấp độ xiềng xích hiện tại…”
Văn Vũ vừa nói xong thì mọi người đã hiểu rõ.
Từ khi cấp độ xiềng xích cấp 8 mở ra đến nay đã là hơn 60 năm. Trong vòng 60 năm này, cấp độ xiềng xích đã bị đột phá 9,5%.
Đây là một tiến độ bình thường.
…
“Nếu Ma Linh muốn phát động một cuộc tấn công quy mô lớn, hoặc muốn quyết chiến thì cấp độ xiềng xích là một chủ đề không thể tránh khỏi.”
“Mấy ngày trước Ma Linh đã họp xong, cũng phát động chiến tranh, điều đó có nghĩa là Ma Linh đã có cách giải quyết cấp độ xiềng xích.”
Tất cả mọi người trong Ma tộc đều biết đến cuộc chiến tranh này, căn cứ theo những gì Ngữ Văn điều tra thì Ma tộc đã chuẩn bị xong xuôi vũ khí đạo cụ rồi.
Ma Linh thực sự muốn phá hủy trái đất!
Đề tài lập tức được đặt trên cấp độ xiềng xích.
Cho dù Ma tộc có chuẩn bị như thế nào đi chăng nữa thì nếu chỉ dừng ở cấp 8 thì sẽ chẳng thể nào tạo ra khác biệt.
“Theo những ghi chép về Ma Linh thì ông ta là người cẩn thận, không bao giờ chiến đấu khi không nắm chắc phần thắng, như thế thì chứng tỏ ông ta có cách đối phó với cấp độ xiềng xích. Sau khi những nội gián của tôi ở Ma giới điều tra một phen thì chỉ tìm được hai chữ.”
Văn Vũ nói đến đây thì lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, ai cũng nhìn chằm chằm về phía cậu, ngay cả Á Văn và Tần Thiếu An không tự nguyện đến cũng dựng thẳng lỗ tai lên.
“Hạt giống…”
Mọi người nghe đến hai từ này thì ngẩn ra, một lúc sau Tần Thiên và Arthur mới phản ứng lại được. Hai người họ lập tức quay đầu nhìn Tần Thi Viện đang lo lắng bất an.
“Là hạt giống kia?”
“Tôi cũng không biết, tin tình báo chỉ gửi về hai chữ. Mọi người cũng biết năng lực của Ma Linh rồi, phân thân này của tôi không tiếp xúc được với quá nhiều bí mật.”
Mặc dù Văn Vũ nói vậy nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Tần Thi Viện.
“Hạt giống hủy diệt, hạt giống liệt diễm, hạt giống dịch bệnh và rất nhiều hạt giống khác không biết gọi là gì. Nhưng căn cứ theo những kinh nghiệm từ xưa đến nay thì những hạt giống này chắc là chìa khóa của Ma Linh.”
Mặc dù tất cả chỉ là suy đoán, nhưng những suy đoán này đều cần nghiệm chứng!
Bởi vì hòa bình và ổn định là yêu cầu lớn nhất của Văn Vũ. Văn Vũ và thế giới đều cần thời gian để trưởng thành, nhưng Ma Linh lại không cho Văn Vũ quá nhiều thời gian.
“Chúng ta không có cách nào xác minh những suy đoán này, quân đội Yến Kinh và những cường giả vẫn cần canh gác chiến trường phân tầng để ngăn chặn sự tập kích bất ngờ của Ma Linh. Thế nên chuyện này chỉ có thể nhờ người khác xác minh.
“Thế nên cha đã nghĩ đến các con.”
Yến Kinh có rất nhiều người, nhưng những người ăn không ngồi rồi thì không có mấy.
Hơn nữa, Ma Linh đã phát động chiến tranh thì chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào, người trên tiền tuyến không được lơ là. Bây giờ chỉ có một manh mối như thế, để Tần Thiên và Arthur dẫn dắt một đám nhãi ranh thiếu kinh nghiệm cũng coi như có thể chấp nhận được.
Còn về chuyện tại sao lại là Tần Thiên và Arthur…
Bởi vì chuyện này liên quan đến Tần Thi Viện, thế nên không có lý do gì không giao cho hai người này.
Văn Vũ nói xong thì Tần Thiên và Arthur đều gật đầu, hai người đứng một trái một phải bên cạnh Tần Thư Viện, nhìn như hộ hoa sứ giả.
Á Văn và Tần Thiếu An cũng nóng lòng muốn thử, còn Đường Hạo và Cổ Nhĩ lại bình tĩnh không ít.
“Manh mối mà tôi có thể cung cấp cho mọi người chỉ có hai từ “Hạt giống” này thôi. Mọi chuyện còn lại mọi người phải tự tìm kiếm, mọi người có tự tin không?”
“Có!”
Đường Hạo giơ cao nắm tay, lộ ra vẻ mặt “Đã tiến vào trạng thái”, Cổ Nhĩ cũng nhẹ nhàng gật đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì.
“Vậy mọi chuyện quyết định như vậy, Tần Thiên đội trưởng, Arthur đội phó, những người còn lại là đội viên bình thường. Làm việc chăm chỉ, đừng khiến tôi thất vọng.”
Văn Vũ nói xong thì nhẹ nhàng nhìn Cổ Nhĩ một cái, Cổ Nhĩ chỉ gật đầu, trong mắt không có chút do dự nào.
Việc này đối với Cổ Nhĩ mà nói chính là một loại khảo nghiệm.
Năng lực, thậm chí là cả lập trường.
“Phù!”
Đợi cho tất cả những người khác đều đã đi ra ngoài, văn phòng chỉ còn lại Văn Vũ và Đường Hạo Phi thì Văn Vũ mới thở phù một tiếng, sau đó tê liệt ngã xuống ghế.
“Làm sao thế?”
Đường Hạo Phi lập tức hỏi, dường như nhìn ra được sự khó xử của Văn Vũ.
“Nói như thế nào đây, lão Đường, lần này chúng ta phiền phức to rồi.”
Văn Vũ xoa mặt, cười khổ lên tiếng.
“Ý cậu là?”
“Tôi đang nói đến cuộc tấn công của Ma tộc…”
Văn Vũ nói xong thì lập tức nghĩ đến hình ảnh mà Ngữ Văn đã nhìn thấy.
Hàng vạn tấn vật tư chiến tranh, đủ loại kiểu dáng, hàng loạt Ma tộc trước đây chưa từng xuất hiện, các loại vũ khí chiến lược, những cường giả Ma tộc được bí mật bồi dưỡng…
Chương 2104 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]