Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 212: CHƯƠNG 212: SUY NGHĨ CỦA TÔN NGẠO THIÊN 1

"CNM, ông đây giết chết cậu!"

Trong giọng nói của Tôn Ngạo Thiên tràn ngập sát ý và phẫn nộ!

Tôn Ngạo Thiên vừa nói xong, một ánh sáng xanh mang theo khí lạnh như băng trực tiếp bắn vào đùi Tôn Ngạo Thiên!

Quần áo bảo vệ của Tôn Ngạo Thiên bị xuyên thấu, sau đó, vết thương ở đùi phải trực tiếp đóng băng.

Tôn Ngạo Thiên vừa rồi còn muốn ra ngoài, bây giờ đứng không vững, ngã quỵ trên mặt đất!

Kết quả rất rõ ràng, Tôn Ngạo Thiên không đánh lại Trương Lập Phi!

Thấy Tôn Ngạo Thiên như con cá trạch lớn, còn muốn tiến lên liều mạng với Trương Lập Phi, Trương Văn Hổ quát to với Trương Lập Phi đang đứng ngoài cửa.

"Đủ rồi, còn không mau dẫn con đàn bà của con về đi!"

Nghe thấy cha mình nói như vậy, khóe miệng Trương Lập Phi nhếch lên, kéo tay Bạch Phỉ Phỉ, quay đầu rời khỏi quán cơm.

Mà Bạch Phỉ Phỉ cũng không thèm liếc Tôn Ngạo Thiên trên mặt đất một cái!

Quá rõ ràng, Tôn Ngạo Thiên đã bị vứt bỏ, giống Lí Toàn An trước kia!

Văn Vũ chép miệng, cảm thán một tiếng.

"Người phụ nữ này đúng là hàng hot."

Trương Văn Hổ ở bên cạnh nghe thấy Văn Vũ bình phẩm như vậy, cười ha ha, nói.

"Người phụ nữ này lúc mới gặp bọn anh đã mê hoặc con anh đến chết mê chết mệt, nhưng thật ra cũng có chút thủ đoạn. Haiz, thật ra anh đây cũng hơi ích kỉ một chút, con anh thích, anh cũng không thể làm gì, đúng không, hy vọng Văn Vũ có thể thông cảm cho nỗi khổ tâm của người làm cha."

Ý tứ trong lời ông ta chính là, hy vọng Văn Vũ không nhúng tay vào những chuyện lộn xộn này.

Văn Vũ bĩu môi.

Văn Vũ không thèn để ý đến loại chuyện rách nát này.

"Đi thôi, bữa rượu này cũng kết thúc rồi, anh sắp xếp cho chú một nơi nghỉ ngơi trước."

Trương Văn Hổ nói xong, dẫn Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh đi ra ngoài.

Tôn Thụy Tinh thấy Tôn Ngạo Thiên chật vật ngã trên đất, có chút không đành lòng, ông ta đỡ Tôn Ngạo Thiên dậy, sau đó rời đi theo Văn Vũ.

Văn Vũ đi theo Trương Văn Hổ vào nơi tụ tập.

Dễ nhận thấy, thủ đoạn của Trương Văn Hổ không tệ, nơi tụ tập cũng không vì biến động của cấp trên mà xảy ra bất kỳ rối loạn gì, đường phố sạch sẽ, cuộc sống có trật tự.

Những người may mắn còn sống sót trong thị trấn Sài Hà tương đối thân thiện sau khi Văn Vũ đánh bại zombie vương!

"Văn Vũ, sau khi tới nơi này, anh thường xuyên nghe Tang Bằng Phi nhắc đến chú em, anh biết, với thực lực của chú em, tuyệt đối sẽ không quay lại cái bảo địa bé tí, anh không hề động đến nơi trước kia cậu ở, mà căn phòng này sau này cũng là của cậu! Cậu xông pha ở bên ngoài, mệt mỏi thì cứ quay về nghỉ chân một chút, anh ở đây mở cửa chào đón cậu!"

Trương Văn Hổ nói xong, mọi người cũng đã đi đến cửa căn phòng mà trước kia Tang Bằng Phi sắp xếp cho Văn Vũ.

Trương Văn Hổ mở cửa ra, khoa tay múa chân, làm động tác "mời vào" với Văn Vũ.

Văn Vũ đi vào trong phòng, nhìn quanh bốn phía.

Căn phòng không có một chút thay đổi gì, còn có thể nhìn thấy dấu vết quét dọn định kỳ.

"Anh thật có tâm."

Văn Vũ gật đầu với Trương Văn Hổ.

"Nên làm!"

Trương Văn Hổ tươi cười nói.

"Vậy anh đi trước đây, đúng rồi, anh thay mặt đứa con vô dụng của mình, xin lỗi với Ngạo Thiên."

Nói xong, Trương Văn Hổ cũng không chờ Tôn Ngạo Thiên có phản ứng gì, trực tiếp đi ra ngoài.

"Người này không đơn giản!"

Văn Vũ lặng lẽ cảm thán một câu.

Chưa bàn đến chuyện làm việc, chỉ riêng chuyện căn phòng này, Trương Văn Hổ sắp xếp cực kỳ hoàn hảo!

Nếu Văn Vũ không về, tất cả những đồ liên quan đến Văn Vũ đều được giữ gìn, chính là để chấm dứt một cái thiện duyên, đồng thời cũng bóp chết tất cả manh mối mà Văn Vũ có thể tìm!

Xử lý mọi chuyện có thể nói là kín kẽ không một lỗ hổng!

Chỉ có chuyện của Phỉ Phỉ là xảy ra sơ sót.

Theo Văn Vũ suy đoán, đây chính là sự kiện đào hố tiêu biểu.

Có lẽ bây giờ trong lòng Trương Văn Hổ vẫn đang trên mây, chắc chắn Trương Lập Phi sẽ bị mắng!

"Ngày mai chúng ta đi đi, tâm tư của người này hơi đáng sợ!"

Tôn Thụy Tinh đỡ Tôn Ngạo Thiên lên sô pha, nói với Văn Vũ.

"Ừ."

Văn Vũ gật đầu.

Nếu bàn về thủ đoạn tâm cơ, Văn Vũ không hề mạnh!

Vì vậy, cậu rất ghét dùng thủ đoạn với người khác, hoặc là người khác dùng thủ đoạn với mình.

Người như Trương Văn Hổ, nếu không cần thiết, Văn Vũ không muốn tiếp xúc quá nhiều!

"Anh Văn Vũ."

Người nói là Tôn Ngạo Thiên đang nằm trên sô pha.

Văn Vũ quay đầu, cẩn thận đánh giá vết thương trên người Tôn Ngạo Thiên.

"Tố chất cơ thể của thằng nhóc Trương Lập Phi kia đại khái là 40 điểm, cao hơn cậu, cậu không đánh lại cậu ta cũng là bình thường, hơn nữa vết thương này của cậu, với tố chất cơ thể của chức nghiệp giả cấp 2, không cần dùng thuốc, không vận động một ngày là khỏi!"

"Em không nói chuyện này, anh Văn Vũ, em muốn xin anh giết bọn họ!"

Trong lời nói của Tôn Ngạo Thiên tràn đầy căm hận!

Lúc này, Văn Vũ mới quan sát sắc mặt của Tôn Ngạo Thiên.

Sắc mặt xám xịt, tiều tụy, dễ nhận thấy, bị đả kích về thân thể và tâm hồn khiến Tôn Ngạo Thiên có chút tan vỡ.

Rốt cuộc, nó vẫn là một đứa trẻ chưa đủ kinh nghiệm trong xã hội!

Nhưng chuyện này liên quan gì đến Văn Vũ, liên quan gì?

"Không được."

Văn Vũ dứt khoát lắc đầu.

Chưa nói đến việc Văn Vũ không muốn gây chuyện, chỉ với thái độ của Trương Văn Hổ đối với mình và bản chất của chuyện này, Văn Vũ không thể ra tay xử lý bọn họ!

Nghe thấy câu trả lời của Văn Vũ, Tôn Ngạo Thiên ngồi dậy, kéo tay Văn Vũ, vành mắt đỏ bừng, nói.

Chương 212 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!