"Anh Văn Vũ, coi như em cầu xin anh đấy!"
Nhìn thấy đôi mắt ngập nước của Tôn Ngạo Thiên, trong lòng Văn Vũ…
Đột nhiên cảm thấy thật buồn nôn!
Cậu ta đang diễn!
Tôn Ngạo Thiên đang diễn kịch!
Đến giờ, Văn Vũ cứ cảm thấy Tôn Ngạo Thiên giống như một đứa trẻ, có lúc như mất não, có lúc như mắc phải bệnh trung nhị(*), có lúc lại có chút không tự tin.
(*) Bệnh trung nhị: một hội chứng tuổi dậy thì
Nhưng Văn Vũ vẫn quên mất một chuyện.
Người như thế sao có thể trở thành "Anh Tiểu Thiên" trong doanh trại được? Sao có thể ngang bằng địa vị với Tang Bằng Phi được?
Một đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi, trong thời bình, đã không còn là trẻ con nữa rồi!
Với luồng thông tin lớn mạnh của internet, những người ở tuổi này, cái gì nên biết cũng đã biết, không nên biết cũng đã biết rồi!
Nhìn thấy ánh mắt cầu xin của Tôn Ngạo Thiên, đột nhiên Văn Vũ cảm thấy nhàm chán.
Trực tiếp buông tay Tôn Ngạo Thiên ra, Văn Vũ quay đầu đi về phòng ngủ.
Không nói gì khác, cũng không tức giận.
Văn Vũ chỉ cảm thấy thú vị mà thôi.
Đến giờ, cậu cũng chưa từng coi Tôn Ngạo Thiên là người một nhà.
Mà có thể tới giờ, Tôn Ngạo Thiên cũng không coi mình là "Anh Văn Vũ " như miệng nói!
Lợi dụng sức mạnh của mình mới là mục đích chủ yếu của người này!
"Sự tin tưởng giữa người với người rốt cuộc đã chạy đi đâu mất rồi?"
Cùng với tiếng lẩm bẩm của Văn Vũ, cánh cửa phòng ngủ đóng lại thật mạnh.
"Haiz, Tiểu Thiên, nói cậu như thế nào đây."
Tôn Thụy Tinh thở dài, lắc đầu, đi về căn phòng ngủ khác.
Dễ nhận thấy, với kinh nghiệm của Tôn Thụy Tinh, cũng nhìn ra một ít manh mối!
Chỉ để lại Tôn Ngạo Thiên đang tức giận ngồi trên sô pha!
Oán hận nhìn về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt của Văn Vũ, Tôn Ngạo Thiên nhỏ giọng nói.
"Ông đây con mẹ nó giả vờ trước mặt anh lâu như thế! Kết quả nhờ anh giúp một chút chuyện nhỏ mà còn như vậy."
Lời nói trong miệng vừa phun ra, thù hận trong mắt Tôn Ngạo Thiên càng ngày càng dày!
Muốn nói vừa bị người ta cắm sừng, lại bị người cắm sừng mình đánh, nói trong lòng Tôn Ngạo Thiên không thù hận thì không thực tế!
Nhưng sau khi bị Văn Vũ từ chối, thù hận này càng ngày càng lên men kịch liệt trong lòng Tôn Ngạo Thiên, thậm chí còn dần chuyển lên người Văn Vũ!
Dễ nhận thấy, Tôn Ngạo Thiên đã quên mất Văn Vũ đã chăm sóc cho mình như thế nào trong khoảng thời gian thử luyện ở bảo địa!
Con người luôn như vậy, cái gọi là một đấu gạo tạo ân, một gánh gạo tạo oán (*) hoàn toàn không phải là không có căn cứ!
(*)Một đấu gạo tạo ân, một gánh gạo tạo oán: Nếu cứu một người ở thời điểm chết đói, cho họ một đấu gạo, họ sẽ coi bạn trở thành ân nhân. Tuy nhiên, nếu bạn tiếp tục cho họ 1 đấu gạo, họ sẽ muốn bạn cho họ thêm nữa. Nếu một ngày nào đó, đột nhiên bởi vì nguyên nhân khác mà bạn không giúp đỡ, đối phương sẽ ghi hận bạn, và nhớ hận cả đời.
"Còn con điếm Bạch Phỉ Phỉ nữa! Còn tên rác rưởi Trương Lập Phi nữa! Tất cả đều đáng chết!"
Thù hận trong lòng Tôn Ngạo Thiên càng ngày càng mạnh.
Chậm rãi nhắm mắt lại, Tôn Ngạo Thiên chìm vào suy nghĩ.
Sau một lúc lâu, Tôn Ngạo Thiên lắc đầu chua xót.
"Suy cho cùng, vẫn là thực lực kém quá xa, căn bản không có cách gì!"
Tôn Ngạo Thiên cũng có chút thông minh, cho nên người như thế sẽ không đi lấy trứng chọi đá.
Bây giờ, mối thù này bị Tôn Ngạo Thiên nhốt chặt trong lòng!
Màn đêm dần buông xuống ở thị trấn Sài Hà, có chút yên tĩnh.
Mạt thế mang lại một ưu điểm duy nhất, chắc là sự yên lặng đến tĩnh mịch này thôi.
Tất cả đều tập trung lại, ngoại trừ những người đi gác đêm ra thì những người còn lại đều đã đi vào mộng đẹp hết rồi.
Đối với đa số mọi người đây chỉ là một buổi tối bình thường!
Nhưng trong thời mạt thế mà nói, dù sao cũng sẽ phát sinh một số chuyện không bình thường!
Thị trấn Sài Hà gần nơi thâm sơn cùng cốc.
Nhìn theo hướng chim đại bàng khổng lồ giương cách, tưởng nó bay ra khỏi núi kiếm ăn.
Thì ra chim đại bàng khổng lồ đứng dưới thân cây cổ thụ, từ từ mở mắt!
…
Vốn dĩ nó là một cây cổ thụ cành lá sum xuê, nhưng nhìn bên ngoài thì nó như sắp chết khô vậy.
Cành lá điêu tàn, chỉ đang cố gắng miễn cưỡng chịu đựng thân hình càng lúc càng lớn của chim đại bàng khổng lồ, thậm chí mở hai mắt, nhưng hai mắt càng ngày càng đục ngầu.
Cái lá duy nhất cũng bay theo gió, chỉ chốc lát đã theo gió bay xuống đất.
Nhưng mà sự trả giá này của cây cổ thụ không phải vô ích!
Phần báo đáp này chính là vào hôm nay!
Một trận lá cây "xào xạc" truyền tới, mấy con chim đại bàng khổng lồ ở trong rừng nghe được tín hiệu của cây cổ thụ! Mau chóng tập hợp ở đó!
Hôm nay, giết chết chim đại bàng khổng lồ! Quan trọng nhất là, tiêu diệt con đầu đàn..
Mà hết thảy mọi thứ, không bị bọn chim đại bàng khổng lồ này phát hiện!
Thiên La Địa Võng đã bày ra, có cả thú biến dị trong cuộc đại chiến nên hết sức căng thẳng!
…
Chương 213 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]