Nội tâm Arthur càng thêm lo lắng, anh ta suy nghĩ một chút, sau đó tiếp tục lên tiếng.
“Thả tôi ra ngoài!”
“Thả tôi ra ngoài!”
Lời nói của Arthur vẫn không nhận được câu trả lời của chiến thần Huyền Vũ, nhưng chờ khoảng ba giây sau, cảnh vật xung quanh Arthur lại biến hóa.
Trên mặt đất có một mũi tên huỳnh quang rất lớn, mũi tên này chỉ về phía Đông Nam, giống như đang chỉ đường cho Arthur.
Arthur thấy thế thì cũng nhấc chân đi theo hướng mũi tên chỉ.
…
Bố cục trong cơ thể chiến thần Huyền Vũ rất phức tạp, nó là không gian ba chiều.
Cho dù có mũi tên chỉ đường nhưng Arthur vẫn giống như đi trong mê cung, đủ các đường lòng vòng, đủ các ngõ bí mật.
Khoảng chừng một phút sau, mũi tên chỉ tới điểm cuối - Một cánh cống sắt thép xuất hiện trước mặt Arthur.
“Xẹt xẹt xẹt…”
Những dòng điện chạy vù vù, cánh cổng chậm rãi mở ra. Ngay khi ánh mặt trời chiếu vào, Arthur thấy mọi thứ trước mắt như bừng sáng.
Trên bầu trời, sấm sét tấn công mãi không ngừng. Chiến thần Huyền Vũ vung tay lên nhưng những đòn công kích đều trở nên vô dụng. Ở dưới đất, chiến thần Huyền Vũ khẽ nâng chân lên, để lộ hai vũng máu đỏ sậm.
Ban đầu, Arthur nhìn hai vũng máu trên mặt đất thì hơi ngây người, nhưng khi nhìn thấy bên trong vũng máu có một cây Cốt kiếm và một thánh giá chữ thập thì đột nhiên bừng tỉnh.
“Đây là… Chiến thần Huyền Vũ làm?”
Trong lòng anh ta dâng lên mối nghi ngờ. Hai vũng máu dần dần ngưng tụ lại, Tần Thiên và Ca Tu hồi sinh, sắc mặt tái nhợt, dường như vẫn còn chưa hết bàng hoàng về cái chết vừa rồi của mình.
Nhưng trước khi hai người phục hồi tinh thần thì một luồng lôi quang nữa lại nổi lên!
Sấm sét lập tức xuyên thủng hàng phòng ngự của hai người, một giây khiến hai người nổ đến xương cốt cũng không còn!
Vào lúc này, bàn chân to lớn của chiến thần Huyền Vũ lại một lần nữa đè xuống, hung hăng dẫm lên thi thể của Tần Thiên và Ca Tu, còn hung thủ đã sớm bay sang chỗ khác…
Mọi thứ đập thẳng vào mắt Arthur.
Anh ta nhìn bóng dáng người nhân bản đứng yên ở xa, sau đó lại nhìn đến chiến thần Huyền Vũ chậm rãi nhấc chân lên, hai vũng máu lại xuất hiện trên mặt đất, trán không tự chủ được mà toát mồ hôi lạnh.
Tần Thiên và Ca Tu đã bị người nhân bản canh giữ xác…
Không có viện trợ từ bên ngoài, không có kỹ năng mỗi lần hồi sinh lại càng thêm mạnh mẽ như quyết chiến sinh tử, một khi chết và bị canh giữ xác thì có nghĩa là vô cùng nguy hiểm!
Nếu cứ như thế này mãi thì đạo cụ hồi sinh không những không có ý nghĩa hy vọng mà ngược lại chính là một sự tuyệt vọng muốn chết mà không được!
“Chiến thần Huyền Vũ không theo kịp tốc độ của thể nhân bản, Tần Thiên và Ca Tu cũng không theo kịp, hơn nữa còn không có khả năng phòng thủ trước đòn công kích của người nhân bản…”
Tình hình trước mắt vừa nhìn đã hiểu ngay, Tần Thiên và Ca Tu chưa kịp nghĩ ra cách dùng ưu điểm của mình để tấn công nhược điểm của đối phương thì đã bị người nhân bản xử lý.
Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, vậy thì cho dù được chiến thần Huyền Vũ che chở thì Tần Thiên và Ca Tu chỉ sợ sẽ bị người nhân bản bắt sử dụng tất cả mọi đạo cụ hồi sinh, cuối cùng bị dẫm chết dưới chân chiến thần Huyền Vũ.
Arthur nghĩ đến đây thì khẽ nhíu mày…
Tần Thiên và Ca Tu không có năng lực phòng ngự trước những đòn công kích của người nhân bản, nhưng Arthur thì chưa chắc!
Lúc này, Arthur đột nhiên nghĩ ra một ý. Anh ta thu lại đại kiếm, bộ giáp trên người lấp lóe ánh sáng. Sau đó, Arthur giống như một con diều hâu, bay thẳng xuống bên dưới.
…
Sống lại từ cõi chết, vừa sống lại đã chết!
Thế gian này không còn sự tra tấn nào hơn thế!
Sau khi Tần Thiên và Ca Tu bị người nhân bản đánh chết thì cứ thế rơi vào vòng tuần hoàn tử vong đáng sợ!
Trên trời, một người nhân bản không ngừng thu hút sự chú ý của chiến thần Huyền Vũ. Dưới đất, một người nhân bản cứ lặp đi lặp lại động tác giết chết Tần Thiên và Ca Tu. Chiến thần Huyền Vũ cho dù di chuyển như thế nào, công kích như thế nào cũng không thể theo kịp bước chân của thể nhân bản!
Cứ mỗi lần sống lại, Tần Thiên và Ca Tu chỉ có thể cảm nhận được lôi quang lóng lánh, sau đó lập tức mất đi cảm giác!
Canh giữ xác…
Đây giống như những gì chiến thần Huyền Vũ đã làm với người nhân bản đầu tiên vậy. Thao tác này căn bản không có nội dung kỹ thuật nào cả, chỉ là trước khi hồi sinh thì phát động công kích, thế thì người vừa mới hồi sinh hoàn toàn không thể phản ứng lại được. Khi mới hồi sinh thì người hồi sinh sẽ có một cảm giác trống trải ngắn hạn, khoảng thời gian này sẽ không bị nguy hiểm, nhưng nó rất ngắn.
Ca Tu và Tần Thiên thậm chí đã nhìn thấy được kết cục của bản thân: Bọn họ sẽ đứng yên ở đây, cảm nhận cảm giác sống lại trong nháy mắt, sau đó lại bị giết chết!
Điều may mắn là Tần Thiên và Ca Tu không phải hai người đơn độc.
Khi hồi sinh lần thứ tám thì mọi chuyện bắt đầu xoay chuyển.
Cảnh tượng trước mắt dần dần trở nên rõ ràng, phía trên là bàn chân to lớn của chiến thần Huyền Vũ, sau lưng là lôi đình đang dần giáng xuống.
Khoảng thời gian ngắn đến mức Ca Tu không kịp đưa ra biện pháp đối phó thì thân thể đã cứng đờ không cử động được.
Lôi đình xuyên qua tim, mọi thứ trước mắt mờ dần, Tần Thiên bên cạnh cũng giống như vậy, bị người nhân bản xé nát.
“Đúng là không dễ dàng gì…”
Nếu nói trong lòng không lo âu lo lắng thì là giả, nhưng lo lắng lúc này cũng hoàn toàn vô dụng, không giúp ích được gì cho chuyện này.
Chương 2181 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]