Đến khi ý thức của hai người gần như mơ hồ thì bỗng bên cạnh có một tiếng hét lớn vang lên.
“Chết đi!”
Giọng nói quen thuộc của Arthur trở thành âm thanh cuối cùng mà Ca Tu nghe được trước khi chết.
…
“Bùm!”
Một kỵ sĩ mặc trọng giáp như một cục sắt khổng lồ từ trên trời lao xuống.
Lần này hơi đột ngột, nhưng thời gian tính toán vô cùng chuẩn xác.
Chính là khi Tần Thiên và Ca Tu chuẩn bị sống lại.
Một cái bàn ủi từ trên trời rơi xuống tất nhiên có thể khiến thể nhân bản chú ý. Người nhân bản lúc này có hai sự lựa chọn.
Một là không quan tâm đến Arthur, tiếp tục đánh chết Tần Thiên và Ca Tu.
Hai là bỏ chạy, chờ cơ hội tiếp theo.
Cả hai sự lựa chọn đều có lợi và hại. Nếu chọn một thì có thể đánh chết hai kẻ kia, nhưng bản thân mình lại không tránh được đòn tấn công của quân địch. Chọn hai thì mình có thể an toàn, nhưng tiến độ giết người lại bị gián đoạn.
Chọn thế nào đây…
Đây không phải vấn đề khó!
Đúng vậy, với người nhân bản mà nói thì bọn họ đều đã tìm được vị trí của mình trên chiến trường này. Ngoại từ Tinh và Độc Nhãn thì tất cả mọi chức nghiệp giả, thậm chí là thú biến dị trên trái đất đều không phải đối thủ của bọn họ!
Tiếp viện? Quấn lấy?
Đúng là một câu chuyện cười!
Chỉ cần một đòn là có thể hạ gục người mới đến, làm sao có thể coi là tiếp viện được? Làm sao có thể quấn lấy mình được?
Người này lập tức chọn đánh chết Tần Thiên và Ca Tu, lúc này cục sắt trên đầu chỉ còn cách anh ta chưa đến một mét.
Khoảng cách này không đủ để người nhân bản chạy trốn, mà anh ta cũng không nghĩ đến chạy trốn. Người này ngẩng đầu lên, đồng thời nâng tay phải, phóng một luồng sấm sét về phía trước!
Cây cột sấm sét có đường kính gần mười mét bao vây xung quanh Arthur, nhưng lại không hạ gục được anh ta như trong tưởng tượng của người nhân bản. Trọng giáp trên người kỵ sĩ tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, khôi giáp bị lôi đình thiêu cháy đỏ rực, nhưng giáp chưa hỏng, người cũng chưa chết!
Arthur lúc này giống như một khối sắt bốc cháy ngùn ngụt, đập thẳng lên đỉnh đầu người nhân bản!
“Bùm!”
Hai bóng dáng chạm nhau, đều ngã quỵ xuống đất.
Biến cố đột ngột khiến người nhân bản sửng sốt. Anh ta nhanh chóng đứng dậy, nắm đấm nặng nề đánh tới Arthur, nhưng một đấm này chỉ khiến trọng giáp hơi lõm xuống chứ chưa đạt đến tác dụng hạ gục mục tiêu!
Lực công kích của Arthur mặc dù không đủ nhưng năng lực phòng ngự và những kỹ năng hệ phòng ngự thực sự khiến người khác phải kinh hãi!
Ngay lúc này, trên không trung lại tối đen.
Chân của chiến thần Huyền Vũ đã áp xuống!
“Ầm ầm ầm…”
Một loạt những tiếng nổ liên hoàn vang lên, người nhân bản kia bị Arthur cầm chân thì lập tức tung đòn công kích. Arthur bị tấn công hộc máu, mặc dù cả người bị trọng thương nhưng cũng chưa đến mức mất mạng!
Khủng hoảng càng lúc càng gần, có thể chưa đến một giây nữa thì bàn chân to lớn của chiến thần Huyền Vũ sẽ hạ xuống đây, sau đó giẫm nát Arthur và người nhân bản giống như nhân bánh…
Nhưng Arthur không hề để ý tới chuyện đó, anh ta chỉ vòng tay ôm chặt lấy người nhân bản, bị đánh như thế nào cũng không buông tay.
Bất động như núi (Chủng tộc cấp nội tình, kỹ năng chủ động)
Thiên cân trụy (Cấp SSS, kỹ năng chủ động).
Hàng loạt các kỹ năng phòng ngự điên cuồng bùng nổ không những khiến sức phòng ngự của Arthur đạt tới cực điểm mà còn khiến trọng lượng của Arthur đạt tới hàng vạn cân!
Arthur lúc này giống như một quả cân rắn chắc, phong ấn hoàn toàn khả năng di chuyển của người nhân bản, yên lặng chờ đợi cái chết!
“Rầm!”
Bàn chân khổng lồ đập mạnh xuống, bao trùm lên hai thi thể và hai người sống.
Mặt đất nứt ra, tạo thành một hố sâu khoảng chừng 50 mét. Sau khi chiến thần Huyền Vũ nhấc chân lên thì chỉ thấy trong hố là một đống máu thịt be bét, không nhìn ra được hình dáng.
Lấy cái chết đổi lấy cái chết…
Chuyện này không lỗ! Bởi vì Arthur có đến tận mấy chục đạo cụ hồi sinh, còn người nhân bản thì sao?
Ha ha, người nhân bản không thuộc hệ thống chức nghiệp giả, bọn họ không dùng được đạo cụ hồi sinh. Nói có thể hồi sinh mười lần chính là mười lần, không hơn không kém.
…
Người sống lại đầu tiên là Tần Thiên và Ca Tu.
Giây tiếp theo, hai người lập tức tránh xa khu vực này. Arthur và người nhân bản của Đường Hạo Phi cũng nhanh chóng sống lại.
Đến tận lúc này, hai tay Arthur vẫn ôm chặt lấy eo người nhân bản. Người nhân bản này thậm chí còn chưa kịp giãy dụa thì một cú đạp như trời giáng lại tiếp tục!
Canh giữ xác đúng là không cần kỹ thuật gì…
Chiến thần Huyền Vũ đã thực hiện thao tác đơn giản này mấy lần, hoàn toàn không có khả năng xảy ra sai sót!
Một trận động đất lại diễn ra, người nhân bản và Arthur vừa mới sống lại đã bị chiến thần Huyền Vũ giẫm nát. Nhưng lần này, khi chiến thần Huyền Vũ nhấc chân lên thì chỉ còn một người hồi sinh…
Tần Thiên và Ca Tu nhìn thấy thì thở phào nhẹ nhõm.
Ba người nhân bản đã giết được hai, chỉ còn lại một người. Trận đấu này cũng quá tốn sức rồi.
…
Người nhân bản còn lại vẫn tự do bay lượn trên bầu trời, dường như không để ý gì đến cái chết của những đồng đội.
Nhưng lần này quyền chủ động đã thay đổi. Tần Thiên chờ Arthur sống lại thì nhanh chóng rút Cốt kiếm, kích hoạt Kiếm thuật ẩn, chăm chú nhìn người nhân bản còn lại.
Chương 2182 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]