Khóa chặt ý chí - Chỉ cần xuất kiếm thì chắc chắn sẽ đánh trúng.
Nhưng người nhân bản kia dường như đã cảm nhận được ý đồ của Tần Thiên, ngay khi Tần Thiên chuẩn bị xuất kiếm thì người nhân bản kia lập tức có hành động.
Anh ta quay đầu nhìn Tần Thiên, sau đó lập tức bay về phía chân trời.
Bỏ chạy…
Ma tộc cử ba người nhân bản đến đây, cứ nghĩ tiêu diệt nơi này là một chuyện rất dễ dàng. Nhưng không ngờ bên trong “quả hồng mềm” tiền đồn khu tám lại chứa đinh, chỉ cần Tần Thiên chém một kiếm này thì người nhân bản chắc chắn sẽ chết, cho dù anh ta sống lại thì cũng chỉ có thể nghênh đón đòn tuyệt sát của chiến thần Huyền Vũ.
Tần Thiên, Ca Tu và Arthur đứng sóng vai nhau, nhìn về phía người kia chạy trốn. Ánh kiếm trong tay Tần Thiên dần dần nhạt đi.
Tần Thiên chủ động hủy bỏ kiếm thuật ẩn.
Không phải do người nhân bản đã chạy khỏi phạm vi tấn công của Kiếm tất sát, mà là người này đã bay ra khỏi phạm vi của chiến thần Huyền Vũ. Tần Thiên sợ chiến thần Huyền Vũ đuổi không kịp, không những không giết được đối phương mà còn lãng phí kiếm thuật ẩn tích lũy hơn mười năm của mình.
Ca Tu và Arthur thấy Tần Thiên thu kiếm thì cũng không nói gì, chỉ thở phào một hơi.
Cứ tưởng lần này sẽ chết chắc, ai ngờ năng lực của chiến thần Huyền Vũ lại khủng bố như vậy. Mặc dù nhược điểm quá rõ ràng, nhưng mọi người phối hợp với nhau vẫn có thể chống đỡ được sự tấn công của ba người nhân bản!
“Lần này anh lập công lớn rồi!”
Ca Tu quay đầu nhìn Arthur, nở nụ cười sau khi sống sót khỏi đại nạn. Arthur khẽ lắc đầu, đang định nói gì thì lại nghe được một tiếng “Rầm” thật lớn!
Âm thanh vang vọng khiến cả ba giật nảy mình, ba người lập tức ngẩng đầu nhìn lên trời.
Chỉ thấy một bóng rồng to lớn đập lên đỉnh đầu chiến thần Huyền Vũ. Ngay khi hai người này tiếp xúc với nhau, một đoán hoa máu đỏ tươi lập tức nở rộ. Sức lực khổng lồ khiến chiến thần Huyền Vũ hơi lảo đảo một chút, nhưng ngược lại không hề tấn công mà vươn tay nhẹ nhàng giữ Tinh lại.
Khi bóng rồng rơi trên lòng bàn tay chiến thần Huyền Vũ thì nhóm người Tần Thiên mới thấy được rõ ràng.
Là Tinh!
Sau khi Lâm Hải Phong ra chỉ thị thì Tinh lập tức chạy tới chiến trường, nó vừa đến nơi thì đã nhìn thấy bóng dáng một người đang chạy trốn.
Thế là cự long giang cánh, một đòn trúng ngay người kẻ đang chạy trốn.
Thân thể to lớn bay đến gần người nhân bản kia, sau đó đóng đinh người này lên đầu chiến thần Huyền Vũ.
Hai lực lượng giao nhau, Tinh ỷ vào năng lực phòng ngự mạnh mẽ, kết hợp với chiến thần Huyền Vũ cứng cáp như tường thành, nghiền nát người nhân bản kia thành bùn!
Vũng máu trong bàn tay chiến thần Huyền Vũ lại bắt đầu vặn vẹo chuẩn bị sống lại. Người nhân bản vừa mới thành hình, còn chưa kịp cảm nhận gì thì đã bị chiến thần Huyền Vũ ép chết.
Người nhân bản thứ ba cũng đã bị giết chết…
Nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác của Tinh thì nhóm người Tần Thiên đều bật cười.
Mặc dù viện binh này tới hơi muộn một chút, nhưng đến muộn còn hơn không đến. Bây giờ tiền đồn khu tám có Tinh rồi thì sẽ không lo gặp phải tình huống như vừa rồi nữa.
Nhưng đúng vào lúc này, chiến thần Huyền Vũ lại đột nhiên lên tiếng.
“Tình hình có biến, khu tám… Xuất hiện một vấn đề rất nghiêm trọng.”
Giọng nói điện tử của chiến thần Huyền Vũ vang lên, giọng nói trầm thấp không nghe ra bất cứ cảm xúc gì.
Nhóm người Tần Thiên ngạc nhiên vì chiến thần Huyền Vũ có thể lên tiếng, nhưng Tinh lại không cảm thấy lạ lẫm gì. Sau khi Lâm Hải Phong “trí năng hóa” thì đã trở thành người điều khiển đặc biệt của chiến thần Huyền Vũ. Tất cả những thao tác mà vừa rồi chiến thần Huyền Vũ thực hiện chính là những thao tác từ xa của Lâm Hải Phong.
Nhưng đối với “người ngoài” mà nói thì Lâm Hải Phong đã chết từ lâu rồi, bây giờ Yến Kinh do Văn Vũ quản lý. Tinh sẽ không nói những chuyện này cho nhóm người Tần Thiên biết để tránh những xung đột không đáng có, nó chỉ nhanh chóng tiếp lời.
“Vấn đề gì?”
Chiến thần Huyền Vũ yên lặng một chút, sau đó bắt đầu sắp xếp từ ngữ.
Một lúc sau mới thở dài.
“Khu tám, khu tám xong đời rồi…”
“Xong đời rồi?”
Tin tức đột ngột làm Tinh sửng sốt tại cho, ba người nhóm Tần Thiên cũng ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chiến thần Huyền Vũ nói như thế có nghĩa là gì.
Chỉ có Lâm Hải Phong thông qua hệ thống Thiên nhãn, nhìn được kết cục của khu tám…
…
Hư không.
Hạm đội Hư không với phạm vi to lớn ban đầu lúc này đã trở thành một đống phế thải, xác tàu chiến và thi thể ma vật ngổn ngang khắp nơi. Phía xa, tàu chính của hạm đội Hư không không ngừng lập lòe ánh sáng màu xanh, những ánh sáng này lập tức tăng vọt, sau đó hạm đội biến mất.
Chạy trốn…
Mang theo tổng chỉ huy Phương Bạch của hạm đội Hư Không và một số nhân tài còn sót lại.
Mà ở phía sau tàu chính, một dáng người đang khoanh tay nhìn về phía những người chạy trốn. Một lát sau, anh ta lắc đầu, từ bỏ truy kích, lôi quanh nhanh chóng lóe lên, phá hủy tất cả những thứ còn lại.
…
“Một người nhân bản đã phá hủy hạm đội Hư Không của chúng ta.”
“Bây giờ những người của hạm đội đã rút lui, hạm đội Hư Không cũng không thể đối phó được với những thủ đoạn của người nhân bản.”
Tinh và nhóm người Tần Thiên nghe chiến thần Huyền Vũ nói thế thì trầm mặc.
Tiền đồn khu tám có chiến thần Huyền Vũ nên có thể đứng vững sau đợt tấn công của ba người nhân bản, nhưng hạm đội Hư Không lại không được may mắn như thế.
Chương 2183 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]