Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 219: CHƯƠNG 219: TRẢI QUA! 1

“Cha nói như vậy đều là vì tốt cho con…”

Sau một lúc lâu, giọng nói trầm ấm của Trương Văn Hổ truyền đến, lại khiến Trương Lập Phi cảm động.

“Bố, con biết rồi.”

Trương Lập Phi đứng ở bên cạnh ngập ngừng nói, nhìn về phía cha mình, trong ánh mắt của cậu ta cũng có thêm một số thứ khác.

“Con cũng biết năng lực của cha. Cha có thể sống lâu thêm một thời gian, thì là một thời gian, có cha ở đây thì không ai có thể gây tổn thương con, nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra ngoài ý muốn! Mà mệnh của cha, hiện tại trình độ rất lớn mà nói không chịu nổi khống chế của mình, cho nên, con cũng phải chiến đấu……”

Trương Văn Hổ dùng âm thanh chỉ có hai người có thể nghe được, nói.

“Được rồi, không nói mấy thứ này nữa. Cha có chút mệt rồi. Lập Phi, con ở đây nhiều đợi một lát, chờ Văn Vũ trở về thì nói cho cha một tiếng.”

Trương Văn Hổ ngay lập tức ngừng nói về chuyện riêng tư của mình và đi về phía tòa nhà ở phía sau.

“Con biết rồi.”

Giọng nói của Trương Lập Phi truyền đến từ phía sau, trong lời nói, cũng ít nhiều mang theo một chút xúc động.

……

Khi Trương Văn Hổ bước vào tòa nhà ở, hầu hết mọi người trong trại không còn chú ý đến cuộc giao tranh đã lắng xuống ở phía xa.

Xét cho cùng, cho dù những người này có lo lắng đến đâu, thì những người này cũng không có năng lực đối mặt với những sinh vật địch, đợi chờ cũng vô dụng!

Hầu hết người sống sót sẽ chỉ nghĩ về những gì đang xảy ra trước mắt, chứ đừng nói đến trong thời mạt thế!

Đánh giá về dao động năng lượng vừa bùng nổ, hai bên xảy ra chiến đấu hiển nhiên không phải “chuyện xảy ra trước mắt”!

Không bao lâu, chỉ còn lại số ít lãnh đạo cao cấp của doanh trại, cùng với đám người Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên còn ở chỗ trống trong doanh trại.

“A Phi, vừa rồi cha chúng ta nói gì với anh vậy?”

Nhìn thấy Trương Lập Phi tâm trạng rõ ràng rất buồn, Bạch Phỉ Phỉ đứng sau Trương Lập Phi hỏi.

Nghe thấy giọng Bạch Phỉ Phỉ, Trương Lập Phi trừng mắt nhìn Bạch Phỉ Phỉ.

“Cái gì không cần biết thì đứng nên hỏi!”

Giọng điệu rất nghiêm túc.

Đồng thời, Trương Lập Phi cũng ý thức được trạng thái cảm xúc bây giờ cậu ta cũng không được ổn cho lắm, vừa kìm lại cảm xúc, quay đầu lại nói với Bạch Phỉ Phỉ rất dịu dàng.

“Đúng rồi, Phỉ Phỉ, mấy thứ đồ trang điểm hôm trước anh cầm về cho em dùng có được không?”

Vừa rồi, giọng điệu nghiêm túc của Trương Lập Phi khiến cho Bạch Phỉ Phí hơi lo lắng, rõ ràng là vẫn có tình cảm với cô ta, mà phần tình cảm này, chính là để đảm bảo cho cuộc sống sau này của cô ta và em trai!

Cho nên không lo được sự uất ức khi nãy, Bạch Phỉ Phỉ ôm chặt lấy Trương Lập Phi, bộ ngực đầy đặn dùng lực áp vào tay của Trương Lập Phi, giọng điệu âu yếm nũng nịu trả lời lại.

“Anh Phi đúng là biết chọn! Đem về toàn những nhãn hiệu mà em thích không à.”

Nghe thấy những lời nói tốt đẹp của Bạch Phỉ Phỉ, Trương Lập Phi cũng không có nhiều biểu cảm gì, chỉ giơ tay ra, nhẹ nhàng sờ hai má phúng phính của Bạch Phỉ Phỉ.

Cứ giống như, đang sờ một con thú cưng vậy!

“Đúng rồi, Tiểu An, đã thu xếp công việc cho nó rồi, nó có vừa ý không, nếu như không vừa ý, anh rể sẽ giúp nó điều chỉnh lại!”

“Vừa ý lắm anh rể.”

Bạch Tiểu An ở cách bọn họ không xa bước lên vài bước, gương mặt nghiêm túc trả lời Trương Lập Phi.

“Ừm, công việc quản lý sổ sách nhà kho, anh bình thường đều giao cho người mà anh tin tưởng làm, em có gì không hiểu, cứ hỏi chú Thiện Lâm!”

Chú Thiện Lâm trong miệng của Trương Lập Phi, tất nhiên chính là tâm phúc của Trương Văn Hổ—— Lý Thiện Lâm.

Dù sao, Trương Lập Phi dù có trẻ thế nào, cũng không thể để Bạch Tiểu An cái loại chức nghiệp giả không có năng lực chiến đấu, một mình quản lý số sách nhà kho!

“Anh Phi đối tốt với chị em em ghê!”

Còn không đợi Bạch Tiểu An có phản ứng gì, Bạch Phỉ Phỉ đã nói với Trương Lập Phi trước, đồng thời, người cũng dựa sát hơn vào người Trương Lập Phi.

Trương Lập Phi không giấu diếm gật đầu.

“Đúng rồi anh Phi, anh xem, hình như trên trời có một điểm tối!”

“Điểm tối gì.”

Trương Lập Phi còn đang nghĩ về chuyện của cha cậu ta, lười không muốn gẩng đầu lên, trả lời cho có lệ.

Nhưng Trương Lập Phi không nhìn thấy, chức nghiệp giả phía sau nhìn thấy rất rõ.

“Con mẹ nó, đó là một con thú biến dị! Cẩn thận!”

Người hét lên chính là Tôn Thụy Tinh đứng ở đó không xa với điểm thể chất cơ thể cao nhất ở đây!

Với thị lực của Tôn Thụy Tinh, khi nhận thấy có thứ gì đó đang tiến gần đến, sẽ phản ứng ngay lại.

Đó là một con đại bàng khổng lồ màu xanh!

Đáng tiếc, vẫn muốn một chút, thật sự mà nói, là do tốc độ của con đại bàng khổng lồ quá nhanh!

Trương Lập Phi nghe thấy lời cảnh báo của Tôn Thụy Tinh, lập tức kinh ngạc, lúc ngẩng đầu nhìn lên trời, mới phát hiện ra, bóng của một con đại bàng khổng lồ cáng ngày càng gần!

Chương 219 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!