Móng vuốt sắc bén và lạnh lùng, đang hướng thẳng đến chỗ Trương Lập Phi!
Đây cũng là phán đoán trong thời gian ngắn của con đại bàng khổng lồ.
Với thể lực còn lại của con đại bàng khổng lồ, để chắc chắn không có gì ngoài ý muốn, tốt nhất là không nên động và người mạnh nhất – Tôn Thụy Tinh.
Đồng thời, chức nghiệp giả có thực lực thấp nhất, không đủ để khôi phục lại thể lực bản thân nó!
Cho nên, Tôn Ngạo Thiên hay là Trương Lập Phi, là những ứng cử viên sáng giá trong cuộc đi săn này!
So với Tôn Ngạo Thiên đang đứng cạnh Tôn Thụy Tinh, Trương Lập Phi là một sự lựa chọn tốt nhất!
Mà Trương Lập Phi, cũng tuyệt đối không dễ dàng gì.
Nhìn móng vuốt càng ngày càng gần, Trương Lập Phi nhanh chóng phản ứng lại.
Trốn, dù trốn không được, nhưng trừ cách đó ra, còn có cách nào nữa sao!
Ánh mắt Trương Lập Phi lóe lên sự độc ác, vội chụp lấy Bạch Tiểu An đứng bên cạnh, ném thẳng vào móng vuốt của con đại bàng khổng lồ!
Đây đã là cách tốt nhất mà Trương Lập Phi nghĩ được!
Chỉ cần có thêm chút thời gian, chức nghiệp giả phía sau sẽ phản ứng lại, hỗ trợ cho cậu ta!
Mà một chút thời gian đó làm sao mà có? Dùng mạng người! Tất nhiên, tuyệt đối không thể lấy mạng của mình!
Con đại bàng khổng lồ dừng lại một lúc, sau đó bay nhanh đến xé xác cơ thể Bạch Tiểu An,nhưng không dừng lại mà tiếp tục lao đến Trương Lập Phi.
May thay, TônThụy Tinh ở phía sau đã phản ứng lại.
Trực tiếp rút tấm khiên sau lưng ra, cơ bắt tay phải phồng lên, ném thẳng tấm khiên về phía trán của con đại bàng!
Thể chất cơ thể của một đỉnh phong cấp 2 đem đến một lực lượng cực lớn, khiến cho tấm khiên phát ra tiếng thét dễ sợ.
“Bong…”
Có âm thanh như chuông rơi, con đại bàng khổng lồ đột nhiên bị một cỗ lực lượng lớn đánh !
Từ đây cũng có thể thấy,con đại bàng khổng lồ đã trai qua trận chiến với quái vật, bây giờ đã suy yếu!
Mà sự chậm trễ của con đại bàng khổng lồ, cũng đem đến hi vọng sống cho Trương Lập Phi!
Nhìn thấy móng vuốt đại bàng càng ngày càng gần, Trương Lập Phi phát động năng lực!
Hàn băng hộ giáp ( cấp B, năng lực chủ động): Sức mạnh của hàn băng được bao quanh cơ thể, hình thành nên một bộ giáp hàn băng, có năng lực phòng ngự xuất sắc!
Cùng với năng lực hàn băng hộ giáp được phát động, móng vuốt của con đại bàng khổng lồ đã chạm đến cơ thể Trương Lập Phi.
Móng vuốt sắc bén nhanh chóng xé nát hàn băng hộ giáp, tạo nên 5 vết thương sâu trên người Trương Lập Phi, nhưng, cũng chỉ đến đó!
Nhiều chức nghiệp giả đã tung đòn tấn công tầm xa lên con đại bàng khổng lồ, mặc dù chất lượng không cao, nhưng cũng tạo được ảnh hưởng đến con đại bàng khổng lồ.
Con đại bàng khổng lồ nhìn mấy chức nghiệp giả phía dưới người, và ở phía sau, có hai bóng một người một chó đang chạy loạn xạ. Hiện tại nó không còn để ý đến mấy chức nghiệp giả phía dưới, móng vuốt quắt lấy Bạch Tiểu An, bay lên cao.
Máu từ xác của Bạch Tiểu An bay khắp trời, rơi lên đầu và mặt của Trương Lập Phi, Bạch Phỉ Phỉ.
Trong lúc tất cả mọi người không chú ý đến, một luồng ánh sáng đen từ viên đá trên trán của con đại bàng khổng lồ bay ra, hòa lẫn trong ánh sáng bầu trời, bay thẳng vào trán của Bạch Phỉ Phỉ.
Dòng máu đỏ tươi che khuất tầm nhìn của Bạch Phỉ Phỉ, Bạch Phỉ Phỉ lấy tay lau đi máu của em trai, đợi đến khi có thể nhìn lại được, lại nhìn thấy con đại bàng khổng lồ càng bay càng xa, và dưới móng vuốt của nó, là Bạch Tiểu An đã sớm mất đi sinh mạng.
“Các người không sao chứ?”
Lúc này Văn Vũ vừa chạy đến, nhìn thấy Trương Lập Phi đang uống thuốc trị liệu và Bạch Phỉ Phỉ gương mặt đầy máu.
“Không sao!”
Gương mặt Trương Lập Phi hơi trắng nhợt ra, rõ ràng đó là áp lực khi nãy của con đại bàng khổng lồ!
May bản thân thoát được một mạng.
Đây là suy nghĩ lúc này của Trương Lập Phi, còn Bạch Tiểu An, xin lỗi, Trương Lập Phi sẽ không vì một người chết mà thấy có lỗi.
“Vậy em trai của em.”
Bên cạnh Bạch Phỉ Phỉ đang nhìn con đại bàng khổng lồ biến mất trên bầu trời, sau đó quay đầu lại nhìn Trương Lập Phi.
“Ừm, xin lỗi.”
Trương Lập Phi gật đầu, nhận lấy chiếc khăn mà chức nghiệp giả đứng bên cạnh đưa cho, cẩn thận lau vết máu trên mặt.
Nghe thấy câu trả lời của Trương Lập Phi, Bạch Phỉ Phỉ nhìn chằm chằm Trương Lập Phi, nghiêm túc nói.
“Vậy là, em của em!!”
Trương Lập Phi đưa lại chiếc khăn cho chức nghiệp gỉa bên cạnh, nhìn gương mặt nghiêm túc của Bạch Phỉ Phỉ đang nhìn cậu ta, lại gật đầu một lần nữa.
“Anh biết, cậu ta là em trai của em, cho nên anh nói với em một câu xin lỗi, cái chết của cậu ta rất có giá trị, cậu ta cứu anh một mạng, cậu ta có ơn cứu mạng anh! Mà anh sau này, sẽ đem phần ơn nghĩa đó báo đáp toàn bộ cho em, anh nghĩ Tiểu An cũng sẽ vui vẻ thôi!”
“Ha ha.”
Bạch Phỉ Phỉ khẽ lau mặt, nước mắt và màu trên mặt hòa vào nhau.
Nước mắt là của Bạch Phỉ Phỉ, máu là của Bạch Tiểu An!
“Vậy còn em trai em, người thân duy nhất của em! Cuối cùng lại bị anh đẩy ra, nó cứu anh một mạng? Vậy ai cứu nó…”
Trọng giọng nói cảu Bạch Phỉ Phỉ đầy tuyệt vọng..
“Ầy.”
Trương Lập Phi thấy bộ dạng sụp đổ của Bạch Phỉ Phỉ, không kìm được mà thở dài, tiến lên ôm lấy Bạch Phỉ Phỉ, dịu dàng nói.
“Anh rất xin lỗi em, cũng xin lỗi Tiểu An, nhưng Tiểu An không ở đây, em vẫn còn có anh mà, anh thề, sau này anh sẽ đối tốt với em hơn nữa.”
Chương 220 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]