Trận chiến chưa đến một phút đã có kết quả…
Vô số người nhân bản nhìn thấy Tinh biến mất thì không nói một lời, bọn họ đứng yên trên không trung, tất cả mọi chuyện vừa xảy ra ở đây nhanh chóng truyền đến Ma tộc.
Ma tộc lập tức hạ lệnh cho quân đội khu tám tiến về khu bảy. Tuy nhiên, khi vừa đến biên giới thì một nguồn năng lượng mạnh mẽ lại đột nhiên ập đến, ngăn chặn những con ma vật định tiến vào khu bảy.
“Vẫn còn có người! Vẫn chưa chết hết!”
Mệnh lệnh này lập tức truyền đến trong đầu nhóm người nhân bản, những người này lập tức giống như bị đánh thức, nhanh chóng tìm kiếm con cá lọt lưới.
Nhưng những phản hồi từ thiết bị theo dõi Thần Minh lại không mấy lạc quan…
…
Khu tám, lục địa số 0954, sâu dưới lòng đất.
Ca Tu và Arthur nằm cạnh nhau, hai người nhắm nghiền hai mắt giống như đang ngủ. Trên người bọn họ được bao trùm bằng những phù ấn phức tạp, phù ấn khiến hơi thở của bọn họ hoàn toàn biến mất, giống như hai viên đá không có gì nổi bật.
Đây là mưu kế nhỏ của Victor.
Ngay sau khi bị người nhân bản phát hiện thì Victor đã nhạy bén nhận ra hành tẩu hư không và giới U Minh đã bị Ma tộc phá giải, thế nên nó nhanh chóng quyết định đưa Ca Tu và Arthur ra khỏi giới U Minh.
Đây là một cái bẫy tâm lý nho nhỏ, từ đầu đến cuối, Ma tộc không hề biết trong giới U Minh của Victor có bao nhiêu người. Đối với Ma tộc, Ca Tu và Arthur chính là hai người chưa bao giờ tồn tại, khi Ma tộc đặt toàn bộ sự chú ý lên người Victor thì tự nhiên mức độ đề phòng với hai người này giảm rất thấp.
Victor đã không thể thoát khỏi sự săn đuổi của Ma tộc, nhưng Ca Tu và Arthur không nhất thiết phải “Chôn cùng” Tinh và Victor. Thế nên, trong một thời điểm nào đó, Ca Tu, Arthur đã tách khỏi Tinh và Victor. Hai người trốn sâu dưới lòng đất, khóa chặt hơi thở sinh mệnh, như thế có thể kìm chế Ma tộc thêm một khoảng thời gian.
Nhưng khoảng thời gian này không dài lắm.
Chỉ ba ngày sau, hàng loạt ma tộc dắt theo những con chó địa ngục ba đầu đến các lục địa, những con chó này mũi rất thính, có thể nhận biết được hơi thở trong không khí.
Sau khi đến lục địa số 0954, con chó ba đầu đột nhiên run lên, nó ngửi ngửi mấy lần, sau đó sủa lên một tràng.
Nơi ẩn náu của hai người đã bị phát hiện.
Ở khoảng cách mấy chục bạn mét so với mặt đất, chỉ cần một lát là người nhân bản đã có thể đánh tan lớp phòng ngự.
Thế là cuộc đấu tranh của Ca Tu và Arthur đã kết thúc tại đây.
Bọn họ thậm chí vẫn còn đang ngủ say như cũ thì đã bị bắt được, đến khi bị người nhân bản đánh thức thì cả hai mới nhận ra tình hình hiện tại của mình.
Lúc này, hai người đối mặt với những người nhân bản, vẻ mặt bình tĩnh đến không ngờ.
Bọn họ cũng không phát huy được vai trò gì nhiều.
Thậm chí bây giờ hai người sắp chết rồi, cái chết của họ dường như uổng phí, chết không có giá trị gì.
Nhưng có lẽ đây là số mệnh.
Lúc Lâm Hải Phong lập đội gồm Tinh, Ca Tu và Arthur thì lúc đó Độc Nhãn và Victor vẫn chưa trở về. Mặc dù Lâm Hải Phong có năng lực xuất chúng nhưng cũng không có khả năng nhìn trước tương lai, bây giờ nhìn lại thì đúng là sự sắp xếp của Lâm Hải Phong cho hai người này hơi nôn nóng.
Nhưng Ca Tu và Arthur cũng không hề có ý oán hận gì, bọn họ chỉ ngồi yên tại chỗ, nhìn năm người nhân bản đang bao quanh mình. Lôi quang trên người nhân bản bắt đầu nở rộ, sát khí ấp ủ không ngừng, nhưng hai người không vùng vẫy chống cự.
Không đánh lại được, cũng không chạy được.
Hai người chỉ đơn giản chấp nhận số mệnh của mình.
Nhưng mà lôi quang trên những người nhân bản lóe lên rồi đột nhiên biến mất. Người nhân bản cầm đầu nhìn Ca Tu và Arthur, sau đó vung tay lên, hai người nhân bản đứng sau nhanh chóng trói Ca Tu và Arthur lại.
“Dẫn đi.”
Người nhân bản ra lệnh, sau đó hai người nhân bản áp giải Ca Tu và Arthur lập tức biến mất trên bầu trời.
…
Đến tận khi rời khỏi chiến khu chủ của lục địa thì Ca Tu và Arthur vẫn chưa hết bàng hoàng.
Hai người âm thầm nhìn nhau, trong mắt đều mang vẻ không tin được.
Họ vẫn chưa chết?
Làm sao có thể không chết được chứ?
Từ sau khi tiếp nhận nhiệm vụ kia, Ca Tu và Arthur đã không màng đến sống chết nữa rồi. Tám năm qua, bọn họ theo Victor chạy ngược chạy xuôi, mệt mỏi vô cùng, nhưng tâm trạng đã hoàn toàn lắng đọng.
Sống chết là chuyện xác định ngay từ đầu, nhưng khi cục diện như thế này thì hai người vẫn không hiểu lắm.
Người nhân bản căn bản không cho họ thời gian giao lưu, càng di chuyển thì ma khí càng nồng. Một lát sau, nhóm người này đã tới đại bản doanh của Ma tộc.
Cánh cửa Ma giới trước mặt điên cuồng phun ra ma khí, sau khi đến gần cánh cửa Ma giới, một bóng dáng xuất hiện trước mặt bọn họ.
Đó là một con Cổ ma.
Toàn thân khoác chiến giáp, cầm một thanh trường kiếm hắc kim trong tay, trên người tỏa ra khí thế lạnh đến thấu xương, nhìn dao động thực lực thì có vẻ không hề thua kém những người nhân bản này.
Lãnh đạo của Ma tộc - Ít nhất, là lãnh đạo của nơi này.
Ca Tu âm thầm phán đoán, anh ta nhìn chằm chằm Cổ ma trước mặt, sau đó Cổ ma cũng quay sang nhìn về phía hai người họ.
“Đây chính là hai tên nhân loại mà tiên tri đại nhân muốn có?”
Cổ ma nói xong thì ánh mắt hơi kỳ lạ, giống như đang đánh giá một món đồ hiếm thấy nào đó.
“Thực lực cũng được, chỉ là… Thôi quên đi…”
Cổ ma nói được một nửa thì ngừng lại.
Chương 2212 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]