Vừa nghe Cổ ma nhắc đến hai từ “Tiên tri” thì Ca Tu giật mình, nhưng vẻ ngoài anh ta vẫn bình thường như cũ, chỉ yên lặng lắng nghe. Bỗng nhiên có một sức mạnh truyền đến thắt lưng, hai người bị người nhân bản túm lấy, ném đến bên chân Cổ ma.
“Vậy thì đi theo ta đi.”
Cổ ma nói xong thì nhấc hai người đi về phía cánh cửa Ma giới.
…
Xuyên qua cánh cửa Ma giới…
Căn cứ theo những thông tin tình báo thì hiện nay Ma tộc đúng là có khả năng này.
Nhưng Ca Tu không ngờ đời này mình có thể được tận mắt chứng kiến và trực tiếp trải qua.
Giống như đi xuyên qua một màng nước mỏng, tấm lệnh bài Cổ ma đeo bên hông lập lòe ánh sáng. Hai người giống như đi xuyên qua một con đường truyền tống, nháy mắt đã được dịch chuyển tức thời đến một thế giới khác.
Ca Tu và Arthur chưa kịp phản ứng lại thì một cái lồng màu đen đã chụp thẳng lên đỉnh đầu bọn họ, toàn bộ thế giới lập tức tối sầm, cảm giác năng lực đều bị ngăn cách. Phía sau hai người truyền đến một năng lực mạnh mẽ, căn cứ theo phán đoán thì có thể là con Cổ ma kia lại giục hai người đi nhanh lên, sau đó lôi hai người đến một nơi nào đó.
“Ong ong ong…”
Những âm thanh hỗn tạp vang lên không ngừng, Ca Tu có thể nghe ra được trong đó có cả tiếng động cơ gào rú. Một lát sau, cánh tay sau lưng buông lỏng ra, Ca Tu cảm thấy có một lực đẩy to lớn từ sau ập đến.
“Lên xe rồi… Không biết đang đi đến nơi nào.”
Trong lòng vẫn vô cùng lo lắng và thấp thỏm, nhưng bây giờ đối với Ca Tu và Arthur mà nói, sống lâu hơn một giây thì có lợi một giây.
…
Không biết chiếc xe đã chạy bao lâu.
Hai người bị chiếc mũ sắt giam cầm năng lực nhận thức, lúc này Ca Tu thậm chí còn không có khái niệm chính xác về thời gian. Chờ khi xe dừng lại, hai người lại bị nhấc lên.
“Đinh…”
Âm thanh mở cửa.
“Cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa chậm chạp và có tiết tấu.
Cuối cùng, một giọng nói vang lên.
“Cứ để ở đó, còn nữa, cởi chiếc mũ trùm đầu của họ xuống.”
Vừa dứt lời, tầm nhìn của Ca Tu và Arthur lập tức sáng ngời.
Thứ đập vào mắt chính là một phòng thí nghiệm rộng rãi, trước mặt hai người là một lão da đen (lão hắc bì) với bộ quần áo vô cùng quái dị. Bên cạnh ông ta là hai người nhân bản mặt không cảm xúc.
Người nhân bản giống như thị vệ, cung kính bảo hộ hai bên lão da đen. Sau lưng Ca Tu và Arthur vang lên tiếng Cổ ma.
“Tiên tri đại nhân, người đã được đưa tới rồi, Oga đại nhân muốn tôi hỏi ngại một chút, ngài bắt hai người này đến đây…”
“Nói với ông ta chuyện này không cần ông ta quản!”
Lão da đen dường như không chịu nổi sự dài dòng của Cổ ma, lão ta phất tay một cái, ngắt lời Cổ ma.
“Cởi trói ra, sau đó cút ra ngoài.”
Trên mặt Cổ ma lộ ra vẻ khó xử.
“Sự an toàn của ngài…”
“Sự an toàn của ta không cần ngươi quan tâm!”
“…Vâng, đại nhân.”
Cổ ma cung kính trả lời, sau đó ngồi xổm xuống cởi trói cho Ca Tu và Arthur, thu dây lại rồi nhanh chóng rời khỏi phòng thí nghiệm.
Lúc này, trong phòng chỉ còn Ca Tu, Arthur, lão da đen và hai người nhân bản.
…
Khoảnh khắc được cởi trói, cả Ca Tu và Arthur đều cảm nhận được hơi thở của tự do.
Chính là tự do…
Tự do, không có bất cứ trói buộc nào, không có bất kỳ hạn chế nào.
Đúng vậy, sau khi hai người bị người của Cổ ma bắt trở về thì ngoại từ việc bị trói và trùm đầu thì căn bản không bị hạn chế bất cứ thứ gì, không bị phong ấn, cũng không bị khống chế.
Điều này khiến hai người có thể giải phóng toàn bộ sức mạnh ngay sau khi được cởi trói.
Giờ phút này, Arthur nhẹ nhàng cử động cổ tay, ánh mắt nhìn về phía Ca Tu, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã gửi cho Ca Tu không ít tin tức.
“Giết?”
“Giết!”
Sau khi xác nhận qua ánh mắt, hai người đều đi đến thống nhất.
Lão da đen trước mắt này thực lực không mạnh, mặc dù bên cạnh có hai người nhân bản bảo vệ nhưng một khi chiến đấu thì dựa vào thực lực của lão già này chắc chắn không chịu nổi ảnh hưởng của cuộc chiến giữa bốn người.
Thực lực yếu nhưng địa vị lại cao, đối với hai người đã quyết tâm chết là Ca Tu và Arthur thì đúng là một vật bồi táng tốt nhất.
Ánh mắt chậm rãi trở nên dữ tợn, cơ bắp của Arthur và Ca Tu run lên, giống như một con dã thú đang chuẩn bị phát động tấn công dữ dội.
Lão da đen có thể nhìn ra được suy nghĩ của hai người, lão ta mặt không đổi sắc, chỉ thấp giọng mở miệng.
“Ta biết hai người các ngươi đang suy nghĩ điều gì, nhưng ta hy vọng các ngươi có thể nghe ta nói hết…”
Lời còn chưa dứt thì Arthur và Ca Tu đã ra tay!
…
Trọng kiếm và bạch quang liên tiếp đâm tới, mục tiêu là lão da đen có thân hình bé nhỏ già nua kia.
Áp lực nhanh chóng ập đến, hai người vừa tấn công vừa quan sát hai người nhân bản kia, nhưng điều kỳ lạ chính là hai người này thấy họ tấn công mà cũng không nhúc nhích gì.
Cho đến khi có một tiếng hét từ phía sau truyền đến.
“Định!”
Âm thanh quen thuộc, năng lực quen thuộc, cách nói quen thuộc…
Một từ vang lên, toàn bộ thời gian và không gian dường như đông cứng lại.
Chương 2213 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]