Ca Tu và Arthur có thể nhìn thấy đòn tấn công của mình ngưng lại giữa không trung, cơ thể của bọn họ cũng giống như đóng băng tại chỗ, không thể động đậy được.
Sức mạnh của Chân ngôn vô cùng mạnh mẽ, Ca Tu hoảng hốt, sau đó sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Lúc này, Ca Tu dường như nghĩ đến chuyện gì đó…
“Không phải như anh nghĩ đâu.”
Giọng nói phát ra từ cánh cửa sau lưng lão da đen, sau đó, những tiếng bước chân chậm rãi vang lên.
Một bóng dáng quen thuộc đập vào mắt mọi người.
Đón nhận ánh mắt khó hiểu rồi dần dần chuyển thành sợ hãi của Ca Tu và Arthur, người mới xuất hiện rốt cuộc cũng lên tiếng.
“Thứ nhất, tôi không phải người nhân bản. Thứ hai, tôi không bị Ma tộc thay đổi suy nghĩ. Tóm lại, tôi là Đường Hạo Phi, nguyên bản Đường Hạo Phi…”
Lão Đường nói xong thì nhìn mấy người ở đây.
Sau đó, thu năng lực Chân ngôn về, Ca Tu và Arthur lập tức ngã bịch xuống đất. Đến tận bây giờ lão da đen mới vừa cười vừa nói.
“Vậy bây giờ có thể nghe ta nói hết được chưa?”
…
Việc giải thích lão da đen cũng không tự làm mà giao cho Đường Hạo Phi.
Rất rõ ràng, mặc dù cùng tộc nhưng lời nói của Đường Hạo Phi đáng tin hơn lão ta một chút.
Đón nhận ánh mắt khó hiểu, chất vấn và hoài nghi của Ca Tu và Arthur, lão Đường chỉ lắc đầu cười khổ.
Mọi chuyện rất dễ nhìn ra, đến tận bây giờ Arthur và Ca Tu vẫn không tin anh ta.
Nhưng chuyện này cũng bình thường.
Đường Hạo Phi cũng không nhiều lời, chỉ chỉ tay vào trong phòng, ý bảo hai người đi cùng anh ta. Ca Tu và Arthur nhìn nhau, nhanh chóng đi theo bước chân Đường Hạo Phi.
Bây giờ Đường Hạo Phi đã xuất hiện, vậy thì kế hoạch kéo lão già kia chết chung của Ca Tu và Arthur tất nhiên không thể thực hiện được nữa. Nếu đã không thực hiện được thì cứ đi nghe xem Đường Hạo Phi nói thế nào.
…
“Mọi chuyện chính là như vậy.”
Ba người ngồi trong một căn phòng nhỏ, Đường Hạo Phi kể lại chuyện mình đến Ma giới, sau đó bị bắt và một loạt những chuyện khác. Ca Tu nghe Đường Hạo Phi kể xong thì cau mày hỏi ngược lại.
“Thế nên sau khi anh bị bắt thì đã bị lão da đen kia đưa đến nơi này, sau đó ông ta lấy máu của anh để chế tạo ra người nhân bản… Còn anh cứ trơ mắt nhìn?”
Đây là điều khiến Ca Tu vô cùng khó hiểu.
Người nhân bản của Đường Hạo Phi mạnh mẽ như thế nào, mang lại bao nhiêu áp lực cho chiến trường phân tầng, những chuyện này chỉ nhìn qua là có thể thấy được. Dựa vào tính cách của Đường Hạo Phi thì anh ta không thể mặc kệ chuyện này.
Thậm chí nếu như không có cách nào, Đường Hạo Phi có thể dùng phương thức tự sát để kết thúc sự ra đời của nhóm người nhân bản. Nếu suy nghĩ theo bình thường thì đây mới là những chuyện mà Đường Hạo Phi sẽ làm.
Nhưng Đường Hạo Phi nghe Ca Tu hỏi thế thì chỉ gật đầu một cái.
“Đúng vậy, mỗi ngày một ống máu, một người nhân bản, đây là cái giá phải trả cho nhà tiên tri vì đã bảo vệ tôi. Ba năm trước, khi tôi tỉnh dậy thì nhà tiên tri đã cho tôi biết tất cả mọi chuyện, vì nhiều lý do nên tôi đã đồng ý với ông ta…”
“Tại sao? Anh có biết chỉ vì những thứ này mà chúng ta đã chết bao nhiêu người không?”
Arthur nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này. Vẻ mặt Ca Tu vẫn bình tĩnh, anh ta chỉ nhìn Đường Hạo Phi, trong mắt dần hiện lên những suy nghĩ.
“Nói cách khác, anh và nhà tiên tri bên ngoài kia là một nhóm, ma tộc lại là một nhóm. Ma tộc không biết chuyện anh có thể tự do hành động ở đây, anh và nhà tiên tri kia còn có mục đích khác?”
Từ những lời nói của Đường Hạo Phi, Ca Tu có thể suy luận như vậy. Nhà tiên tri bên ngoài rõ ràng đang che giấu cho Đường Hạo Phi làm chuyện gì đó, và điều kiện để che giấu chính là mỗi ngày tạo một người nhân bản.
Nhà tiên tri có thể lấy được những thứ tốt từ trên người Đường Hạo Phi, đây chính là nguyên nhân Ma tộc giao Đường Hạo Phi cho ông ta. Nếu không phải chuyện này thì dã tâm của Ma Linh phải lớn cỡ nào mới có thể để Đường Hạo Phi hoạt động ngoài phạm vi khống chế của mình?
Thế nên mọi chuyện lại về điểm xuất phát.
“Tại sao? Hoặc nói là vì cái gì mà anh lại đồng ý hợp tác với lão da đen, hợp tác với ma tộc?”
Lúc này Ca Tu đã hỏi tới vấn đề mấu chốt.
Giữa nhà tiên tri và Đường Hạo Phi chắc chắn có một sợi dây liên kết nào đó! Như thế thì hai người không liên quan mới hợp tác với nhau.
Đường Hạo Phi nghe được câu hỏi của Ca Tu thì hài lòng gật đầu.
Đây mới được gọi là câu hỏi, thế mới coi như có chút đầu óc, chứ mấy câu của Arthur đúng là mấy câu vô nghĩa.
Sau khi đã loại bỏ chuyện Đường Hạo Phi bị khống chế, dựa vào tính cách của Đường Hạo Phi thì tại sao anh ta có thể trơ mắt nhìn những người nhân bản của mình tràn khắp chiến trường phân tầng, đại khai sát giới?
“Đây là trói buộc của một thỏa hiệp.”
Câu này để giải đáp nghi vấn của Arthur, tiếp đó, Đường Hạo Phi nhìn về phía Ca Tu.
“Còn về chuyện tại sao tôi lại hợp tác với nhà tiên tri… Chuyện này nói ra thì dài lắm.”
Đường Hạo Phi hít sâu một hơi, sau đó chậm rãi lên tiếng.
“Thực ra chiến tranh bên ngoài không quan trọng… Không phải nói thắng thua không quan trọng, cũng không phải nói người chết không quan trọng, chỉ là…”
Chương 2214 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]