Tôn Thụy Tinh nhìn Bạch Phỉ Phỉ đang ngồi dưới đất, trong lòng run lên.
Nghĩ đến con gái của mình có thể đang phải trải qua chuyện tương tự, Tôn Thụy Tinh nhìn ánh mắt Bạch Phỉ Phỉ, có cái gì đó!
Nhưng mà, cánh tay giơ ra bị Bạch Phỉ Phỉ đẩy ra.
“Ầy.”
Tôn Thụy Tinh thở dài một cái, do dự một lúc, cũng quay người rời đi.
Loại chuyện này, Tôn Thụy Tinh muốn lo, đáng tiếc, có thể bảo đảm một mạng cảu Bạch Phỉ Phỉ, cũng đã là cực hạn rồi.
Trương Lập Phi nể mặt Tôn Thụy Tinh,hay thật ra là nể mặt Văn Vũ, mới tha cho Bạch Phỉ Phỉ?
Tôn Thụy Tinh, thật ra không thể yêu cầu nhiều hơn!
Văn Vũ ở bên cạnh nhìn sự việc cũng đã ổn rồi, lắc đầu, quay người đi về phòng của mình.
Phía sau, Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đi ngay sau.
“Anh Văn Vũ…”
Tôn Ngạo Thiên do dự một lúc mới nói, nhưng còn chưa nói được gì.
“Sao vậy? Còn có cảm tình với Bạch Phỉ Phỉ sao?”
Tôn Ngạo Thiên lắc đầu.
“Không phải vậy, chủ yếu là vì em nhìn bộ dạng của Bạch Phỉ Phỉ, thấy đồng cảm với cô ta.”
“Tôi cũng rất đồng cảm, tôi thấy cậu nên lo một chút!”
Người nói là Tôn Thụy Tinh!
Văn Vũ nhìn gương mặt nghiêm nghị của Tôn Thụy Tinh,đang rất nghiêm túc nói.
“Ừ. Tôi cũng rất đồng cảm. Dù sao, Bạch Phỉ Phí mất đi đứa em trai duy nhất, mà lại còn là người cô ta dựa vào hại chết!”
Văn Vũ thừa nhận gật đầu.
“Nhưng mà, cái loại đồng cảm này, chỉ là một loại tâm lý thôi,mà có một câu nói thế này, người đáng thương , cũng có đáng ghét!”
“Bạch Phỉ Phỉ vì để sống tiếp, làm bao nhiêu việc, không sai, mà ngược lại rất bái phục, có kết quả như này, cũng nên đồng cảm, nhưng, cô ta lại không nhìn rõ tình hình, cái chết của Bạch Tiểu An, có thể trách ai? Nên biết, thực lực yếu, là tội lớn nhất của chính bản thân!”
Văn Vũ quay đầu lại, nghiêm túc nói với Tôn Thụy Tinh.
“Anh có biết, trên cái thé giới này, mỗi ngày có bao nhiêu người bị giết không?”
“Qúa nhiều luôn, ai cũng không quản nổi đâu, mà bọn họ không có người thân sao?”
“Không phải, người chết, chính là người chết, người chết rồi, đều khiến người ta đồng cảm, nhưng nhìn vào sự thật, tôi chỉ có thể nói, người chết rồi, đa số đều là người đáng chết!”
“Thực lực yếu, kém may nắm, chết thì trách được ai?”
“Cái thế giới này, toàn bộ mọi chuyện, đều dựa vào bản thân mình!”
Nhìn thấy Tôn Thụy Tinh đày thất vọng, Văn Vũ quay đầu nói với Tôn Ngạo Thiên.
“Trước khi đại ca ra đi, đã dạy tôi một chuyện, trên thế giới này có quá nhiều chuyện cần đồng cảm, ai mà quản nổi, có sự đồng cảm là tốt, điều này chứng minh cậu vẫn là con người!Nhưng, đừng để sự đồng cảm làm hại bản thân!”
“Mà, nói đến chuyện vừa rồi, Bạch Phỉ Phỉ không đáng được đồng cảm.”
“Cô ta đem tất cả mọi người biến thành chiếc ô bảo hộ, thấy người mạnh hơn, liền khôn do dự bỏ lại người trước kia dựa dẫm vào.”
“Loại người này, ai cũng có thể nhìn rõ mọi chuyện.”
“Cho nên, chả ai lại thật sự đem loại người như vậy coi là một người chân chính.”
“Điều quan trọng nhất là, thực lực lại quá yếu! Thật sự quá yếu!”
Văn Vũ thở dài lắc đầu, trong lòng thấy khá cảm động.
Bởi vì loại chuyện như này, đã từng xảy ra giữa cậu và Tứ hoàng tử một lần.
Cái loại câu nói xin lỗi và cảm ơn này cáo tác dụng gì?
Có tác dụng, người mạnh nói một câu xin lỗi, có thể giải quyết mọi vấn đề!
Bởi vì người mạnh xin lỗi, người yếu bắt buộc phải nghe!
Giống như lúc Tứ hoàng tử cảm ơn, Văn Vũ không nghe, có tác dụng gì không?
Loại xin lỗi này giống như một sự ban phát từ thiện hơn!
Mà kẻ yếu nói xin lỗi chỉ là một câu chuyện cười!
Người mạnh có thể chế giếu kẻ yếu bất cứ cách nào mà họ muốn, không cần biết đó là thật sự xin lỗi hay chỉ là giả vờ xin lỗi.
Tình hình như này, thật ra trước đây đã từng xảy ra rồi.
Điểm khác biệt là, trước tận thế, đa số mọi người đều có sức mạnh như nhau, mà đều được hỗ trợ bởi các loại vũ khí, một câu xin lỗi , có thể giải quyết được một vài vấn đê.
Nhưng bây giờ khi kỷ luật và pháp luật biến mất, tất cả mọi thứ, đều dựa trên quyền lực tuyệt đối!
Không có quyền lực, không có quyền nói chuyện, không có quyền quyết định mạng sống của mình, nên chết đi!
Không có quyền lực, đến xin lỗi cũng không ai nghe!
Không có quyền lực, ngay cả sự chèn ép thấp nhất, cũng không phản kháng lại được!!!
Chuyện như vậy, kiếp trước làm bia đỡ đạn, Văn Vũ đã hiểu rất rõ.
Trong tận thế, xảy ra thay đổi, không chỉ có cột đá trao đổi, hệ thống triệu hồi, phân loại đồ vật theo điểm tích lũy.
Nhưng cái mà thay đổi rõ nhất, là quan niệm và cách nghĩ của con người.
Mà Bạch Phỉ Phỉ, lại thay đổi quá chậm…
…
Vốn dĩ những người đứng xung quanh Bạch Phỉ Phỉ cứ dần dần rời đi.
Có thể có người trong đó có chút cảm tình với Bạch Phỉ Phỉ.
Nhưng, sự đồng cảm thì có thể, nghĩ thì có thể, nhưng nếu muốn làm gì đó thật sự, chỉ đắc tội với Trương Lập Phi thôi.
Giữa việc kết giao với Bạch Phỉ Phỉ và đắc tội với Trương Lạp Phi, đừng nói những người khác, đến cả người có thực lực nhất cái doanh địa này đây là Văn Vũ, cũng biết nên chọn cái nào!
Một người phụ nữ không nhìn rõ được tình hình, với một người là lão đại tương lai của doanh địa.
Còn cần chọn sao?
Không quan tâm đạo đức, chỉ có lợi dụng!
Chương 222 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]