Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 223: CHƯƠNG 223: KẾT QUẢ! 2

Kết quả! 2

Lúc đám người rời đi, chỉ còn lại Bạch Phỉ Phỉ ngồi đó, cúi mặt nhì xuống đất, nước mắt không ngừng rơi.

Đến khi, có một giọng nói tryền đến.

“Cô có muốn báo thù không?”

“Cô muốn báo thù không?”

Âm thanh đột ngột vang lên từ bên tai khiến trong mắt Bạch Phỉ Phỉ lập tức phát ra một tia sáng.

“Muốn, vô cùng muốn!”

Không nói gì thêm loại câu râu ria như “là ai”, những cái đó không quan trọng, bởi vì cái này không phân rõ chủ nhân của âm thanh là nam hay nữ. Chỉ một câu đã đánh thẳng tới sâu trong nội tâm của Bạch Phỉ Phỉ, nói thẳng ra chuyện trong lòng mà Bạch Phỉ Phỉ muốn làm nhất trước mắt!

“Ha ha, vậy thì cho dù phải trả giá tất cả, cô cũng không để ý chứ?”

Âm thanh quỷ dị lại truyền đến lần nữa. Lần này, Bạch Phỉ Phỉ tìm được ngọn nguồn của âm thanh rồi, vậy mà lại là ở trong chính cơ thể mình phát ra.

Nhưng những điều này thật sự không quan trọng!

“Tôi muốn giết sạch những người này! Giết sạch! Trả giá tất cả? Từ khi em trai tôi chết thì tôi còn lại gì?”

Âm thanh mang theo hận ý cùng thê lương được phát ra từ trong miệng Bạch Phỉ Phỉ, may mà xung quanh Bạch Phỉ Phỉ đã không còn ai.

“Ha ha, thật tốt, nếu cô đã quyết định, vậy thì tôi dạy cho cô, dạy cô làm thế nào để dẫn theo bọn họ cùng xuống địa ngục!!!”

……

Một đêm cứ như vậy trôi qua.

Bầu trời đã hoàn toàn sáng tỏ.

Văn Vũ ngồi trên giường ngáp một cái, nhìn đồng hồ quả quýt ở trong phòng.

Đã là giữa trưa.

“Rầm rầm rầm.”

“Văn Vũ, xuống ăn cơm đi. Trương Văn Hổ sắp xếp một bàn tiệc rượu, nói là muốn tiễn chúng ta.”

Là Tôn Thụy Tinh gõ cửa.

“Hiểu rồi, chờ tôi một lát.”

Văn Vũ xuống giường, dùng sức xoa nắn gương mặt mình, tinh thần vốn hơi mê mang lập tức tỉnh táo hơn không ít.

Sau khi chỉnh đốn thỏa đáng xong, Văn Vũ mở cửa phòng ngủ ra.

Bên ngoài phòng, Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đang lẳng lặng chờ.

“Đại ca Văn Vũ, khi nào các anh xuất phát?”

Tôn Ngạo Thiên ở một bên nhỏ giọng hỏi.

“Hôm nay cơm nước xong thì đi.”

“Vậy có thể dẫn theo em không?”

Tôn Ngạo Thiên nói xong câu đó, Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh lập tức không nói một tiếng.

Hai người không tin được Tôn Ngạo Thiên.

Cho dù với tính cách của Tôn Thụy Tinh thì cũng hiểu rõ, một người mềm yếu lại có tâm cơ thì tuyệt đối không phải một đồng đội tốt.

“Nơi chúng tôi sắp đi rất nguy hiểm, sức mạnh của cậu kém một chút.”

Văn Vũ qua loa lấy lệ nói.

Thật ra ba người đều biết Văn Vũ muốn đi đâu. Những lời này rõ ràng chính là đang trợn tròn mắt nói dối.

Nhưng cho dù là Văn Vũ nói dối, thì Tôn Ngạo Thiên cũng phải coi đó là lời nói thật!

“Ừm, vậy thì em không đi nữa.”

Tôn Ngạo Thiên ở bên cạnh gật đầu, cảm xúc trong mắt Tôn Ngạo Thiên được động tác cúi đầu che giấu rất tốt.

……

Trong tiệm cơm nhỏ quen thuộc ở tầng dưới, vẫn là ghế lô cũ.

Ba người Văn Vũ vào phòng, Trương Văn Hổ lập tức đứng lên.

“Nào nào nào, chú em Văn Vũ, ngồi ở đây. Hôm nay, ông anh già này mở hai bình rượu ngon để chia tay chú em!”

Văn Vũ nhìn Trương Văn Hổ nhiệt tình dào dạt, lập tức cười nói.

“Vậy thì cảm ơn ông anh!”

Mọi người quanh bàn đều hiểu tâm tư của Trương Văn Hổ. Đơn giản là muốn khiến Văn Vũ nhanh đi đi, Văn Vũ cậu ở chỗ này một ngày, một ngày tôi cũng không được sống yên ổn.

Văn Vũ cũng hiểu, nhưng thái độ của Trương Văn Hổ khiến Văn Vũ không có một tia lửa giận.

Chờ đến sau khi ba người ngồi xuống, Trương Văn Hổ dẫn đầu kính một chén rượu, thuận tiện nhắc tới chuyện xảy ra sáng nay.

“Chú em, không biết buổi sáng cậu đến núi kia tra xét thế nào rồi?”

Vấn đề này chắc chắn là một cái gai trong lòng Trương Văn Hổ, thậm chí cái gai này còn bén nhọn hơn những rắc rối mà Văn Vũ đã gây ra.

Văn Vũ lắc đầu.

“Nhìn thấy con đại bàng khổng lồ kia rồi, nhưng nó biết bay, tôi không trị được. Nếu đoán không sai, thì có lẽ sức mạnh của tôi tuyệt đối không thể thu phục được con đại bàng khổng lồ đó, tôi cũng rất nghiêm túc suy nghĩ, vẫn là bỏ đi.”

Văn Vũ nói xong, trong mắt Trương Văn Hổ chợt lóe lên tia thất vọng.

Ý của Văn Vũ là chuyện này tự các anh giải quyết.

Mà đám người Trương Văn Hổ có thể giải quyết được phiền toái này sao? Hiển nhiên là không thể.

“Nào, không nói những cái này nữa. Chúng ta ăn ngon uống tốt, anh còn vì chú em mà chuẩn bị một ít thức ăn nước uống để ở phía dưới. Khi chú em đi thì đừng quên mang theo.”

“Cảm ơn anh Hổ.”

Văn Vũ gật đầu, không chút khách sáo nhận ý tốt của Trương Văn Hổ.

……

Ngay lúc mọi người đang ăn uống linh đình trong tiệm cơm, thì một dáng người chật vật nghiêng ngả lảo đảo đi vào doanh trại.

Là Bạch Phỉ Phỉ.

Sau khi chuyện hồi sáng xảy ra, Bạch Phỉ Phỉ liền rời khỏi nơi tập trung, không biết làm gì.

Hiện tại người Bạch Phỉ Phỉ đầy vết máu, trên người khắp nơi đều là vết thương.

Đó không phải là vết thương do thú biến dị cắn, càng giống như bị một vật sắc nhọn cào.

Lại phối hợp với bộ quần áo dính đầy máu, những vết thương gớm ghiếc trên mặt, cùng mái tóc xơ xác đầy máu, cả người trông giống như một con lệ quỷ muốn mạng người.

“Tiểu Phi đâu?”

Chương 223 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!