“May mắn là đứa nhỏ Tiểu An rất thông minh, thành tích học tập vẫn luôn rất tốt, cũng không uổng công tôi trả giá nhiều như vậy……”
Nói đến đây, Bạch Phỉ Phỉ hơi dừng lại, nhìn Văn Vũ vẫn đang ăn ăn uống uống.
“Nhưng, mạt thế tới, tất cả đều thay đổi!”
“Bán sắc vốn dĩ có thể xưng là tiền vốn, lại biến thành căn nguyên của mọi tội ác!”
“Các người cho rằng tôi là kỹ nữ, nhưng tôi thật sự nguyện ý làm kỹ nữ sao?”
“Tôi không muốn, là các người ép tôi. Tôi nhát gan, sức lực yếu, tôi không dám giết zombie, Tiểu An cũng như vậy. Tôi dạy Tiểu An rất nhiều rất nhiều thứ, duy nhất không dạy nó làm thế nào bảo vệ mình, làm thế nào để chiến đấu.”
“Tôi và Tiểu An đều không thể chiến đấu, nhưng điều này cũng không gây trở ngại sự muốn sống sót của chúng tôi!”
“Đúng vậy, tôi chưa từng nghĩ tới làm người trên cao, tôi chỉ đơn giản là muốn sống!”
“Vì sống sót, tôi sẽ đi cùng với từng người, kẻ nào mạnh, thì tôi sẽ bám vào người ấy như con bọ ruồi, dùng thân thể của mình để đổi lấy một tia hy vọng sống sót, sai sao?”
“Trả lời tôi, sai sao?”
Bạch Phỉ Phỉ nhìn thẳng vào Văn Vũ, ngữ điệu trong lời nói có chút mạnh.
Văn Vũ buông đũa xuống, nghiêm túc nhìn Bạch Phỉ Phỉ rưng rưng nước mắt, chậm rãi lắc đầu.
“Cô không sai.”
“Nhưng rốt cuộc những lời này có ý nghĩa ý vậy?”
Văn Vũ có chút khó hiểu về lựa chọn của mình vừa rồi. Tại sao phải nghe tiếng than thở trút giận của đám người yếu ớt này chứ?
Những thứ này, những chuyện này, có quá nhiều quá nhiều, nói thật, kiếp trước Văn Vũ nhìn thấy loại chuyện này đều ghê tởm!
Bất luận một ai đều có một đoạn chuyện xưa, cho dù là tốt hay xấu!
Nhưng điều chắc chắn là khi một người chết đi, câu chuyện này nhất định sẽ trở lên tồi tệ!
Hơn nữa, những bi kịch này sẽ làm người ta trở lên mềm yếu!
Cho dù là xảy ra ở trên người mình hay là mình nghe được!
Nghe thấy lời Văn Vũ nói, Bạch Phỉ Phỉ “phụt” một tiếng bật cười!
Phối hợp với người đầy vết thương và mái tóc dài rối xù của Bạch Phỉ Phỉ, trông cô ta càng giống như lệ quỷ!
“Mấy thứ này hoàn toàn không có ý nghĩa!”
“Không, vẫn có một ít.”
Bạch Phỉ Phỉ chậm rãi lắc đầu.
“Mục đích tôi nói những cái này, một là vì tăng thêm quyết tâm của tôi.”
“Thứ hai, là vì cho các người chết minh bạch.”
“Ha ha ha ha……”
Bạch Phỉ Phỉ vừa dứt lời, trên bàn tiệc lập tức nổ ra một trận cười to.
Loại tiếng cười này là đang cười nhạo Bạch Phỉ Phỉ không biết tự lượng sức mình!
Ở trong mắt mọi người, Bạch Phỉ Phỉ thật sự nhỏ yếu giống như một con kiến con rệp, bất cứ ai ở đây cũng đều có dễ dàng nghiền chết Bạch Phỉ Phỉ!
Nếu không phải Văn Vũ lên tiếng, Bạch Phỉ Phỉ căn bản không thể nói những lời vừa nãy!
“Ha ha ha, chú em Văn Vũ, vẫn là cậu có cao kiến. Nếu không phải cậu giữ lại người phụ nữ này ở đây, thì chúng ta đâu nghe được chuyện cười như vậy!!”
Trương Văn Hổ ở bên cạnh vỗ bả vai Văn Vũ, cười to nói.
Nhưng Văn Vũ không cười, ngược lại nghiêm túc nhìn Bạch Phỉ Phỉ, trực tiếp mở miệng nói.
“Giết cô ta.”
Không có bất kỳ do dự gì, cũng không cần do dự.
Khi Bạch Phỉ Phỉ nói ra câu “cho các người chết minh bạch” kia, Bạch Phỉ Phỉ nhất định phải chết!
Bởi vì, cô ta không che giấu sát ý của mình đối với Văn Vũ ở trước mặt Văn Vũ!
Mà Văn Vũ đều sẽ không bỏ qua cho bất cứ thứ gì có sát ý với mình!
Không quan tâm là đàn ông hay phụ nữ, người già hay trẻ em.
Đây chỉ là kinh nghiệm cùng với cách sống ở mạt thế của Văn Vũ thôi!
Nghe thấy lời Văn Vũ nói, Tôn Ngạo Thiên trực tiếp đứng lên.
“Vậy để em.”
Tôn Ngạo Thiên rất có thành kiến với người phụ nữ này, chỉ là lần này quang minh chính đại xuống tay tuyệt đối là một cơ hội tốt nhất để trả thù Bạch Phỉ Phỉ đã “ném” mình!
Khi Tôn Ngạo Thiên nắm tay thành quyền, một dấu quyền trong suốt đánh về phía Bạch Phỉ Phỉ.
Ở trong mắt Văn Vũ, tốc độ của dấu quyền này rất thong thả, nhưng trong mắt Bạch Phỉ Phỉ, đó chính là một tia sáng, chính là tiếng gào thét đến từ tử thần.
Sau đó……
Một tia sáng đen hiện lên, dấu quyền lập tức tiêu tán ở giữa không trung.
Tiếng cười điên cuồng trên bàn rượu lắng lại.
Văn Vũ đột nhiên nheo mắt.
Một tia sáng lóe lên với tốc độ rất nhanh, nhưng không thể chạy thoát khỏi con mắt của Văn Vũ.
Thực lực này rất mạnh, thế nên có thể khẳng định đây không phải thực lực của bản thân Bạch Phỉ Phỉ.
Tiểu linh thú trên bả vai nhanh chóng tan vào trong thân thể Văn Vũ, Tham lam chi xúc nhanh chóng biến dài, Văn Vũ cũng lao về phía Bạch Phỉ Phỉ.
Sức mạnh khổng lồ lật tung bàn rượu và thức ăn, tay phải Văn Vũ lập tức vung về phía Bạch Phỉ Phỉ đang yên lặng đứng đó.
Sau đó, ánh sáng đen lại lóe lên.
“Keng…”
Văn Vũ lập tức bị phản lực lại khiến cả người lảo đảo.
Đạo phòng ngự này cứng rắn đến nỗi cậu cũng không thể phá vỡ.
“Cô làm cái gì vậy?”
Văn Vũ hét lên với Bạch Phi Phi, tay phải lại giơ lên một lần nữa.
Khởi động năng lực Hư hóa.
Dưới sự giúp đỡ của Hư hóa, Tham lam chi xúc mang theo từng đạo tàn ảnh, một lần nữa hướng về phía đầu của bạch Phỉ Phỉ.
Nhưng khi ánh sáng đen vụt qua, cho dù Hư hóa có sức mạnh đến đâu thì đòn tấn công này cũng trở thành vô dụng!
Hư hóa đã bị ánh sáng đen đó ngăn lại.
Văn Vũ cảm thấy có một sức mạnh vô hình đang cản trở mình, tay phải của Văn Vũ càng lúc càng gần Bạch Phỉ Phỉ, thể lực cũng hao tổn không ít.
Mãi đến khi cảm giác thể lực tiêu hao hết một nửa thì Văn Vũ mới rụt tay lại.
Không thể xuyên thủng được hàng phòng ngự của ánh sáng đen này.
Chương 225 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]