Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 226: CHƯƠNG 226: NGƯỜI MẠNH? NGƯỜI YẾU?

Đây là phán đoán của Văn Vũ, đồng thời cũng là sự thực!

Nhìn thấy Văn Vũ liên tục công kích hai lần đều vô dụng, Bạch Phỉ Phỉ thở hổn hển.

Sát khí của Văn Vũ lại bốc lên khiến Bạch Phỉ Phỉ run rẩy, may mà âm thanh vang lên trong đầu không hề lừa dối cô ta!

Một khi khởi động thứ đồ trên tay cô ta thì cô ta sẽ không bị bất cứ thương tổn gì, tất nhiên, muốn hoàn toàn khởi động được nó thì còn cần một bước cuối cùng!

Thế nhưng trước đó, Bạch Phỉ Phỉ quyết định phát tiết một chút những ấm ức và oán khí của mình, đồng thời cũng để cho những kẻ được gọi là “kẻ mạnh” này chết một cách rõ ràng!

“Tôi làm gì à? Không phải tôi đã nói rồi sao? Tôi sẽ lôi tất cả các người xuống địa ngục!”

Giọng nói của Bạch Phỉ Phỉ rất bình tĩnh, còn mang theo chút giễu cợt. Văn Vũ không biết cô ta đang có âm mưu gì, nhưng Văn Vũ rõ ràng một chuyện, Bạch Phỉ Phỉ tự tin như vậy nhất định có lí do!

“Anh, lúc chúng tôi mới đến nơi này, anh đã cứu mạng tôi, tôi rất cảm ơn anh.”

Bạch Phỉ Phỉ nhìn Tôn Ngạo Thiên, chậm rãi mở miệng.

“Lúc đó anh đã giết chết tên cặn bã Nhị Cương kia, còn cho tôi một bình thuốc trị liệu để cứu Tiểu An. Tôi rất cảm ơn anh, thế nên tôi đã dùng thân báo đáp.”

“Sao anh lại ra tay với tôi? Có phải vì anh nghĩ tôi đã vứt bỏ anh không? Thực ra anh sai rồi, không phải tôi vứt bỏ anh, giữa chúng ta chỉ đơn thuần là một loại giao dịch mà thôi. Chỉ có trẻ con mới tin một người xinh đẹp như tôi lại yêu một kẻ vô dụng như anh!”

“Anh hận tôi đúng không? Vậy thì cứ tiếp tục hận tôi đi.”

Sau đó, Bạch Phỉ Phỉ quay đầu sang Trương Lập Phi.

“Còn anh, có thực lực, có thủ đoạn, anh thành thục hơn Tôn Ngạo Phi nhiều lắm, nhưng anh lại giết em trai thôi.”

“Thế nên, mục đích tôi tới đây ngày hôm nay là báo thù, anh là đồ khốn kiếp!”

“Hơn nữa, những người chết vì chuyện này hơn nửa đều có thể tính lên đầu anh!”

Nói xong, Bạch Phỉ Phỉ không thèm để ý đến Trương Lập Phi mặt mũi tái nhợt, quay đầu nhìn Tôn Thụy Tinh.

“Chú là người tốt, khi chạy trốn khỏi trấn Hoa Lâm, chú đã cứu mạng Tiểu An, tôi sẽ không quên.”

“Nhưng mà có lẽ chú không phát hiện ra một điều, đó là khi thực lực của chú ngày càng tăng thì lòng tốt của chú lại ngày càng giảm. Bây giờ chú có còn đi thăm những người già trẻ nhỏ không nơi nương tựa ngoài doanh trại không? Có còn quan tâm đến những người yếu không? Có cảm thấy xấu hổ vì cái chết của Tiểu An không? Không hề!”

“Tất nhiên, điều này tôi cũng không trách chú, thế nên trong số những người ở đây, chú là người nên được sống tiếp nhất!”

Bạch Phỉ Phỉ bái Tôn Thụy Tinh một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Văn Vũ.

“Anh biết không? Người đáng chết nhất chính là anh!!!”

“Rõ ràng anh có khả năng thay đổi mọi thứ, nhưng anh lại coi mình như thần tiên cao cao tại thượng, không thèm quản những chuyện này!”

“Anh có biết không, chỉ cần anh nói một câu thì rất nhiều người ở trong doanh trại này có thể sống một cuộc sống tốt hơn, nhưng anh lại không làm gì cả!”

“Có lẽ anh không biết, khi nghe tin anh trở về, những kẻ bây giờ đang uống rượu ăn thịt cùng anh đều nơm nớp lo sợ và phòng bị anh. Họ sợ anh sẽ cướp đi tất cả những thứ họ đang có. Còn ở nơi anh không nhìn thấy, những người ở trong đống rác đều thốt lên rằng, ôi, người anh hùng của chúng ta đã trở về rồi!!!”

“Anh là loại anh hùng gì chứ?”

“Anh chẳng là cái thá gì!!!”

Anh coi những người thực sự tôn trọng mình như giun dế, anh nghĩ rằng họ không có bất kì quan hệ gì với anh, anh cho là thái độ của họ đối với mình không đáng một đồng. Anh nghĩ sức mạnh của anh có thể khiến anh không phải sợ hại, nực cười!”

“Đây là sự nực cười của những kẻ mạnh à?”

“Nhưng anh đã quên rồi sao? Lúc mới bắt đầu anh cũng chỉ là một kẻ yếu. Tất cả mọi kẻ mạnh đều từ kẻ yếu trưởng thành lên.”

“Tôi rất muốn xem khi anh chết sẽ có bộ dạng như thế nào!”

“Còn cả các người nữa, cái gì mà quần thể những kẻ mạnh? Cái gì mà thủ lĩnh? Cái gì mà đại nhân!”

Bạch Phỉ Phỉ nhìn về phía những người trên bàn ăn, chậm rãi nói.

“Các người cho rằng các người mạnh mẽ, các người có thể nắm quyền sinh sát những người yếu và người bình thường trong doanh trại.”

“Chắc các người đã quên, những người yếu, những người bình thường này cũng là người, là đồng loại của các người. Có thể trước đây họ là hàng xóm, là bạn bè của các người, nhưng sau khi chênh lệch thực lực ngày càng lớn thì các người lại lựa chọn quên đi nỗi khổ của bọn họ, lựa chọn niềm vui cho mình. Niềm vui của các người hoàn toàn dựa trên nỗi khổ của những người yếu! Các người chỉ sống vì bản thân mình mà thôi!”

“Nhưng chúng tôi cũng là người, chúng tôi cũng có tôn nghiêm, chúng tôi cũng biết tức giận. Bây giờ! Tôi! Cũng có thể! Lôi kéo các người! Cùng chết!”

“Chắc các người không ngờ đến cuối cùng các người sẽ vì một kẻ yếu đáng thương mà bỏ mạng.”

“Nhỡ cho rõ, người giết các người chính là tôi, Bạch Phỉ Phỉ! Là vì! Báo thù cho Tiểu An!”

Bạch Phỉ Phỉ nói xong thì lôi ra một cây chùy thủ.

Cây chùy thủ nhìn rất ẩu, chắc được chế tạo từ những thứ đồ bỏ đi!

Tiếng ma sát truyền đến, Bạch Phỉ Phỉ dùng cây chùy thủ này rạch cổ tay trái mình.

Cảm giác đau đớn truyền đến, tay trái Bạch Phỉ Phỉ bỗng xuất hiện một viên pha lê màu đen.

Chương 226 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!