Viên pha lê màu đen lập lòe trên tay, dường như muốn hút hồn những người đang nhìn chằm chằm vào nó.
Dòng máu của Bạch Phỉ Phỉ chậm rãi chảy vào trong viên pha lê màu đen, viên pha lê bỗng nhiên hơi cử động, sau đó theo miệng vết thương chui vào trong cơ thể cô ta!
“Cô đang làm cái quái gì vậy?”
Văn Vũ hét lên với Bạch Phỉ Phỉ, nhưng đáng tiếc, sóng âm khổng lồ ngoài việc khiến mấy chén rượu trên bàn vỡ vụn tại chỗ thì không có ảnh hưởng gì đến Bạch Phỉ Phỉ!
“Tôi đang báo thù, có gì sai sao?”
Bạch Phỉ Phỉ bình tĩnh mà nói.
“Không sai, tôi báo thù cho em trai tôi, chẳng có gì sai cả. Mặc dù đúng là sẽ gây ra cái chết cho nhiều người vô tội, nhưng mà người sai không phải tôi.”
Sắc mặt Văn Vũ xanh mét, nhìn chằm chằm Bạch Phỉ Phỉ.
“Dừng tất cả những chuyện này lại, tôi báo thù giúp cô!”
Lúc này Văn Vũ cũng không còn sự lựa chọn nào khác.
Văn Vũ không có cách nào nhận biết ai đúng ai sai, cũng không muốn nhận biết!
Văn Vũ chỉ biết là khi viên pha lê màu đen tiến vào cơ thể Bạch Phỉ Phỉ thì cảm giác nguy cơ ngày càng mạnh. Văn Vũ không hề nói dối, cậu thực sự có ý định dùng tính mạng của cha con nhà họ Trương để chấm dứt nguy cơ trước mắt!
Nhưng mà…
“Muộn rồi.”
Bạch Phỉ Phỉ nở nụ cười vặn vẹo, quay lại nói với Văn Vũ.
Sau đó, cả người cô ta lập tức khô héo đi.
Giống như bị một thứ gì đó hấp thụ.
“Không cần nóng vội, tôi chết trước, sau đó sẽ đến lượt các người!”
Phảng phất giống như một lời nguyền rủa trước khi chết, sau câu nói đó, cả người Bạch Phỉ Phỉ hoàn toàn bị hấp thụ sạch sẽ, chỗ cô ta đứng chỉ còn lại một viên pha lê màu đen.
Trong ánh mắt kinh ngạc của những người đứng ở hiện trường, viên pha lê từ từ biến đổi.
Giống như một quả trứng gà, rìa ngoài viên pha lê bong ra từng lớp, bong mãi, sau đó, một cánh cửa nhỏ xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Xuất hiện một cách rất bất ngờ, đó là một cánh cửa Ma giới!!!
…
Cánh cửa Ma giới trước mặt Văn Vũ rơi xuống đất, sau đó hòa vào lòng đất, biến mất không chút dấu vết.
Sắc mặt Văn Vũ tái xanh, quay đầu nhìn mấy người đứng sau vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra, chậm rãi thở ra một hơi.
“Đi, lão Tôn, mau rời khỏi đây!”
Văn Vũ không dám nghĩ tới chuyện cánh cửa Ma giới rốt cuộc đã biến đi đâu, hơn nữa bây giờ có nghĩ thì cũng không có ý nghĩa gì. Điều duy nhất Văn Vũ muốn làm lúc này là rời khỏi nơi quỷ quái này càng nhanh càng tốt!
Đi được bao xa thì đi!
Bởi vì hiện tại Văn Vũ không có bất cứ thứ gì để đối phó với cánh cửa ma giới cả!
Tôn Thụy Tinh cũng không ứng phó kịp tình huống đột ngột xảy ra.
Nhưng ông ta còn chưa kịp tỉnh táo lại thì một luồng ánh sáng màu đen đã bùng lên từ nơi cánh cửa biến mất.
Ánh sáng màu đen quét qua tất cả mọi người trước mặt rồi nhanh chóng lan ra bên ngoài, lan tràn toàn bộ trấn Sài Hà.
Sau đó, ánh sáng đen từ từ biến mất.
Một bức màn đen tuyền bao phủ toàn bộ thị trấn!
Cùng với sự hình thành của bức màn kia, nơi cánh cửa Ma giới biết mất lại bắt đầu chấn động.
Đầu tiên là đổ nát tan tành, sau đó, một cánh cửa Ma giới khổng lồ từ từ mọc lên trong nhà ăn.
Cánh cửa to lớn làm nứt mái nhà của nhà ăn, sau đó tiếp tục lớn hơn.
Mãi đến tận khi đạt đến độ cao gần trăm mét thì mới từ từ dừng lại.
Mà những người ban đầu đang ăn uống trong nhà ăn khi thấy cánh cửa Ma giới xuất hiện cũng đã lùi ra ngoài.
Những người sống sót ở nơi đóng quân nhìn thấy biến cố đột ngột này thì sợ đến ngây người. Đứng ở bên dưới cánh cửa, ngẩng đầu lên không thể nào nhìn đến phần đầu của nó.
“Đây là thứ gì vậy?”
Trương Văn Hổ đứng bên cạnh Văn Vũ oán hận nói.
Từ thái độ của Bạch Phỉ Phỉ có thể thấy cánh cửa quái đản trước mặt nhất định không phải là thứ đồ gì tốt!
Văn Vũ nhìn những người đến bây giờ vẫn còn chưa rõ chuyện gì đang xảy ra, chậm rãi trả lời.
“Thứ này được gọi là Cánh cửa Ma giới!”
“Cánh cửa Ma giới? Ma tộc?”
Tôn Thụy Tinh thấp giọng hỏi.
Mặc dù Tôn Thụy Tinh không biết cái gì gọi là cánh cửa Ma giới, nhưng ông ta biết Ma tộc! Hơn nữa lại vô cùng ấn tượng!
Văn Vũ gật đầu.
“Thứ này, à không, là Bạch Phỉ Phỉ, sẽ giết chết tất cả chúng ta! Cô ta thành công rồi!”
Trong giọng nói đầy sự phẫn nộ và sát ý.
Tất cả mọi người đều tin tưởng, nếu như Bạch Phỉ Phỉ không chết thì Văn Vũ nhất định sẽ không ngại dùng thủ đoạn ác độc để đối phó với người phụ nữ này!
Ngay khi mọi người còn đang đánh giá cánh cửa Ma giới trước mặt thì âm thanh nhắc nhở trong đầu Văn Vũ vang lên.
“Keng, kiểm tra Đá hai giới.”
“Keng, chiến trường hai giới mở ra.”
“Phạm vi chiến trường là phạm vi kết giới bao phủ!”
“Trong thời gian bắt đầu chiến trường hai giới, tất cả mọi thứ đều không được ra vào chiến trường!”
“Bảy ngày sau cánh cửa Ma giới sẽ được mở ra, số lượng và cấp độ của ma vật được xác định bởi số lượng và cấp độ của tất cả các sinh vật trái đất đang ở trong chiến trường!”
“Ma tộc! Cùng với sinh vật trái đất! Quyết đấu tìm ra kẻ mạnh nhất!”
“Sau khi chiến trường hai giới kết thúc, kẻ chiến thắng sẽ có rất nhiều phần thường!”
“Chỉ có chiến tranh mới có thể mang đến hòa bình!”
Yên lặng phân tích tiếng nhắc nhở, một lát sau, Văn Vũ trầm mặc lắc đầu.
Chương 227 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]