Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 228: CHƯƠNG 228: VỆ BINH 1

Trong lời nhắc nhở đã nói thời gian địa điểm và số lượng ma vật, nhưng Văn Vũ lại không thể nào tính toán ra được số lượng ấy!

Tất cả các sinh vật trái đất bên trong chiến trường, số lượng này làm sao có thể tính toán được.

Những người xung quanh cũng dần dần tỉnh táo lại.

“Làm thế nào bây giờ?”

Trương Văn Hổ xanh mặt hỏi.

Văn Vũ lắc đầu

“Chỉ có đánh chứ không còn cách nào khác…”

Trương Văn Hổ mấp máy môi, nhưng không nói thêm câu nào.

“Mọi người rời xa cánh cửa Ma giới, tìm một nơi khác xây dựng phòng ngự.”

Văn Vũ nói xong thì gọi Độc Nhãn ra, sau đó đi về phía núi rừng.

“Người anh em Văn Vũ, cậu đi đâu thế?”

“Đi tìm viện binh!”

Văn Vũ không biết cường độ trận chiến này sẽ như thế nào, không biết sẽ chết bao nhiêu người, không biết kết quả sẽ ra sao.

Không biết bất cứ chuyện gì!

Nhưng có thể đoán trước được một điều, đó là trận chiến này không hề đơn giản!

May mà lần này hệ thống đã nhắc nhở vô cùng rõ ràng, chiến đấu song phương, ma tộc và sinh vật trái đất.

Văn Vũ đã sống lại một đời tất nhiên biết đây có nghĩa là gì!

Trăng máu giữa trời, Ma giới xâm lấn, nạn nhân không chỉ là con người mà là toàn bộ sinh vật và các bộ tộc khác trên trái đất.

Từ cuộc thử nghiệm ở Thiểm Lam tinh có thể thấy, mục đích cơ bản của Ma giới là hủy diệt thế giới.

Trong kí ức đời trước của Văn Vũ, bất kì lần nào ma tai cũng là thảm họa cho tất cả mọi sinh vật trên trái đất!

Tất cả các sinh vật!!!

Đồng thời, tất cả các sinh vật trên trái đất cũng đoàn kết lại, cùng nhau chiến đấu chống lại kẻ thù ngoại bang!

Trong giới mạt thế, cuộc chiến giữa con người và sinh vật biến dị là để chiếm không gian sinh tồn và tài nguyên. Còn cuộc chiến với Ma vật là cuộc chiến một mất một còn!

Lần này cũng không ngoại lệ.

Thế nên, bây giờ viện quân duy nhất của những người may mắn sống sót trong trấn Sài Hà đang ở sâu trong núi!

“Độc Nhãn, tìm sinh vật mạnh mẽ nhất trong ngọn núi này.”

Vừa rồi Độc Nhãn ở trong hồn cảnh, không biết chuyện gì xảy ra.

Nhưng bây giờ nhìn tấm màn ánh sáng đen đang bao phủ khắp thôn trấn, cùng với sắc mặt u ám của Văn Vũ; dựa vào trí thông minh của Một mắt thì nó đã hiểu được chắc chắn chỗ này đã xảy ra chuyện không hay!

Nghe được mệnh lệnh của Văn Vũ, Độc Nhãn ngửi ngửi một chút, cố gắng phân biệt các mùi trong không khí.

Một lát sau, Độc Nhãn quay đầu về phía Văn Vũ sủa hai tiếng, dẫn đầu chui vào trong khu rừng, Văn Vũ theo sát phía sau!

Ma khí xâm lần khiến cho thực vật vốn không rậm rạp trong khu rừng cũng bắt đầu sinh trưởng!

May mà tốc độ biến dị của những loài thực vật này không nhanh, thế nên chút thực vật đó cũng không đủ để ngăn cản bước chân của Văn Vũ và Độc Nhãn.

Núi rừng ở trong trần Sài Hà cũng không lớn!

Đi chẳng được bao lâu, Độc Nhãn liền dừng bước.

“Gâu gâu gâu.”

“Lão đại, phía trước, mạnh nhất!”

Thực ra không cần Độc Nhãn nói gì thì Văn Vũ cũng có thể cảm nhận được áp lực to lớn phía trước cùng với một luồng hơi thở ngang tàng hống hách.

“Đúng là rất đáng sợ.”

Cảm nhận được luồng khí nguy hiểm phía trước, Văn Vũ thở dài, trong lòng cũng đã có thể tổng kết được trận chiến đã xảy ra trên núi lúc sáng.

Hai con thú biến dị vương giả đã có một hồi đại chiến! Con đại bàng khổng lồ đã thất bại thì tất nhiên không có tư cách ở lại trong núi! Sau đó, con đại bàng khổng lồ đã ăn một chút đồ trên đường chạy trốn.

Thế nên mới tạo thành cục diện lúng túng như hiện tại!

“Đúng là hạ sách!”

Văn Vũ nhổ một bãi nước bọt, ra lệnh cho Độc Nhãn.

“Chuẩn bị chiến đấu.”

Văn Vũ vừa phát lệnh thì Độc Nhãn hơi cong người, đi về phía trước.

Mục đích Văn Vũ đến đây là tìm kiếm sự trợ giúp. Nhưng Văn Vũ không dám chắc nhân vật bí ẩn phía trước kia hiểu được tình huống bây giờ.

Văn Vũ không chắc có phát sinh chiến đấu hay không, nhưng xác suất đánh nhau khá là cao!

Độc Nhãn và Văn Vũ lặng lẽ đi về phía trước, sau đó, cảnh tượng chiến trường lập tức bày ra trước mặt họ.

Cây cối và thực vật trên đất bị phá hủy hoàn toàn, đâu đâu cũng là những vết nứt.

Đây là sự đan xen của hàn băng và liệt hỏa.

Phía trước có một cây cổ thụ óng ánh hàn băng, lặng lẽ đứng ngay chính giữa bãi đất trống!

Cây cổ thụ to lớn, hùng tráng, nhưng bây giờ mọi thứ đã trở thành dĩ vãng.

Cây cổ thụ bây giờ đã không còn sự sống, thân thể trong suốt như pha lê tỏa ra ánh sáng yếu ớt dưới ánh mặt trời chói mắt, giống như một đài kỉ niệm vĩnh hằng.

Không phải nó.

Văn Vũ cảm giác được vương giả của khu vừng này không phải cây cổ thụ đã chết kia.

“Vậy thì…”

Văn Vũ chậm rãi nhìn bốn phía, mãi đến khi nhìn thấy một cái đầu nhỏ phía trên cây cổ thụ.

Một cái đầu đen tuyền giống như loài rắn, nhưng so với rắn thì đa chiều hơn. Một đôi con ngươi màu vàng nhạt lặng lẽ nhìn Văn Vũ và Độc Nhãn cách đó không xa.

Cái đầu còn nhỏ hơn nắm tay trẻ con, trên đầu có hai chiếc sừng nho nhỏ dựng đứng, đôi sừng màu đỏ trông rất non nớt đáng yêu.

Làn da lộ ra ngoài đều được bao phủ bởi một lớp vảy đen óng ánh, lớp vảy dày đặc và tỉ mỉ đến mức Văn Vũ có một loại cảm giác không thể phá hủy nó.

Nhìn thấy cái đầu này, da đầu Văn Vũ như tê dại.

Thứ này chỉ cần nhìn qua cũng biết là không thuộc về những chủng vật bình thường, mà là rồng!

Một con rồng đen giống như trong những truyền thuyết thần thoại phương Tây, nhưng kích thước thì nhỏ hơn rất nhiều!

“Là nó à?”

Chương 228 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!