Chuyện này cũng không nằm ngoài dự liệu của Văn Vũ. Con rồng nhỏ này rất đơn thuần, trước đây nó cũng không giao tiếp với những sinh vật khác, thế nên bây giờ năng lực phân tích hơi kèm một chút. Văn Vũ cảm thấy chỉ giải thích một lần thì rất khó để con rồng nhỏ này hiểu được tình huống hiện tại.
Thế là Văn Vũ giải thích thêm một lần nữa.
“Đã hiểu chưa?”
Con vật nhỏ lại lắc đầu.
“Được rồi.”
Văn Vũ lại giải thích thêm một lần.
…
“Hiểu chưa?”
Vẫn lắc đầu.
“…”
Văn Vũ hít sâu một hơi, cố gắng giảm bớt sự phiền muộn.
Cậu nâng cổ tay nhìn đồng hồ một chút.
Đã hơn một tiếng trôi qua, Văn Vũ giải thích mất khoảng một phút, cho nên, tính đến bây giờ, Văn Vũ đã giải thích cho rồng nhỏ hơn năm mươi lần!
Tuy nhiên, Văn Vũ đã đánh giá quá cao năng lực phân tích của rồng nhỏ.
Nhìn ánh mắt mơ hồ của rồng nhỏ, Văn Vũ biết ngay nó không phải đang giả vờ mà thực sự không hiểu được.
“Mày có hiểu không?”
Văn Vũ quay lại nhìn Độc Nhãn.
Độc Nhãn lúc này đã thả lỏng hơn trước rất nhiều, nghe Văn Vũ hỏi thì gâu gâu hai tiếng.
“Tôi nghe lần đầu đã hiểu rồi, lão đại, cậu khinh thường tôi quá đấy!”
Văn Vũ bất đắc dĩ thở dài.
“Thế này đi, Độc Nhãn, mày nói chuyện với nó một lần.”
“Gâu gâu.”
“Xem tôi đây!”
Độc Nhãn nghe được mệnh lệnh của văn Vũ thì đi lên phía trước, sửa “gâu gâu” với rồng nhỏ!
Bởi vì quan hệ hồn thú nên Văn Vũ không chỉ dùng sóng tinh thần truyền tải thông tin với Độc Nhãn mà còn hiểu được “lời nói” của Độc Nhãn.
Thế nhưng, cũng chính vì có thể hiểu được ngôn ngữ của Độc Nhãn nên Văn Vũ mới ôm trán thở dài!
…
Dưới đây là lời giải thích của Độc Nhãn:
“Gâu gâu.”
“Có kẻ địch.”
“Gâu gâu gâu gâu!”
“Bọn chúng rất mạnh, chúng ta cần đoàn kết mới có thể đánh bại chúng!”
“Gâu gâu gâu gâu gâu!”
“Lão đại của ta muốn ngươi cùng chúng ta đi đánh giặc! Ăn đồ ăn!”
“Gâu?”
“Có đi không?”
Sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ của Văn Vũ, con vật nhỏ chậm rãi gật đầu.
Rồi một làn sóng tinh thần truyền tới.
“Ngươi, sao không, nói như thế? Không phải chỉ là, đánh nhau, sau đó đi ăn sao? Đúng là, con người, đi bằng hai chân, đứng thẳng, là một sinh vật, không có trí thông minh!”
Nhìn vẻ mặt khinh bỉ của con vật nhỏ, Văn Vũ trầm mặc.
Sau đó, cậu mỉm cười đắng cay.
“Có phải ta chỉ cần nói ra hai từ đánh nhau và đi ăn là ngươi sẽ đi cùng ta?”
Rồng nhỏ lập tức gật đầu.
“Sinh vật, bên trong, khu rừng này, là, con dân, của ta, ta, không thể ăn, nhưng mà, đói!”
“Ồ.”
Văn Vũ gật đầu, sau đó hỏi.
“Vậy ngươi có thể triệu tập con dân của ngươi đến đây không? Trận chiến này cần bọn chúng.”
Rồng nhỏ lại nghiêng đầu, nghi ngờ nhìn Văn Vũ.
Văn Vũ lập tức hiểu ý.
“Độc Nhãn, cứu tao!”
…
Sau khi Độc Nhãn và rồng nhỏ giao lưu với nhau xong, rồng nhỏ nhìn Văn Vũ, chậm rãi gật đầu.
Sau đó…
Dưới ánh mắt khiếp sợ của Văn Vũ, thân thể của rồng nhỏ biến đổi với tốc độ cực nhanh!
Chưa tới một giây, cơ thể nhỏ bé ban đầu đã phát triển thành một sinh vật khổng lồ dài gần mười mét!
Móng vuốt sắc nhọn, vảy đen thâm thúy, hai chiếc sừng nhỏ trên đầu lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, những chiếc răng sắc bén như dao găm, đầu lưỡi đỏ thắm trong khoang miệng lúc ẩn lúc hiện, hơn nữa còn có mùi lưu huỳnh thoang thoảng.
Hơi thở mạnh mẽ thổi tung góc áo Văn Vũ.
Nhìn sinh vật trước mặt, Văn Vũ yên lặng trong giây lát.
Mạnh mẽ! Vô cùng mạnh mẽ!
Nhưng điều càng làm Văn Vũ sợ hãi hơn chính là sinh vật này thực sự là một con cự long.
Là một chủng loại không còn tồn tại trong suy nghĩ của Văn Vũ.
Sau khi tiến hóa, chủng loại này đã biến mất từ rất lâu!
Điều này chứng tỏ vẫn còn rất nhiều sinh vật biến dị bí ẩn, cũng càng có thêm nhiều kẻ địch mạnh.
Đối với những sinh vật biến dị, Văn Vũ không bao giờ coi chúng là bạn, cho dù bây giờ đang chuẩn bị kề vai chiến đấu!
Luồng khí thế đáng sợ toát ra từ người Cự long, Độc Nhãn lập tức lui về sau mấy bước, dựa sát vào Lưu Vũ.
Nó sợ Cự long đột nhiên động thủ.
May mà với trí tuệ của thú biến dị thì không biết âm mưu hay phản bội là gì, chúng đáng tin cậy hơn con người rất nhiều!
“Gào…”
Một tiếng gầm vang lên, truyền khắp núi rừng.
Cùng với tiếng gầm của Cự long, núi rừng yên tính giống như sống lại!
Xung quanh truyền đến những âm thanh.
Có tiếng ma sát của những sinh vật nhỏ bò ra từ bãi cỏ, có tiếng chấn động của những sinh vật to lớn đang đi trên mặt đất, còn có cả tiếng ồn ào trên cây, tiếng đập cánh trên trời.
Vô số sinh vật theo tiếng gọi của vị vua của chúng mà hướng về khu đất trống này!
Văn Vũ yên lặng nhìn Cự long, một ý nghĩ nhanh chóng vụt qua.
“Con Cự long này mạnh hơn con đại bàng khổng lồ kia nhiều…”
Chương 229 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]