Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 230: CHƯƠNG 230: VỀ DOANH 1

Nhưng Văn Vũ chỉ nghĩ thế thôi. Cậu tin rằng một khi mở ra khế ước linh hồn thì con Cự long này sẽ bộc phát sát khí vô hạn!

Khế ước linh hồn cho dù có rộng rãi như thế nào đi chăng nữa thì cũng là một loại khế ước chủ tớ.

Mà vương giả chắc chắn sẽ không cúi đầu trước mặt kẻ khác!

“Ngươi là vương giả?”

Văn Vũ nhìn Cự long, một suy nghĩ lóe lên.

Ra lệnh một tiếng, vạn thú thần phục!

Đây chính là biểu hiện của vương giả!

“Hoặc có thể nói là chủng thần thú.”

Văn Vũ nói thầm.

Đây là cách gọi của Văn Vũ đối với chủng tộc của Cự long!

Nó không được ai biết đến, chỉ là một truyền thuyết!

Những âm thanh lít nha lít nhít càng lúc càng nhiều, sau đó dần dần lắng xuống!

Xung quanh rừng cây, có vô số cặp mắt lớn nhỏ đang nhìn thẳng vào Văn Vũ.

Đây là ánh mắt đang nhìn thức ăn.

Bọn chúng không nhận ra được năng lực của Văn Vũ, nhưng điều này cũng không cản trở đến bản năng ăn uống của dã thú!

“Gào…”

Lại một tiếng gầm nữa vang lên, Văn Vũ có thể cảm giác được sát khí xung quanh dần dần lắng xuống!

“Toàn bộ, ở đây, là, thuộc hạ, của ta.”

Làn sóng tinh thần của Cự long truyền đến. mặc dù kích thước cơ thể đã lớn lên nhưng cảm giác non nớt trong làn sóng tinh thần vẫn không thay đổi chút nào.

Thế nên Văn Vũ có thể dễ dàng nghe ra được sự đắc ý trong lời nói của nó.

Giống như một đứa bé đi thi xếp thứ nhất, nóng lòng muốn về khoe với cha mẹ.

“Số lượng không đủ.”

Văn Vũ quan sát xung quanh, sau đó nói.

“Tôi cần thêm nhiều thú biến dị, tất cả thú biến dị trong phạm vi bao trùm của bức màn đen!”

Văn Vũ nghiêm túc nói.

Lần này không cần Văn Vũ ra lệnh, Độc Nhãn lập tức phiên dịch.

Lát sau, Cự long gật đầu.

“Chỉ là, ta, mới sinh, vẫn chưa kịp, hợp nhất, nhiều hơn…”

“7 ngày, vẫn còn 7 ngày nữa.”

“Được…”

Hiệp định đã thành.

Với sự thuần khiết của Cự long, Văn Vũ tin chắc con rồng này sẽ làm mọi chuyện như đã hứa!

“Vậy thì, 7 ngày sau, dưới thôn, ta chờ ngươi cùng nhau kề vai chiến đấu!”

Nhìn thấy Cự long gật đầu thì Văn Vũ mới dẫn Độc Nhãn rời đi.

Những con thú biến dị bên ngoài nhanh chóng tản ra nhường đường cho Văn Vũ và Độc Nhãn.

Văn Vũ và Độc Nhãn về theo đường cũ, không có bất kì sóng gió gì.

Sau khi trở về doanh trại, nhìn thấy mấy người đó không làm theo đề nghị của mình là sơ tán ra ngoài tìm một nơi khác xây dựng phòng tuyến, Văn Vũ không khỏi nhíu mày.

“Trương Văn Hổ đâu?”

Văn Vũ tiện tay túm một chức nghiệp giả lại hỏi.

“Anh Hổ ở bên kia.”

Văn Vũ đến vị trí của anh Hổ theo hướng người này chỉ.

Trương Văn Hổ đang ở trong một siêu thị đơn giản, tất nhiên là mọi thứ bên trong đã được chuyển đi, chỉ còn một bãi đất trống lớn.

Những người cao caaos trong doanh trại, bao gồm cả Tôn Thụy Tinh, Tôn Ngạo Thiên đều tụ tập ở bên trong. Văn Vũ còn chưa vào đã nghe thấy tiếng ồn ào từ trong siêu thị truyền ra.

“Tôi đã nói rồi, không nhất thiết phải rời khỏi đây, đó chẳng phải chỉ là một cánh cửa thôi sao? Chúng ta ở đây lâu như vậy, doanh trại phát triển như thế này, cơ hở hạ tầng khang trang, hàng phòng ngự cũng đã hoàn thiện. Cậu ta dựa vào đâu mà nói chúng ta đi thì chúng ta phải đi?”

Giọng nói lớn đến mức Văn Vũ đứng ngoài cửa cũng nghe rõ ràng.

Sau đó là âm thanh của rất nhiều người phụ họa.

Nghe được tình huống bên trong, lông mày Văn Vũ nhíu chặt lại.

Những người bên trong hầu như đã bị Trương Văn Hổ điều khiển bằng khế ước, bây giờ người đang nói là cấp dưới của Trương Văn Hổ.

Đó cũng đại diện cho ý nghĩ của Trương Văn Hổ, ông ta không muốn từ bỏ doanh trại này.

Ông ta để thuộc hạ lên tiếng là để giữ mặt mũi cho Văn Vũ và bản thân.

“Két!”

Cánh cửa kính mở ra, mọi người bên trong siêu thị đồng loạt nhìn sang Văn Vũ.

“Người anh em Văn Vũ, khiến cậu chê cười rồi.”

Trương Văn Hổ cười ha ha, quay đầu chào hỏi Văn Vũ.

Văn Vũ nhìn ý cười trên mặt ông ta, lắc đầu.

“Không sao, mỗi người đều có ý kiến riêng của mình.”

Cánh cửa siêu thị này làm bằng kính, Văn Vũ không tin những người bên trong không thấy cậu đến. Nhưng những người này còn cố tình nói to như vậy, điều này cũng chứng tỏ thái độ của Trương Văn Hổ.

Những lời này là cố tình nói cho Văn Vũ nghe, chúng tôi không muốn rời khỏi doanh trại!

“Lão Tôn, đi thôi.”

Văn Vũ cũng không muốn nói nhiều với những kẻ không biết được tình huống trước mặt, gọi Tôn Thụy Tinh một câu rồi rời đi.

“Chờ đã, người anh em Văn Vũ.”

Thấy Văn Vũ chuẩn bị rời đi, Trương Văn Hổ lập tức sốt ruột.

“Người anh em Văn Vũ, tôi biết cậu rất giỏi phán đoán tình thế, nhưng tôi cũng muốn nói một chút. Chúng ta cứ ở lại trong doanh trại đối đầu với cái gì Ma tộc gia một hồi, ai thắng ai thua vẫn còn chưa biết, không nhất thiết phải từ bỏ nơi này. Hơn nữa, đây cũng là ý kiến của hầu hết mọi người, nhiều người đồng lòng thì sức lực sẽ càng lớn mạnh, không phải sao?”

Văn Vũ nhìn Trương Văn Hổ, chậm rãi lắc đầu.

“Nhiều người không có nghĩa là càng nhiều sức mạnh. Theo như tình huống hiện tại thì nhiều người sẽ có nghĩa là càng nhiều trói buộc!”

“Tôi cho các người một lời khuyên, thứ này…”

Chương 230 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!