Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 231: CHƯƠNG 231: VỀ DOANH 2

Văn Vũ chỉ vào cánh cửa ma giới kia.

“Trình độ của nó vượt xa sự tưởng tượng của các người, nếu các người muốn ở đây chờ chết cũng được, tôi sẽ không ở cùng các người đâu!”

Trương Văn Hổ nghe thế thì vẻ mặt xoắn hết cả lại. Văn Vũ ra khỏi siêu thị, Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên theo sát phía sau.

Hai người họ đều biết Ma tộc là gì, cũng biết được những người trước mắt muốn dựa vào mấy bao cát để làm lớp phòng ngự cánh cửa Ma giới là một chuyện vô cùng nực cười!

Nhìn thấy ba người rời đi, Trương Văn Hổ càng thêm xoắn xuýt.

Những người như ông ta rất khó tin tưởng phán đoán của người khác. Đây là ưu điểm, cũng có thể là khuyết điểm.

Có một câu châm ngôn có thể hình dung loại phẩm chất này: Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!

Trương Văn Hổ sẽ không bỏ lại doanh trại, chưa nói đến chuyện ông ta đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết vào đây.

Mà còn do lời giải thích của Văn Vũ khiến ông ta cảm thấy Văn Vũ có mục đích khác!

Huống hồ…

Trương Văn Hổ nghĩ đến chức nghiệp và kĩ năng của mình, ý chí quyết tâm càng lúc càng đậm!

Chỉ cần có một tia hi vọng thì Trương Văn Hổ sẽ không rời khỏi doanh trại.

Bây giờ, trong doanh trại này, lời của Trương Văn Hổ mang ý nghĩa quyết định!

“Chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta sẽ ở đây chiến đấu với đám ma tộc chó má kia!”

Trương Văn Hổ quay lại nói với đám thuộc hạ sau lưng.

Theo sự sắp xếp của ông ta, toàn bộ doanh trại bắt đầu chuẩn bị.

“Chúng ta đi đâu?”

Tôn Thụy Tinh hỏi Văn Vũ.

“Tùy tiện tìm một nơi, ừm, tìm nơi nào có địa hình phức tạp một chút.”

Văn Vũ nói với hai người phía sau.

Cả hai đều gật đầu.

Sau khi nhìn thấy số lượng và thực lực của Ma tộc, hai người Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đã có thể suy đoán được tình huống mà họ sắp phải đối mặt.

Địa hình phức tạp sẽ là lựa chọn tốt nhất khi con người chiến đấu với Ma tộc.

Ít nhất có thể đảm bảo mình không bị bao vây.

Đáng tiếc, lúc thảo luận Tôn Thụy Tinh đã nói những lời này cho Trương Văn Hổ nghe.

Nhưng người ta không tin.

“Những người ở trong doanh trại…”

Ý của Tôn Thụy Tinh là Văn Vũ quay lại đưa những người ở đó đến nơi khác, dù sao địa hình nơi đóng quân cũng không tốt.

Nhưng không ngờ Văn Vũ lại trực tiếp bác bỏ.

“Không quản được chuyện ở nơi đóng quân đâu!”

Văn Vũ thẳng thừng ngắt lời Tôn Thụy Tinh, đồng thời thở dài một tiếng.

“Ông anh này lại mắc bệnh thánh mẫu rồi…”

“Nhưng còn những người bình thường kia…”

Tôn Thụy Tinh do dự.

Cái gọi là thánh mẫu cũng không phải là không có não. Trình độ thánh mẫu của Tôn Thụy Tinh chỉ là quan tâm đến tính mạng của những người trong doanh trại. Chứ nói biết rõ tình huống trước mặt như thế nào mà vẫn ở lại kề vai sát cánh cùng đám người Trương Văn Hổ thì không đời nào.

“Trương Văn Hổ sẽ không thả những người đó ra đâu, ông ta vẫn cần nhiều nhân lực để xây dựng lớp phòng ngự!”

“Anh Tôn, anh cũng biết rõ ràng anh không phải vạn năng, tôi cũng không phải!”

“Thời điểm như thế này, trong điều kiện không biết số lượng và chất lượng của Ma tộc thì tôi cũng chỉ có thể cố gắng ước lược xem sức mạnh lớn nhất của chúng đạt đến trình độ nào.”

“Đừng nói đến chuyện bọn họ không đi, cho dù bọn họ có đi theo thì tôi cũng không dám chắc có thể bảo đảm an toàn cho bọn họ.”

Văn Vũ thở dài, vỗ vai Tôn Thụy Tinh.

“Ai muốn sống sót thì phải dựa vào chính bản thân mình. Năng lực của tôi cũng có hạn!”

Tôn Thụy Tinh nghe thế thì chậm rãi gật đầu, đồng thời quay đầu nhìn về phương hướng nơi đóng quân, cảm xúc trong mắt cũng dần suy yếu

“Ai muốn sống sót, thì phải dựa vào chính bản thân mình.”

Ông ta thở dài một tiếng, Tôn Thụy Tinh biết có vài chuyện đã thay đổi.

Giống như Bạch Phỉ Phỉ đã nói, lòng tốt sẽ từ từ biến chất!

Sự lương thiện của Tôn Thụy Tinh đã dần dần biến chất, bởi vì hiện thực nói cho Tôn Thụy Tinh biết, nếu không có thực lực thì lương thiện cũng chỉ là lời nói suông!

“Nếu William ở đây thì chắc cậu ta sẽ chọn ở lại nơi đóng quân.”

Tôn Thụy Tinh chậm rãi nói, Văn Vũ nghe thế thì hơi dừng bước.

“Sẽ ở lại.”

Văn Vũ gật đầu đồng ý.

Điều này không phải bởi vì William lương thiện hơn Tôn Thụy Tinh, nguyên nhân chủ yếu là vì William mạnh hơn Tôn Thụy Tinh rất nhiều!

Mạnh đến mức William có đủ tự tin để đảm bảo mình có thể sống sót, nhưng Tôn Thụy Tinh thì không.

Hiện thực luôn luôn đánh bại lý tưởng, chỉ là sớm hay muộn mà thôi…

Bây giờ muốn tìm một nơi có địa hình phức tạp trong trấn khá đơn giản.

Giữa đống đổ nát, một cột đá trao đổi đứng ở chính giữa, xung quanh có các tòa nhà có độ cao khác nhau, có thể ngăn chặn kẻ địch.

Tất nhiên, điều này chỉ để đảm bảo nhóm người Văn Vũ sẽ không bị nhấn chìm bởi làn sóng ma vật.

“Tìm một ít xe ô tô, cả xăng nữa, sắp xếp một phòng tuyến phòng thủ hợp lý. Đây là tuyến phòng thủ lớp ma vật đầu tiên của chúng ta!”

Văn Vũ quay đầu nói với Tôn Thụy Tinh.

Tôn Thụy Tinh gật đầu, dẫn Tôn Ngạo Thiên đi làm.

Chuyện này cho dù là Văn Vũ hay là Tôn Thụy Tinh làm thì đều không có gì khác nhau.

Dù sao thì phòng tuyến này nhất định sẽ bị đánh tan.

Văn Vũ cũng không thèm để ý tới chuyện phòng tuyến này có tác dụng tâm lý nhiều hơn tác dụng thực tế, đi thẳng tới cột đá trao đổi.

“Kiểm tra điểm.”

“Keng, còn lại 18916 điểm.”

Đây là tất cả những điểm thu hoạch được ở bên trong bảo địa!

Chương 231 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!