Văn Vũ không thay đổi những chuyện này, nhưng sau khi trở thành cận vệ của Ngọc thì Văn Vũ bắt đầu dựa vào lực ảnh hưởng của mình trong quân đội mà tiến hành tìm kiếm quyển trục kỹ năng.
Điều này cũng giống như hồi ở Yến Kinh, Văn Vũ là đội trưởng đội hộ vệ và là cựu thủ lĩnh của Thủ thề giả, thế nên chỉ cần hạ lệnh thì toàn bộ đế quốc Ngàn Ngọc lập tức hành động. Năm 512 mạt thế, một quyển trục kỹ năng đã được thuộc hạ trình lên cho Văn Vũ.
Ấn ký vong giả (Cấp SSS, năng lực chủ động): Đặt ấn ký vong giả lên đơn vị bên ta (Khi đánh dấu ấn ký cần được đơn vị bên ta đồng ý). Khi bản thể tử vong sẽ kích phát ấn ký, ký chủ sẽ ký sinh lên người của đơn vị bên ta, cùng chung thị giác, cùng chung cảm giác. Nếu trong ba ngày sau đơn vị bên ta vẫn tồn tại thì ký chủ sẽ sống lại một lần nữa.
Thời gian làm lạnh: 1 tháng.
Đúng vậy, đây chính là cách Văn Vũ tham gia cuộc chiến giữa Ngọc và Chủ nhân!
Nếu thực lực không thể nào đủ sức chứng kiến trận đấu giữa hai người đó thì Văn Vũ cũng không cần thực lực nữa!
Trực tiếp chết trước khi trận đấu chính thức bắt đầu, sau đó theo ấn ký vong giả ký sinh trên người Ngọc, thông qua thị giác của Ngọc để cảm nhận nền tảng của Chủ nhân.
Văn Vũ cảm thấy cách làm này không có vấn đề gì, đến cả chuyện làm thế nào để Ngọc đồng ý cho mình đặt ấn ký vong giả Văn Vũ cũng đã nghĩ xong rồi.
Lại tiếp tục lôi kéo làm quen…
Sau vài lần tiến vào mộng cảnh, Văn Vũ đã quá quen thuộc với những chuyện đó rồi.
…
“Các người cũng đi đi, đi càng xa càng tốt. Ngôn, trong bảo khố có bao nhiêu đồ vật, em muốn lấy bao nhiêu thì lấy, lương thực nữa… Haizz, đi đi.”
Ngọc lại nói ra câu này, cũng có nghĩa là tiết mục biểu diễn của Văn Vũ sắp bắt đầu.
Mọi thứ không khác gì kiếp trước, có khác chắc chỉ là hành động của Văn Vũ mà thôi.
Sau khi Ngọc đồng ý, Văn Vũ lập tức đi lên trước. Cậu duỗi tay ra, một ấn ký màu xám tràn đầy hơi thở chết chóc lập tức xuất hiện.
“Đề phòng vạn nhất.”
Văn Vũ khẽ nói.
Ngọc hung hăng nhìn Văn Vũ, sau đó nghiến răng nghiến lợi cho ấn ký vong giả bám lên người mình.
Ngọc cũng biết hiệu quả của Ấn ký vong giả - Trước đây Văn Vũ đã từng gióng trống khua chiêng tìm kiếm các quyển trục kỹ năng, chuyện này tất nhiên không thể thoát khỏi mắt Ngọc.
Ngọc hiểu rõ về hiệu quả của kỹ năng này. Bây giờ khi Văn Vũ đưa ấn ký vong giả cho Ngọc, mặc dù chuyện này hơi quá phận nhưng con người trước khi chết thường nói lời thật lòng. Ngọc đã không quan tâm tới sống chết nữa rồi, vậy thì tiếp nhận một cái ấn ký vong giả cũng không phải chuyện không thể.
Văn Vũ thấy vậy mới hoàn toàn yên tâm.
…
Đại điện.
Chủ nhân vẫn trong dáng vẻ một bà lão.
Vẫn là câu đối đáp ngắn gọn, sau đó Ngọc ra tay trước.
Quý Động và Cuồng Ca nhanh chóng xuất hiện trước người Ngọc, Chủ nhân thấy thế chỉ hơi mỉm cười.
Tiếp theo, luồng ánh sáng trắng lóe lên, bao trùm lên người Văn Vũ và Ngôn, lập tức khiến hai người cháy đến xương cũng không còn.
Thực lực của Văn Vũ đời này cũng tăng lên một chút so với đời trước, nhưng vẫn không thể chịu được một đòn của Chủ nhân.
Nhưng điều này không quan trọng.
Ấn ký vong giả lập tức có hiệu lực, đường nhìn hơi lệch đi một chút, giây tiếp theo, thị giác của Văn Vũ đã trùng với góc nhìn của Ngọc. Luồng ánh sáng trắng vừa rồi của Chủ nhân bị Ngọc chặn lại vô cùng đơn giản, không tổn thương chút nào - Nói cho cùng thì Ngọc vẫn là trình tự số 1 cấp thiên kiêu, không sánh được với Văn Vũ nhưng cũng không đến nỗi bị một đòn hạ gục.
Văn Vũ cười ha ha.
Người chết rồi nhưng vẫn chưa bị đã khỏi mộng cảnh.
Điều này chứng minh suy nghĩ của Văn Vũ chính xác.
Vậy thì những chuyện còn lại…
Góc nhìn bắt đầu lệch đi, Ngọc quay đầu nhìn chằm chằm vào Chủ nhân, diện mạo bên ngoài của Chủ nhân cũng dần thay đổi.
Cơ thể dần dần cao hơn, những nếp nhăn trên gương mặt bà lão dần bị san phẳng. Tình cảnh vô cùng quỷ dị, nếu lúc này Văn Vũ còn lông mày thì chắc đã sớm nhướn mày rồi.
Sắc mặt của Ngọc vẫn không thay đổi, nhân lúc Chủ nhân biến thân, Ngọc nhanh chóng tự trang bị võ trang cho mình - Pháp bào linh áp (Áo choàng trấn áp linh hồn) xuất hiện bên ngoài thân, Vô Đông xuất hiện trước người, kết hợp với Quý Động và Cuồng ca tạo thành một hàng ngũ chiến đấu hình tam giác. Một chiếc vali xách tay đơn giản cũng xuất hiện trong tay phải Ngọc.
Vô Đông, Quý Động, Cuồng Ca nhanh chóng tiến vào hàng ngũ chiến đấu.
Binh Chủ cũng nằm trong tay của Ngọc.
Ngọc một thân võ trang được trang bị đầy đủ lạnh lùng nhìn về phía chủ nhân, chỉ thấy xung quanh chủ nhân tỏa ra ánh sáng trắng, những làn sóng công kích ập tới đều bị áo choàng trấn áp linh hồn (pháp bào linh áp) triệt tiêu.
Kỹ năng một - Quang hoàn. Lực sát thương của kỹ năng này không tính là mạnh, đại khái giống với mấy loại kỹ năng thu dọn hiện trường.
Ừm, đây chỉ là những suy đoán của Văn Vũ mà thôi…
Một suy đoán đơn giản hiện lên trong đầu Văn Vũ - Liệu bây giờ chủ nhân có còn cần loại kỹ năng này không? Văn Vũ nghĩ chắc là vẫn dùng.
Hệ thống kỹ năng một khi đã hình thành thì sẽ rất khó thay đổi, cũng giống như Văn Vũ bây giờ rất hiếm khi thay đổi hệ thống kỹ năng của mình hoặc hồn sủng.
“Ngươi được lắm.”
Bóng người ở trong vầng ánh sáng trắng (bạch quang) khẽ lẩm bẩm, thân hình cũng không ngừng trở lên cao lớn. Sắc mặt của Ngọc vẫn không thay đổi, chỉ là suy nghĩ vừa động thì Quý Động, Cuồng Ca và Vô Đông đã bắt đầu kích hoạt!
Chương 2294 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]