Năng lượng của Quý Động và Cuồng Ca không ngừng chảy vào bên trong bạch quang nhưng lại không thể tạo ra bất kỳ sóng gió nào. Nhưng uy lực của Vô Đông lại cao hơn Quý Động và Cuồng Ca một bậc.
Ở chế độ hỏa lực cấp ba, Vô Đông có thể tự khóa chặt mục tiêu, tự động khai hỏa, vô số viên đạn năng lượng biến thành hỏa long lao về phía chủ nhân.
Nhưng bạch quang xung quanh chủ nhân lại có khả năng phòng ngự vô cùng mạnh mẽ. Những viên đạn của Vô Đông bắn vào bên trong bạch quang lập tức bị ngưng trệ, nghiền nát, ép thành năng lượng thuần túy, sau đó bị bạch quang hấp thu.
Kỹ năng một - năng lực tấn công và phòng ngự của quang hoàn.
Văn Vũ không khỏi đem thực lực của mình dung nhập vào trận quyết đấu này, cậu đột nhiên phát hiện năng lực này của chủ nhân cũng không tính là mạnh.
Đối với bản thể Văn Vũ mà nói, lực sát thương của năng lực này gần như không có. Văn Vũ cảm thấy dựa vào lực lượng có mình có lẽ có thể phá vỡ được tính công kích của năng lực này.
Trong lòng Văn Vũ nổi lên chút nghi hoặc, cậu đi theo góc nhìn của Ngọc, nhìn chằm chằm bóng dáng người bên trong bạch quang kia.
Sau đó, bộ mặt thật của chủ nhân đập thẳng vào mặt Văn Vũ.
Lân giáp đen nhánh, bốn cánh tay thon dài, hàm răng sắc nhọn - Tất cả không có gì khác một con Cổ ma bình thường.
Không thể nói là uy vũ khí phách, cũng không thể nói là hào hoa phong nhã.
Bản thể của chủ nhân chính là một con Cổ ma gầy yếu.
Văn Vũ đã sớm biết chủng tộc của chủ nhân nên giờ phút này khi nhìn được gương mặt thật của chủ nhân thì cũng không quá ngạc nhiên. Còn Ngọc vẫn chưa bị chân thân của chủ nhân làm cho xúc động, chỉ khẽ vung tay lên.
Tiểu linh thú trên vai lập tức dung nhập vào trong cơ thể ngọc, sau khi thêm vào hiệu quả của không gian hồn cảnh thì chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Ngọc đã tiến vào trạng thái mạnh nhất của một Hồn sư có hai mươi loại kỹ năng.
Sau đó, Binh chủ bên tay phải Ngọc bắt đầu lóe lên.
Chất lỏng màu bạc chảy trên tay Ngọc, sau đó dần dần lan lên trên. Một lát sau, nửa người của Ngọc đã bị bao phủ bởi một chiến giáp mày bạc, mà phần cuối của chiến giáp chỗ tay Ngọc chính là một trường đao vô cùng tinh xảo.
Binh chủ - Chủ của vạn binh.
Thứ này được ra đời dựa vào linh cảm của Văn Vũ về hình thái của Độc Nhãn, được rèn từ kim loại cấp nano, có thể biến đổi thành chiến giáp, cũng có thể biến đổi thành binh khí, có thể biến thành vũ khí nóng, có thể biến thành vũ khí lạnh…Binh chủ chính là sự bổ sung toàn diện cho vũ khí của Văn Vũ!
Đúng vậy, sức mạnh hiện tại của Văn Vũ nói đúng ra thì không cần đến binh khí. Đối với Ngọc, Binh chủ chính là thần binh, nhưng đối với Văn Vũ thì thứ binh khí này được ra đời chỉ vì trường hợp khẩn cấp mà thôi.
Thuộc tính không quan trọng, quan trọng là khả năng ứng dụng như thế nào.
Có thể thích ứng với các tình huống khác nhau trong chiến đấu mới là thế mạnh của Binh chủ!
Sau khi Ngọc trang bị vũ trang đầy đủ thì lập tức lao đến phía chủ nhân ở phía xa.
Năng lượng linh hồn bao trùm lên cơ thể Ngọc, trường đao và mấy chục kỹ năng mới thêm vào nhanh chóng bùng nổ, trong nháy mắt, cường độ công kích của Ngọc thậm chí còn vượt qua hạn mức cao nhất của Văn Vũ.
Miễn cưỡng có thể đạt đến tiêu chuẩn cấp Thiên kiêu…
Nhưng khi Ngọc chém một đao xuống lại giống như đang chém vào đá.
“Rầm” một tiếng, Binh chủ lập tức rơi vào trạng thái trì trệ, chiến đao tiếp xúc với lân giáp của chủ nhân nhanh chóng tóe ra tia lửa.
Tấn công vật lý không phá vỡ được hàng phòng thủ…
Năng lượng của Binh chủ nhát mắt nổ tung, năng lượng linh hồn cuồng bạo điên cuồng tiến vào trong cơ thể chủ nhân. Tuy nhiên, lực ăn mòn linh hồn khủng bố lại khiến thân hình chủ nhân khẽ chấn động một chút chứ không gây ra tác dụng nào khác.
“Tấn công vật lý không phá vỡ được hàng phòng ngự, tấn công linh hồn cũng không có hiệu quả, ngoài tố chất thân thể và cường độ linh hồn mang đến năng lực phòng ngự bên ngoài thì chắc còn những kỹ năng phòng ngự bị động.”
Văn Vũ âm thầm phán đoán, mà muốn nghiệm chứng những phán đoán này cũng rất đơn giản.
Chỉ cần chủ nhân ra tay một lần nữa là Văn Vũ lập tức có thể phán đoán được tố chất thân thể hiện tại của chủ nhân, đồng thời cũng phán đoán ra rốt cuộc chủ nhân có kỹ năng phòng ngự bị động hay không.
Giống như biết Văn Vũ đang suy nghĩ điều gì, khi chiến đao của Ngọc dừng lại thì chủ nhân đã giơ tay lên.
Chỉ một đòn, nhanh như ánh chớp!
Móng vuốt sắc bén xé nát không gian, sức mạnh khổng lồ đột nhiên bao trùm đỉnh đầu Ngọc.
Chỉ trong nháy mắt, thân hình của Ngọc đã bị móng vuốt xé nát. Nhưng đó chỉ là tàn ảnh, Ngọc đã vận dụng kỹ năng để di chuyển đến phương xa.
Đánh hụt một đòn, trốn xa ngàn dặm.
Mặc dù cả Ngọc và Văn Vũ đều là cường giả hệ linh hồn nhưng phong cách chiến đấu của hai người lại hoàn toàn khác nhau.
Văn Vũ toàn năng, còn Ngọc gần như chỉ có thể coi như thích khách.
Nhưng một đòn này cũng giúp Văn Vũ hiểu sâu hơn về thực lực của chủ nhân.
“Yếu ớt…”
Cho dù Văn Vũ không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng dựa vào trận đấu giữa Ngọc và chủ nhân thì thực lực của chủ nhân thực sự rất yếu. Ít nhất, nếu chỉ dựa vào tố chất thân thể như thế này thì nếu như trúng một đao của Ngọc thì chủ nhân chắc chắn không thể không bị thương.
Nói cách khác, chủ nhân phải có một hoặc một vài năng lực phòng ngự bị động.
Chương 2295 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]