Ngọc có đạo cụ hồi sinh.
Nhưng cho dù có hàng trăm đạo cụ hồi sinh cũng không ngăn cản được cái chết.
Chủ nhân đứng bên cạnh Ngọc, mỗi lần Ngọc sống lại thì hắn ta lại đụng tay vào Ngọc một chút, sau đó Ngọc lại tiếp tục hóa thành tro bụi tan biến trong không khí.
Vòng tuần hoàn này cứ lặp đi lặp lại, Ngọc đã mất đi năng lực chống cự, căn bản không thể rút được con át chủ bài nào của chủ nhân nữa.
Văn Vũ cũng nhân khoảng thời gian rảnh rỗi này sửa sang lại một số hệ thống kỹ năng của chủ nhân.
Đây là mục tiêu của Bạch - Ông ta lừa Văn Vũ đến bảo địa số 444 chính là để Văn Vũ theo hầu chủ nhân.
Điều này cũng tốt cho Văn Vũ.
Đầu tiên là ánh sáng trắng kia đã chắc chắn là kỹ năng Quang hoàn.
Chắc là không tiêu hao. Lực sát thương cũng xếp vào bậc trung, đủ để hạ gục mấy con cá trong nháy mắt.
Khả năng phòng ngự cũng không đơn giản, sau khi các đòn công kích tan rã thì kỹ năng này cũng phát huy không ít tác dụng.
Ít nhất thì có loại kỹ năng này thì những loại kỹ năng có cường độ thấp như kỹ năng nguyền rủa, kỹ năng suy yếu… đều biến thành vô dụng.
Tiếp theo là hai kỹ năng phòng ngự.
Đúng vậy, Văn Vũ tính là hai kỹ năng.
Thứ nhất là kỹ năng phòng ngự vật lý - Hiệu quả rất mạnh! Một đao của Ngọc mang theo năng lượng vô cùng lớn. Điều này có nghĩa là nếu như chủ nhân trúng một đao kia mà không có năng lực phòng ngự thì chắc chắn không chết cũng tàn phế. Nhưng bởi vì chủ nhân có năng lực phòng ngự nên mới không bị thương tổn chút nào.
Thứ hai là phòng ngự linh hồn…
Ngọc là cường giả hệ linh hồn, hồn sư, sở trường là linh hồn tấn công. Trước đó Văn Vũ đã từng có cơ hội “thỉnh giáo”, cậu nhận thấy linh hồn tấn công của Ngọc không tồi.
Nhưng linh hồn tấn công cũng không gây cho chủ nhân bất cứ thương tổn nào.
Chứng tỏ chủ nhân có một loại kỹ năng phòng ngự vô cùng hiệu quả.
Tiếp theo đó nữa chính là ba kỹ năng sát thương tính bị động.
Dưới sự kết hợp của ba kỹ năng này, tác dụng khủng khiếp không cần phải nói thêm nữa. Căn cứ theo trận chiến vừa rồi, Văn Vũ xác định chủ nhân có ít nhất ba kỹ năng bị động.
Nhìn qua thì có vẻ đơn giản nhưng khi kết hợp lại vô cùng khó giải thích. Trái ngược với kỹ năng phối hợp của Văn Vũ, chủ nhân không hề màu mè hoa mỹ mà đơn giản đến cực điểm.
Mà đơn giản có nghĩa là không có sơ hở.
Văn Vũ suy nghĩ một lúc rồi thở dài.
“Ba kỹ năng này không dễ phá…”
Ít nhất là bây giờ Văn Vũ không nghĩ ra cách nào để phá…
Tác dụng của Ngọc cũng chỉ đến đây.
Đúng vậy, trong thời gian chiến đấu ngắn ngủi, Văn Vũ thông qua Ngọc thăm dò được khoảng sáu kỹ năng của chủ nhân.
Kỹ năng di động?
Chủ nhân không có - Nhìn phương thức tác chiến vụng về là có thể nhìn ra chủ nhân không có kỹ năng di động.
Năng lực phá hạn…
Văn Vũ nghĩ đến đây thì nheo mắt lại.
Thông tin hiện tại Văn Vũ thiếu hụt rất nhiều, thế nên không biết chắc chắn được.
Văn Vũ gõ nhẹ ngón tay xuống bàn, nhìn Ngọc không ngừng chết đi sống lại, sau đó lại nhìn sang chủ nhân đang đứng bên cạnh Ngọc, trong đầu âm thầm tưởng tượng chủ nhân sẽ dùng kỹ năng gì làm năng lực phá hạn để kết thúc sinh mệnh của Ngọc.
Cái chết của Ngọc đã cắt ngang suy nghĩ của Văn Vũ.
Đúng vậy, so với chuyện ngồi đây suy nghĩ thì cái chết của Ngọc có ý nghĩa với Văn Vũ hơn một chút.
Đơn giản là vì Ngọc chết thì mục tiêu Văn Vũ tham dự cuộc chiến giữa chủ nhân và Ngọc - Mệnh thú ra đời.
Trước khi Ngọc tiến vào đại điện thì Ngọc đã hấp thụ bốn hồn sư - Quy trình cụ thể thế nào Văn Vũ đã nắm được, thậm chí còn có thể cải tiến nó, nhưng mà dù vậy thì Mệnh thú vẫn mãi chưa xuất hiện.
Chưa hoàn thành tiến hóa.
Mà bây giờ Ngọc đã chết rồi, Văn Vũ lập tức suy đoán, cái chết của Ngọc chắc chắn là chất xúc tác cho sự ra đời của Ma thú.
Lấy cái chết của bản thân để bồi dưỡng Mệnh thú là chuyện mà Văn Vũ không thể nào thực hiện được. Nhưng khi biết toàn bộ nguyên lý thì Văn Vũ có thể tìm ra nhiều cách khác nhau để giải quyết phân đoạn cuối cùng để Mệnh thú ra đời.
Mọi chuyện chắc cũng giống như lúc tạo ra quyển trục cấp nội tình mà thôi.
…
Mọi tế bào trong thân thể Ngọc đều tan rã, năng lượng cuồng bạo từ tay chủ nhân truyền tới cơ thể Ngọc, năng lượng này không gì chặn được, nghiền nát mọi thứ, không chỉ khiến Ngọc tổn thương nghiêm trọng mà còn mang đến sự tra tấn kịch liệt.
Văn Vũ gắn thị giác lên người Ngọc nên tất nhiên cũng cảm thấy như bản thân mình đang bị tra tấn như thế - Con mẹ nó, đau quá.
Nhưng đau đớn không quan trọng, quan trọng là được lợi…
Lòng tham trước mắt, Văn Vũ nhanh chóng ném chút đau đớn ra sau đầu. Cậu cẩn thận cảm nhận nguồn năng lượng lưu động trong cơ thể Ngọc, đến tận khi Ngọc sử dụng đạo cụ hồi sinh cuối cùng.
Cái chết đã ở ngay trước mắt, Ngọc cũng không còn dục vọng trốn chạy nữa.
Văn Vũ thậm chí còn có thể cảm nhận được suy nghĩ của Ngọc lúc này.
Cô ta mệt mỏi rồi.
Trong hoàn cảnh tuyệt vọng như thế này, cô ta đã từ bỏ mọi thứ.
Giống như một con cừu chờ làm thịt, hai mắt Ngọc vô hồn, không biết đang nhớ lại quãng đời huy hoàng của mình hay đang hối hận về quyết định mà mình đã làm.
Đến tận khi trên má truyền đến một cảm xúc nho nhỏ.
Ngọc lập tức hoàn hồn, sau đó bừng tỉnh.
Chương 2297 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]