Đây đã là sinh mệnh cuối cùng của cô ta rồi, đến lúc này cuộc đời vẫn có chút lệ thuộc, vẫn còn điều vướng bận.
Cảm xúc nho nhỏ này lại giống như một ngọn lửa, lập tức đốt cháy dục vọng còn sót lại của Ngọc. Lúc này, huyết khí bạo động toàn thân, năng lượng linh hồn phun trào, Ngọc giống như chuẩn bị thăng hoa.
Nhưng thế giới này làm gì có thăng hoa!
Máy chém của chủ nhân đã rơi xuống, xé toạc pháp bào linh áp của Ngọc. Giờ phút này, năng lượng cuồng bạo nhanh chóng xộc vào trong cơ thể, theo sự ăn mòn của năng lượng, thực lực của Ngọc giảm xuống nhanh chóng, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Ngọc chỉ có thể cố gắng đem tất cả năng lượng còn lại truyền vào trong cơ thể Mệnh thú. Ngọn lửa sinh mệnh giống như ngọn gió thổi qua ánh nến, nhanh chóng mờ đi.
Thứ cuối cùng mà Văn Vũ nhìn thấy mà một luồng sáng lóe lên, nhân lúc chủ nhân không phản ứng kịp thì nhanh chóng biến mất bên trong đại điện.
…
Kính tử quang lập tức sụp đổ, Văn Vũ lại bị đá ra khỏi mộng cảnh lần nữa.
Nhưng lần này không giống lần trước.
Cảm nhận một số dao động kì lạ trong màn sương mù màu tím, Văn Vũ ban đầu là sửng sốt, sau đó đột nhiên chấn động.
Đời này xuất hiện một tình huống mà Văn Vũ không kịp chuẩn bị!
Cậu nheo mắt lại, suy nghĩ từ đầu đến cuối tất cả mọi chuyện, sau đó chậm rách nhếch môi cười.
Hành động cuối cùng của Ngọc rất thú vị.
Cô ta đem tất cả những gì còn lại của mình đưa vào trong cơ thể tiểu hồn thú, để tiểu hồn thú tiến hóa thành Mệnh thú, thoát khỏi cấp độ xiềng xích của hồn sư và hồn thú, thoát khỏi bàn tay của chủ nhân.
Nhưng có điều trùng hợp chính là Văn Vũ đã đưa ấn ký vong giả vào trong cơ thể Ngọc, mà toàn bộ quá trình này lại được Ngọc đưa vào trong cơ thể Mệnh thú!
Lúc này, Văn Vũ rõ ràng đang cảm nhận được niềm vui khi có thể bóp méo vận mệnh.
Ký ấn vong giả đã được Ngọc đưa vào trong cơ thể Mệnh thú, ký ấn vong giả không có tác dụng hồi sinh nhưng lại lưu lại trong thân thể Mệnh thú. Ký ức vong giả dung nhập vào bên trong thân thể Mệnh thú, sau đó giống như một giọt mực lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, thế nên bây giờ cho dù sương mù cuộn trào thì Văn Vũ vẫn có thể cảm nhận được bản thể của Mệnh thú.
Nói cách khác, Mệnh thú từng che giấu kỹ càng, lúc này lại lộ ra hoàn toàn trước mặt Văn Vũ!
Văn Vũ lặng lẽ ghi nhớ vị trí của Mệnh thú, sau đó mặt không đổi sắc, tiếp tục suy nghĩ những chuyện vừa rồi.
Văn Vũ đã nghĩ đến hệ thống kỹ năng của chủ nhân - nhưng thực lực của Văn Vũ đến thời điểm này đã gần như cực hạn, cậu cũng không mong cầu nhiều hơn.
Văn Vũ cũng nghĩ đến quá trình ra đời của Mệnh thú - vừa rồi, Văn Vũ đã nhìn và nhớ rõ cách Ngọc truyền năng lượng trước khi chết. Văn Vũ tin chỉ cần thực hiện thí nghiệm vài lần là có thể tìm ra phương hướng đúng đắn, còn thành quả như thế nào vẫn thì phải chờ sau khi làm thí nghiệm xong.
Vị trí của Mệnh thú là do Văn Vũ tìm thấy một cách trùng hợp, nếu đã biết Mệnh thú ở đâu thì Vô đông và Binh chủ cũng đừng hòng chạy thoát.
Có thể nói mục tiêu mà Văn Vũ nghĩ đến lúc trước đều đã đạt được, bây giờ chỉ còn lại một điều Văn Vũ muốn làm.
Đó là thay đổi lựa chọn của Ngọc - Văn Vũ muốn biết, nếu Ngọc không phản bội chủ nhân mà đến Ma điện đánh chết ma chủ thì sẽ có kết quả như thế nào.
…
“Tiếp tục!”
“Tiếp tục!”
“Tiếp tục!”
Giọng nói của Văn Vũ vang lên từ trong sương mù.
Bên trong sương mù, những hình ảnh vẫn lập lòe, từ lúc bắt đầu cho đến trận quyết chiến cuối cùng.
Đúng vậy, Văn Vũ không tiếc thời gian để điều chỉnh mốc thời gian đến khi bắt đầu cấp tám, chỉ để tìm hiểu tại sao Ngọc lại lựa chọn phản bội chủ nhân.
Nhưng tất cả mọi cố gắng đều hóa thành công cốc.
Trong đại điện, nhìn thấy Ngọc đang hấp hối, Mệnh thú mang theo ký ấn vong giả chạy trốn, Văn Vũ không khỏi thở dài một tiếng.
Hồi sinh 103 lần đều vô ích, thu hoạch cũng chẳng có gì tiến triển.
Văn Vũ cảm thấy Ngọc phản bội có lẽ liên quan đến những bí mật sâu kín trong đáy lòng, đừng nói là Văn Vũ, cho dù cha mẹ ruột cũng không tìm được lý do.
Sương mù bao trùm bảo địa số 444 dần dần tan biến. Văn Vũ nhìn màn sương còn lại, mặt không cảm xúc, nhưng hai chữ “tiếp tục” lại không nói nên lời.
Sương mù màu tím = tố chất thân thể.
Những thu hoạch trong mộng cảnh gần như không có gì,,,
Văn Vũ nghĩ đến đây thì chậm rãi đứng dậy đi về phía tây.
…
Sương mù màu tím lại phun trào, kính tử quang hiện ra trước mặt Văn Vũ, hai lường sương xâm nhập cơ thể Văn Vũ, giống như thúc giục Văn Vũ tiếp tục.
Đúng vậy, cho dù thất bại hàng trăm lần nhưng Mệnh thú không bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Văn Vũ rất khâm phục loại trung thành này, mặc dù trong mắt Văn Vũ hành động này là ngu ngốc, nhưng xuất phát điểm của nó là ý tốt.
Chỉ tiếc, không hợp với lợi ích bản thân.
Văn Vũ nhìn xung quanh, khóa vị trí của Mệnh thú lại rồi lập tức biến mất.
Chuyển động của Văn Vũ nhanh như chớp.
Ánh sáng đen bao trùm cơ thể Văn Vũ, cậu xuyên qua màn sương mù màu tím, nháy mắt lao về phương Tây.
Đến tận khi Văn Vũ hóa thành ánh sáng bay đi thì Mệnh thú vẫn chưa phản ứng lại được. Ánh sáng tím dần dần ngưng tụ ở nơi Văn Vũ biến mất, giống như đang chờ đợi Văn Vũ tiến vào lần nữa.
Nhưng lại không có chuyện gì xảy ra!
Ba giây sau Mệnh thú mới phản ứng lại kịp.
Chương 2298 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]