Sương mù nhanh chóng tan biến, đám sương còn lại lập tức ngưng tụ lại, hóa thành từng thanh kiếm lao về phía Văn Vũ biến mất!
Bảo địa số 444 này nói trắng ra chính là lồng giam mà chủ nhân chuẩn bị cho Mệnh thú. Lúc Mệnh thú chạy trốn, không biết vì sao chủ nhân lại không đuổi theo.
Có lẽ là chủ nhân không đuổi kịp, không bắt được.
Nhưng hòa thượng có thể chạy, chùa làm sao trốn chứ?
Mặc dù chủ nhân không bắt được Mệnh thú nhưng nếu biến toàn chiến trường phân tầng của đại thế giới Mosley thành bảo địa thì là một chuyện vô cùng đơn giản - Chủ nhân rất có kinh nghiệm trong chuyện này.
Nhưng lồng giam xét từ góc độ nào đó mà nói cũng có thể coi như sân nhà.
Sân nhà của Mệnh thú.
Lấy một thế giới làm lồng giam… Thực ra, xét từ một mức độ nào đó thì Mệnh thú cũng có thể coi là chủ nhân của thế giới này!
Không biết nó đã sinh sống ở nơi này bao nhiêu lâu, làn sương mù màu tím xung quanh đây không những là liều thuốc đại bổ mà còn là vũ khí của Mệnh thú!
Tuy nhiên…
Mặc dù Văn Vũ không biết những năng lực khác của Mệnh thú, nhưng lúc này sau khi nó bùng phát bạo lực thì cậu đã sớm suy xét đến tất cả các khía cạnh.
Càng quan trọng hơn là Văn Vũ đã sớm phân tích rõ ràng cấu tạo thành phần và cách thức sử dụng của sương mù màu tím.
…
Làn sương tím vẫn điên cuồng xông tới chỗ Văn Vũ, sương mù biến thành đao kiếm càng khiến năng lượng tỏa ra mọi thơi. Văn Vũ thậm chí còn cảm nhận được cả thế giới đều trở nên cuồng bạo, phẫn nộ!
Sức mạnh của Mệnh thậm chí còn vượt xa chủ nhân của nó!
Một mặt là do hình thái của Mệnh thú, một mặt là do thời gian nó sinh sống ở đây.
Nó đã sống ở đây quá lâu…
Cho dù là một con lợn ngu ngốc sống ở đây vô số vạn năm thì cũng có thể trở thành một con lợn thần!
Trong khoảng thời gian vô tận này, không cần nói cũng biết số lượng sương mù màu tím do Mệnh thú tích góp được.
Nói một cách nghiêm túc thì nếu Mệnh thú nổi giận thì chỉ sợ không ai có thể ngăn cản được nó, bởi vì trong thế giới này sương mù màu tím quá nhiều!
Một giọt nước không thể giết người, nhưng nhiều giọt nước tụ hội thành biển rộng bao la thì sức mạnh hoàn toàn không có giới hạn.
Đây cũng là lý do thời gian trước Văn Vũ không phát động.
Bởi vì mấy ngày trước Văn Vũ cũng không nghĩ được biện pháp xử lý làn sương mù màu tím này…
Nhưng bây giờ đã khác trước.
Sau khi Văn Vũ tiến vào nơi này thì không lúc nào không phân tích đặc điểm của sương mù màu tím. Đến thời điểm này thì Văn Vũ đã hiểu được cấu tạo và nguyên lý hoạt động của nó.
Khi làn sương mù màu tím vọt tới bên người Văn Vũ, Văn Vũ lập tức chủ động giải trừ phòng ngự.
Cậu dang hay tay ôm lấy làn sương này.
Sương mù màu tím vừa chạm đến cơ thể Văn Vũ thì nhanh chóng tiến vào bên trong thân thể. Trong thân thể Văn Vũ, năng lượng linh hồn bắt đầu dao động, bao vây lấy sương mù màu tím, không ngừng nghiền nát và tổ chức lại, cuối cùng chuyển hóa thành dưỡng chất để tăng tố chất thân thể và cường độ linh hồn.
Đúng vậy, nếu như Mệnh thú có thể sử dụng sương mù màu tím để cường hóa tố chất thân thể và cường độ linh hồn của Văn Vũ thì tại sao Văn Vũ không thể tự làm?
Ngay trước lúc Văn Vũ đột phá thì đã hiểu được hoàn toàn phương thức hấp thụ và biến hóa sương mù màu tím!
Điều này cũng có nghĩa là sương mù màu tím đã không còn là mối uy hiếp với Văn Vũ nữa…
Ừm, giải thích như vậy cũng có sơ hở.
Bởi vì ngay cả khi Văn Vũ không hiểu được cách hấp thụ thì sương mù màu tím cũng không thể tạo thành uy hiếp cho Văn Vũ, nhưng nếu không hiểu thì lại lỡ mất chỗ tốt của sương mù màu tím.
Giống như Văn Vũ đã nói.
Có thể lãng phí nhưng quyết không nuông chiều!
…
Thực ra ngay từ lúc mới bắt đầu Văn Vũ đã không để Mệnh thú vào mắt.
Chủ nhân của nó - Ngọc, miễn cưỡng cũng có thể coi là cường giả cấp thiên kiêu, nhưng Mệnh thú thì có bao nhiêu thực lực chứ?
Cùng lắm chỉ là sống lâu mà thôi…
Ở bảo địa này, trên thực tế không có gì uy hiếp Văn Vũ cả.
Sau khi phân tính xong sương mù màu tím, Văn Vũ bắt đầu công cuộc vơ vét của cải ở bảo địa số 444 này.
Lúc này, Văn Vũ giống như một miếng bọt biển vô tận, vừa tán loạn khắp mọi nơi, vừa hấp thụ những làn sương mù màu tím trên đường.
Lúc mới bắt đầu, Mệnh thú còn chưa kịp phản ứng lại, nó chỉ theo bản năng dùng sương mù màu tím để tiêu diệt “con sâu” Văn Vũ. Nhưng qua hơn một phút, Mệnh thú đã nhận ra có điều gì không ổn.
Sương mù tiêu hao quá nhanh!
Mỗi lần sương mù tiến vào trong cơ thể Văn Vũ thì đều bị tiêu hóa ngay lập tức. Nói cách khác, tốc độ cắn nuốt của Văn Vũ hoàn toàn không có giới hạn: Có thể ăn được bao nhiêu thì ăn!
Ý đồ giết chết kẻ địch là biến thành hỗ trợ kẻ địch, Mệnh thú cũng không phải kẻ ngốc, nhìn thấy tình hình không ổn thì nhanh chóng muốn rút sương mù màu tím về. Nhưng Văn Vũ đã được nếm thử đồ tốt thì làm sao có thể buông tay được?
Giờ phút này, Văn Vũ hoàn toàn biến thành một kẻ chết đói, mặc dù làn sương mù đã rời xa Văn Vũ, muốn tiến đến nơi an toàn nhưng văn Vũ lại quyết không bỏ qua, sương mù bay về đâu thì cậu tiến về phía đó.
Kẻ mạnh kẻ yếu hoàn toàn đảo ngược.
Sau đó…
Mệnh thú không biết phải làm thế nào…
Chương 2299 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]