Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Sự thật đã chứng minh Mệnh thú không có nhiều thủ đoạn đối phó với kẻ địch.
Không còn lớp sương mù thì Mệnh thú giống như mất đi răng nanh, không biết phải làm gì với Văn Vũ.
…
Bảo địa số 444 rất lớn, một thế giới phân tầng của đại thế giới làm sao có thể không lớn cơ chứ?
Đồng thời, nơi này là sân nhà của Mệnh thú, chỗ nào cũng là sương mù màu tím dày đặc.
Nhưng đó chỉ là lúc đầu.
Ba ngày sau, Văn Vũ nằm ngửa trên một sườn núi, nhìn bầu trời đã khôi phục lại màu xanh, miệng khẽ ngâm nga một khúc nhạc.
Chuyện sương mù rút lui trong mắt Văn Vũ chỉ là trò trẻ con, tốc độ rút lui của sương mù có thể nhanh bằng tốc độ của Văn Vũ hay sao?
Hơn nữa, mặc dù chiến trường phân tầng rộng lớn, nhưng tốc độ và phạm vi nhận thức của Văn Vũ không phải vật trang trí, sương mù màu tím có thể rút lui đến nơi nào được chứ?
Nhưng mức độ ngây thơ của Mệnh thú vẫn nằm ngoài dự đoán của Văn Vũ.
Sương mù lui về sườn núi mà Văn Vũ đang nằm…
Điều trùng hợp chính là sườn núi này chính là nơi đánh dấu ấn ký vong giả.
Nói cách khác, đây chính là nơi bản thể của Mệnh thú đang lẩn trốn…
Chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Thế nên bây giờ Văn Vũ vừa cảm khái sự non nớt của Mệnh thú, vừa nhàn nhã tiêu hóa nốt chút sương mù màu tím còn lại trong cơ thể.
Một lát sau, Văn Vũ tổng kết hiệu quả của sương mù mang lại.
Tố chấn thân thể tăng lên 102, 35 lần; cường độ linh hồn tăng 22,8 lần.
Mệnh thú sống không biết bao nhiêu năm, cứ thế bị Văn Vũ xử lý gọn gàng!
Phong cảnh của chiến trường phân tầng đại thế giới Mosley cũng không khác trái đất là mấy.
Trời xanh mây trắng, sau khi làn sương màu tím biến mất thì nơi đây giống như được lau sạch tro bụi, lộ ra một góc mỹ lệ tinh xảo.
Tiêu chuẩn nghệ thuật của Mosley rất cao, mặc dù Văn Vũ đã tiến vào mộng cảnh không biết bao nhiêu lần, cũng không quá chú ý đến phương diện này nhưng nhìn từ phong cách kiến trúc và trang phục cũng có thể nhìn ra được khí chất của Mosley.
Chiến trường phân tầng cũng như vậy.
Thời gian phong ấn dài đã khiến chiến trường phân tầng Mosley lưu giữ được vẻ ngoài giống như trước: Hoa lá thực vật phong phú, ngoài chuyện khuyết thiếu động vật, khuyết thiếu sinh khí thì những phương diện khác có thể gọi là bồng lai tiên cảnh.
Văn Vũ nằm trên sườn núi, ngậm một nhánh cỏ trong miệng, nhàn nhã phơi nắng.
Điều này khiến Mệnh thú vô cùng khổ sở.
Mệnh thú cuộn tròn người lại, cảm giác vô cùng bất an. Sau khi toàn bộ sương mù màu tím đã bị hấp thu thì Mệnh thú bắt đầu sợ hãi với người lùn này.
Thiếu đi sương mù màu tím, Mệnh thú chẳng khác nào hổ bị nhổ răng. Trí thông minh có hạn của Mệnh thú nói cho nó biết người đang nằm ngửa trên sườn núi kia chính là một vị thần có thể quyết định sống chết của nó.
Đến tận khi Văn Vũ động đậy.
Cậu đứng dậy, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên quần áo, sau đó nhìn chằm chằm con dốc nhỏ trên sườn núi.
Dưới cái nhìn trực diện của Văn Vũ, lúc này Mệnh thú thực sự động đậy cũng không được, mà không động đậy cũng không được.
Cuối cùng, Mệnh thú không chịu nổi áp lực này.
Mặt đấy run rẩy không thôi, một lát sau, mặt đất dưới chân Văn Vũ nứt ra, một hình cầu màu tím to bằng đầu người nhanh chóng bay ra ngoài.
Giây tiếp theo, trên người Mệnh thú hiện lên một luồng ánh sáng màu tím, sau đó nó lập tức bay lên, muốn chạy trốn về phía xa.
“Nhóc con, vẫn còn muốn chạy à?”
Văn Vũ thấy thế thì lập tức nhếch môi, tay phải khẽ vung lên, một lượng năng lượng hỗn độn nhanh chóng tỏa ra.
Năng lượng hỗn độn ngưng tụ thành một tấm lưới lớn, giống như bắt cá, vây Mệnh thú vào trong, sau đó kéo đến trước mặt Văn Vũ.
“Vô Đông và Binh Chủ đâu?”
Văn Vũ cũng không có tâm trạng nói chuyện linh tinh với Mệnh thú, vừa lên tiếng đã muốn đòi đồ tốt.
Những thứ đó cũng là những thứ cậu xứng đáng có được.
…
Mệnh thú nói cho cùng vẫn “quá trẻ tuổi”, nói trẻ tuổi không phải đang đề cập đến vấn đề tuổi tác mà đang nói đến cách thức làm việc của nó, hoặc cũng có thể coi là “tuổi tâm lý” của Mệnh thú.
Non nớt, vô cùng non nớt.
Sau khi Mệnh thú trốn thoát thì một thân một mình sống ở sườn núi này, không ra khỏi nhà, lúc nào cũng chỉ ru rú ở đây, ở nhà suốt dần dần biến thành ngu người.
Mệnh thú nghe Văn Vũ hỏi thì thân thể đột nhiên phình to ra, lộ ra hai hàm răng chỉnh tề ngay ngắn.
“Đừng có chọc ta, ta hung dữ lắm đấy.”
Có lẽ nó đang muốn thể hiện điều này.
Kết quả là bị Văn Vũ đập cho một cái choáng váng đầu óc.
“Đừng có làm mấy động tác vô dụng nữa, Vô Đông và Binh Chủ đâu?”
Cú đập này cuối cùng cũng giúp Mệnh thú biết ai đang là lão đại hiện tại của mình. Nó miễn cưỡng mở “miệng” phun ra hai quả cầu ánh sáng lấp lánh to bằng cỡ ngón tay.
Hai quả cầu ánh sáng bay về phía tay Văn Vũ.
Văn Vũ kiểm tra một chút, xác nhận Mệnh thú không giở trò quỷ thì mới bóp nát quả cầu. Hai luồng ánh sáng dũng mãnh chui vào trong thân thể Văn Vũ, cậu nhanh chóng cảm nhận được trong cơ thể mình có thêm hai loại vũ trang linh hồn.
…
Súng trường nhanh chóng ngưng tụ lại trong tay. Theo lời kêu gọi của Văn Vũ, một khẩu pháo hạng nặng đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cậu.
Khẩu súng dài hai mét, cao một mét tám, toàn thân màu đen, chất liệu cứng rắn, đầu súng có ba miệng pháo khổng lồ tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Vô Đông (Vũ trang linh hồn).
Chương 2300 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]