Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 233: CHƯƠNG 233: NĂNG LỰC THỨ HAI CỦA TÔN THỤY TINH

Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh tất nhiên không biết bây giờ Tôn Ngạo Thiên đang nghĩ gì.

Đây cũng là chỗ thông minh của Tôn Ngạo Thiên. Nếu như bị Văn Vũ biết được suy nghĩ của mình thì Văn Vũ nhất định sẽ không nói hai lời mà giết luôn kẻ vong ơn bội nghĩa này!

Tiếc là Văn Vũ căn bản không để ý đến cách nhìn của Tôn Ngạo Thiên với mình, mà Tôn Thụy Tinh cũng không hiểu được lòng dạ kẻ tiểu nhân.

Một mầm tai họa cứ thế lặng lẽ ở bên cạnh!

“Như thế không thích hợp lắm.”

Tôn Thụy Tinh cảm thấy cách làm của Văn Vũ như vậy hơi không thích hợp.

Văn Vũ lắc đầu.

“Rất thích hợp! Cách tôi làm chính là ai bỏ ra công sức lớn hơn thì cầm nhiều đồ vật hơn. Đây là những thứ anh nên nhận được.”

“Hơn nữa, tôi đã làm cho cậu ta không ít chuyện, nhưng người này lại không biết cách tiếp thu. Thực lực cũng chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất là tính cách và tố chất tâm lý của cậu ta quá kém cỏi!”

“Ừ.”

Tôn Thụy Tinh gật đầu, nhận lấy ma tinh.

Một người khi đối mặt với khó khăn, phản ứng đầu tiên là chạy trốn thì đúng là không có khả năng phát triển lớn hơn.

“Đi thôi, phân công nhau mà làm. Cho dù nhìn thấy ở chỗ này thì cũng phải giết cho bằng hết! Những thứ này nếu để tồn tại đến khi ma khí xâm chiếm lần hai thì sẽ rất phiền phức.”

“Tôi hiểu rồi.”

Tôn Thụy Tinh gật đầu đáp lại một tiếng, sau đó đi về phía những ngôi lều tồi tàn ngoài thị trấn.

Văn Vũ cũng đi vào bên trong khu nhà dân.

Lúc này, ở trong doanh trại, công việc xây dựng đã gần hoàn tất.

Những người ở trong doanh trại vẫn ôm sự tự tin đối với nơi này rất nhiều.

Đây cũng là bản chất của con người, sau khi chiếm được sức mạnh khổng lồ thì sự tự tin sẽ ngày một lan ra, do đó sẽ quên hết những nguy hiểm của những thứ bí ẩn, cũng không biết sợ hãi những điều chưa biết!

Sau khi nghe Tôn Ngạo Thiên truyền lời, Trương Văn Hổ cũng tập hợp nhân lực đi giết zombie.

Sự bất đồng của Trương Văn Hổ và Văn Vũ chỉ xoay quanh vấn đề ở lại doanh trại hay rời khỏi đây.

Còn những chuyện như thanh lí zombie thì Trương Văn Hổ cũng vui vẻ đi làm.

Mà vấn đề này thì càng nhiều người thì càng nhiều sức mạnh.

Sau khi trải qua đại chiến, số lượng zombie ở trấn Sài Hà cũng không còn lại nhiều, hơn nữa những chức nghiệp giả cũng không ngừng càn quét nên bây giờ cũng chỉ còn rất ít.

Văn Vũ đá tung cánh cửa trước mặt, Tham Lam Chi Xúc đập thẳng vào đầu một zombie.

“Con thứ ba mươi hai.”

32 zombie, đây là thu hoạch ngày hôm nay của Văn Vũ.

Một con số ít đến đáng thương.

Từ chi tiết này có thể nhìn ra được, khi cánh cửa ma giới chưa mở thì cấp độ thăng cấp sẽ rất chậm!

Các chức nghiệp giả sẽ phải đối mặt với một vấn đề, sói nhiều thịt ít!

Những chức nghiệp giả kia nhìn thấy những con zombie yếu ớt thì càng thêm tự tin.

Đây không phải mạt thế, đây là một kỉ nguyên mới!

Đó là suy nghĩ của hầu hết các chức nghiệp giả khi cánh cửa ma giới chưa mở ra!

Văn Vũ cũng đã từng nghĩ như vậy.

Nhưng thật đáng tiếc, đây là mạt thế, mạt thế thực sự, mạt thế tàn khốc không gì sánh kịp!

“Văn Vũ, không tìm được.”

Giọng nói của Tôn Thụy Tinh vang lên từ hệ thống liên lạc nội bộ.

Đây là đồ đổi được từ cột đá trao đổi, tín hiệu bao phủ đủ để trùm kín toàn bộ trấn Sài Hà.

Nhưng nó lại được xếp vào danh mục vật dụng hàng ngày nên mãi về sau Văn Vũ mới phát hiện ra.

“Khó lắm, anh Văn Vũ, em đã tìm khắp bảy tòa nhà nhà không tìm được con nào.”

“Thôi quên đi, không tìm nữa.”

Văn Vũ trả lời, đồng thời cũng tuyên bố kết thúc hành động thanh lí lần này.

Có lẽ vẫn còn zombie còn sót lại, nhưng số lượng chắc cũng không đủ để tạo thành uy hiếp lớn.

Cho dù bị ma hóa lần hai cũng thế.

“Đúng rồi, lão Tôn, vậy thì anh vẫn chưa đủ điểm.”

“Vẫn còn thiếu nhiều lắm! Mấy hôm nay toàn làm những chuyện vô ích.”

“Được rồi, về cứ điểm trước đã.”

Cứ điểm chính là nơi phòng ngự của nhóm người Văn Vũ.

Sau năm ngày gia cố kiến thiết thì cứ điểm này cũng ra dáng hơn một chút.

Bên ngoài có các phương tiện bị vứt đi, xăng cũng sắp xếp thỏa đáng, có thể tạo thành sát thương cho đợt ma vật đầu tiên.

Bên trong tuyến phòng ngự là một con đường tắt.

Nếu chiến đấu là một chuyện không thể tránh khỏi thì làm thế nào để trận chiến trở nên dễ dàng hơn là vấn đề đầu tiên mà nhóm người Văn Vũ suy nghĩ đến.

Những dây thừng và cầu trượt được Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đặt ở khắp mọi nơi trong tầm mắt, biến toàn bộ khu vực này thành một tấm lưới lớn.

Như thế không chỉ đảm bảo có thể di chuyển nhanh chóng mà còn có thể dễ dàng tiếp viện cho nhau.

Những thứ này đều do Văn Vũ nói cho Tôn Thụy Tinh mấy kĩ xảo nhỏ để Tôn Thụy Tinh làm theo, tạo thành một tuyến phòng thủ linh hoạt và mạnh mẽ.

Theo như dự kiến thì sau khi ma vật vào trong cứ điểm sẽ giống như bị dính vào một mạng nhện khổng lồ. Còn Văn Vũ, Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên sẽ là những người săn nhện.

Điều kiện đầu tiên là: Không có con ma vật nào có thực lực quá mạnh!

Bởi vì những thứ sắp xếp linh tinh này dưới đẳng cấp của Văn Vũ mà nói thì không khác nào đồ chơi.

Chỉ một chiêu Bạo ngược chi viêm của Độc Nhãn cũng đủ để mọi thứ ở đây hóa thành tro bụi.

Thế nên Văn Vũ cũng không quá bận tâm đến những thứ này.

Nhưng Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên lại làm không biết mệt.

Chương 233 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!