Chậm rãi đi vào trong cứ điểm. Văn Vũ thấy Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đang cầm mấy sợi dây thừng to bằng cổ tay ném lên trần nhà.
Văn Vũ lắc đầu, không nói gì, cũng không làm gián đoạn công việc của bọn họ.
Những thứ này đối với Văn Vũ mà nói là vô dụng, nhưng đối với Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên thì rất hữu dụng.
Vì sống sót mà cố gắng không ngừng, đây là điều khiến Văn Vũ kính nể.
“Về rồi à?”
Tôn Thụy Tinh nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu mỉm cười với Văn Vũ.
“Anh lại định quăng dây đi đâu thế?”
“Đến kia.”
Tôn Thụy Tinh trả lời, chỉ về phía tầng bốn của tòa chung cư đối diện.
“Nơi này sẽ thông với bên đó, tôi và Tiểu Thiên đã bố trí xong rồi, coi như thêm một lớp phòng ngự.”
Đây đã là lớp phòng ngự thứ hai mươi mà hai người này thêm vào rồi!
Thấy Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên chăm chú như thế, Văn Vũ cũng gật gật đầu.
“Làm tốt lắm, đến khi lũ ma vật tấn công, tôi sẽ đứng ở phòng tuyến thứ nhất, cố gắng cản đám ma vật thực lực cao lại. Có thể sống sót hay không thì phải dựa vào hai người.”
Đây cũng là suy nghĩ riêng của Văn Vũ. Có Tham Lam chi xúc trong tay, Văn Vũ không quá để ý đến chiến thuật bia đỡ đạn.
“Cảm ơn.”
Tôn Thụy Tinh gật đầu nói lời cảm ơn với Văn Vũ.
“Đúng rồi, còn hai ngày nữa, hai người vào trong núi giết vài con thú biến dị, nhanh chóng thăng cấp.”
Tôn Thụy Tinh suy nghĩ một lát, sau đó lắc đầu.
“Không cần, lần này sinh vật biến dị không phải là viện binh của chúng ta sao? Tôi tin mình có thể hoàn thành chuyển chức khi chiến đấu.”
Tôn Thụy Tinh nói xong thì cho Văn Vũ xem kĩ năng thứ hai của mình.
Đại địa chi thuẫn: Được sự hỗ trợ của mặt đất làm tăng cường khả năng phòng thủ của kí chủ, khi cầm tấm khiên thì sức mạnh tăng lên gấp đôi, tốc độ giảm đi một nửa.
Tôn Thụy Tinh tin tưởng Văn Vũ và Tôn Ngạo thiên nên không ngại công khai kĩ năng của mình.
Bây giờ Văn Vũ đã hiểu, nhờ vào kĩ năng này mà Tôn Thụy Tinh mới có thể dựa vào thực lực cấp hai vượt qua thử luyện trong bảo địa.
Lúc đó tố chất thân thể của Tôn Thụy Tinh khoảng chừng 30 điểm, sau khi dùng kĩ năng thì có thể đạt đến 60 điểm, tố chất này đã tương đương với thực lực cấp ba!
Kết hợp với năng lực phòng ngự của chiến sĩ lá chắn và ý chí chiến đấu siêu việt của Tôn Thụy Tinh thì đúng là có thể giết chết sinh vật cấp ba thông thường.
Văn Vũ gật đầu.
“Vậy anh tự cân nhắc, nghỉ ngơi cho thật tốt rồi lại chuẩn bị tiếp.”
“Đúng rồi, Văn Vũ.”
Tôn Thụy Tinh thấy Văn Vũ đang định đi thì lập tức gọi lại.
Nhìn vẻ mặt do dự của Tôn Thụy Tinh, Văn Vũ hơi nghi ngờ.
“Tôi đã nói với những người ở doanh trại rằng chúng ta đang ở đây. Tôi còn nói nếu như họ không phòng ngự được nữa thì có thể đến chỗ chúng ta.”
“Không sao, chỉ cần bọn họ có thể chạy được tới đây thì tôi cũng không có ý kiến gì.”
Văn Vũ gật đầu.
Cậu cũng đoán trước được Tôn Thụy Tinh sẽ làm như vậy.
Mà Văn Vũ, trong tình huống đủ khả năng cũng không ngại thu nạp thêm vài người.
Nghe được câu trả lời của Văn Vũ, Tôn Thụy Tinh thở phào nhẹ nhõm.
Sau một thời gian dài tiếp xúc, Văn Vũ hiểu rõ Tôn Thụy Tinh, Tôn Thụy Tinh cũng hiểu rõ Văn Vũ.
Nếu như không tạo thành mối đe dọa hoặc gây ra phiền phức thì Văn Vũ sẽ không bận tâm đến những chuyện vụn vặt này!
“Đây cũng coi như chuyện cuối cùng tôi có thể giúp mọi người rồi.”
Bóng đêm bao phủ trấn Sài Hà, Văn Vũ yên lặng ngồi trên tầng cao nhất của một tòa nhà trong căn cứ, nhìn thị trấn tĩnh mịch và cánh cửa ma giới phía xa…
“Nghĩ gì thế?”
Sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc.
Là Tôn Thụy Tinh.
“Không có gì.” Văn Vũ trả lời, cũng không quay đầu lại.
Tôn Thụy Tinh bước tới bên cạnh Văn Vũ, thả túi nilon trong tay xuống, móc ra một lon bia đưa cho Văn Vũ.
Văn Vũ thấy Tôn Thụy Tinh lại lấy ra một lon nữa thì nhíu mày.
“Không phải cậu nói ra ngoài sẽ cùng tôi uống rượu à? Có quá nhiều chuyện, cậu đã quên nhưng tôi chưa quên!”
Tôn Thụy Tinh ngẩng đầu uống một hớp, sau đó nhún vai với Văn Vũ một cái.
Văn Vũ thở dài, lắc đầu: “Chà chà, đúng là tôi đã quên rồi!”
Khi trở lại doanh trại, ban đầu là vấn đề của Trương Văn Hổ, sau đó lại đến vấn đề chiến trường hai giới, Văn Vũ thực sự đã quên mất “chuyện nhỏ” này.
“Chờ một chút, tôi đi mua ít đồ.”
Nói xong, Văn Vũ nhảy thẳng từ tầng cao nhất xuống đất.
Chiều cao của tòa nhà bảy tầng này so với chức nghiệp giả cấp ba thì không tính là cao.
Một lúc sau, Văn Vũ nhấc một đống đồ nhắm và rượu đến.
“Bằng này đủ để hai chúng ta ăn uống no say rồi, Độc Nhãn, đi gác cửa.”
“Gâu.”
“Lần nào có chuyện tốt cũng không gọi tôi…”
Độc Nhãn ấm ức sủa một tiếng, nhưng vẫn chậm rãi đi đến đầu cầu thang.
Độc Nhãn đáng thương lại trở thành công cụ gác đêm.
“Uống đi, có Độc Nhãn ở đây, uống nhiều cũng không sao.”
Văn Vũ cầm lấy chai rượu vừa đổi ở cột đá, ngửa đầu uống một ngụm.
Nhất thời, cả hai đều không lên tiếng, chỉ có tiếng uống rượu.
Một lát sau, Tôn Thụy Tinh nhìn cánh cửa ma giới cao chót vót phía xa, lẩm bẩm giống như đang tự nhủ.
“Cậu nói xem, lần này có bao nhiêu người có thể sống sót?”
Văn Vũ lắc đầu.
“Không biết, nhưng chắc cũng chẳng còn mấy đâu.”
“Tôi cũng cảm thấy như vậy.”
Chương 234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]