Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 235: CHƯƠNG 235: TRÒ CHUYỆN BAN ĐÊM 2

Tôn Thụy Tinh thở dài, lại uống thêm một ngụm rượu.

Ông ta đã từng được trải nghiệm thực lực của Ma tộc, thế nên rất bi quan với kết quả của cuộc tấn công lần này.

“Cậu có trách tôi không? Nếu như tôi không ngăn cản Trương Lập Phi giết Bạch Phỉ Phỉ…”

Văn Vũ lắc đầu: “Đừng nghĩ nhiều như thế, tình huống hiện tại chỉ có thể chiến đấu, những chuyện khác có nghĩ cũng vô dụng.”

Văn Vũ khuyên nhủ.

“Lúc nào cũng không tự chủ được mà nghĩ đến những chuyện này. Nếu như không có mạt thế chết tiệt này thì có lẽ bây giờ tôi vẫn đang sống một cuộc sống vô cùng bình thường. Mấy năm nữa không chứng tôi còn có thể được ôm cháu ngoại. Bây giờ suy nghĩ một chút, có đôi khi bình thản mới là tốt nhất!”

Tôn Thụy Tinh thở dài, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch chai rượu.

“Đúng vậy, bình thản, là tốt nhất.”

“Ha ha, không ngờ cậu cũng sẽ nói như vậy.”

Tôn Thụy Tinh đột nhiên thay đổi thái độ, ôm lấy vai Văn Vũ, cười lớn.

“Tôi nghĩ cậu rất hợp với thế giới hiện tại, thực lực mạnh, cũng không bị những chuyện không liên quan làm liên lụy, quan trọng hơn là cậu không lo lắng điều gì!”

Nghe Tôn Thụy Tinh nói thế, Văn Vũ lặng lẽ uống chút rượu, rồi ném chiếc cánh gà gặm dở ra xa.

“Tôi cũng rất phiền muộn đấy!”

Văn Vũ cười nói với Tôn Thụy Tinh, sau đó giọng nói đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Thực ra không có ai phù hợp với thế giới này, thế giới chết tiệt!”

“Nếu có thể quay về cuộc sống trước kia thì tôi cũng đồng ý. Trước đây mặc dù không có mục tiêu, không có phương hướng, nhưng ít ra mỗi khi thức dậy tôi không cần phải suy nghĩ xem hôm nay sống sót bằng cách nào!”

“Sau khi mạt thế xảy ra, không biết tôi đã chết đi sống lại bao nhiêu lần, lúc nào cũng phải cố gắng chống đỡ.”

“Tôi không muốn chiến đấu, nhưng tôi muốn tiếp tục sống!”

“Thế nên không thể không chiến đấu, tôi phải trở nên mạnh mẽ!”

“Đây là tình hình hiện tại của tất cả những người sống sót bây giờ.”

“Nhưng đây không gọi là cuộc sống, cuộc sống không nên chỉ có giết chóc và trở nên mạnh mẽ. Cái này chỉ gọi là sống sót mà thôi, kéo dài chút hơi tàn!”

Tôn thụy Tinh nghe những lời Văn Vũ nói thì cũng thở dài.

“Những tháng ngày này bao giờ mới kết thúc đây?”

“Có lẽ đợi đến khi không có thứ gì có thể uy hiếp chúng ta nữa thì mới kết thúc.”

“Còn bây giờ đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ uống rượu thoải mái, chờ đến ngày kia thì đánh chết đám nhãi con kia!”

“Được, anh đây cùng cậu đi đánh chết bọn chúng!”

Văn Vũ uống hết số rượu trong tay.

“Chúc cho chúng ta có thể sống sót!”

“Tất nhiên sẽ sống sót! Tôi còn muốn nhìn cháu ngoại tôi nữa!”

Đến rạng sáng, Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh mới kết thúc bữa nhậu cả đêm của mình.

Đáng tiếc là với tố chất thân thể của họ, uống nhiều cũng không say được.

Tôn Thụy Tinh xuống dưới nghỉ ngơi, Văn Vũ vẫn ngồi trên đỉnh quan sát phong cảnh phía dưới.

Cánh cửa Ma giới phía xa phát ra ánh sáng lập lòe như để nhắc nhở mọi người trận chiến sắp nổ ra.

Văn Vũ đứng lên, vươn vai cho đỡ mệt mỏi.

“Độc Nhãn.”

Độc Nhãn đang nằm ngoài hành lang, nghe được Văn Vũ gọi mình thì hớn hở chạy vào.

“Mày đến gặp Cự long, nói chỉ còn một ngày nữa là cánh cửa Ma giới sẽ mở ra. Đến mai nhất định phải tập hợp tất cả các sinh vật đột biến.”

Độc Nhãn gật đầu, chạy nhanh xuống lầu.

“Còn nữa, nhất định không được đến muộn.”

Văn Vũ không nhịn được dặn thêm một câu.

“Gâu.”

“Biết rồi, lão đại, tôi làm việc thì cậu cứ yên tâm.”

Thấy Văn Vũ không dặn thêm gì nữa thì Độc Nhãn lao nhanh vào rừng.

Cũng không trách Văn Vũ thấp thỏm, viện binh có ý nghĩa vô cùng quan trọng!

Ở kiếp trước, Văn Vũ biết rất rõ sự tồn tại của thú biến dị có ý nghĩa như thế nào với con người.

Bọn chúng là đồng minh, thậm chí còn là ô dù chống lưng cho con người!

Không nói những chuyện xa xôi, chỉ riêng lần này, nếu như không có sức mạnh của thú biến dị thì Văn Vũ và tất cả các chức nghiệp giả của trấn Sài Hà nhất định sẽ không có cơ hội sống sót!

Nhìn thấy một đám người đang bận rộn bên trong doanh trại ở trấn Sài Hà. Văn Vũ nhíu mày, sau đó nhảy xuống, đi về hướng đó.

Mới sáng sớm mà nhóm người Trương Văn Hổ đã chuẩn bị nhân lực để thiết lập vòng phòng ngự.

Mặc dù Trương Văn Hổ và Văn Vũ có ý kiến trái ngược nhau về chuyện đi hay ở lại doanh trại, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là Trương Văn Hổ coi thường độ nguy hiểm của cánh cửa Ma giới!

Cẩn thận là sự đảm bảo cho tính mạng!

Từ những thiết lập mà Trương Văn Hổ đang bày ra có thể nhìn ra được sự để ý của ông ta đối với chiến trường hai giới.

Các thứ đồ được chất đầy bên cạnh cánh cửa. Trong vòng khoảng 50 mét đều có bẫy và bom xăng.

Đây là màn chào đón đầu tiên dành cho Ma tộc!

Trong doanh trại có đủ loại biện pháp phòng ngự, Trương Văn Hổ còn biến nơi thường hay tụ tập thành một pháo đài.

Hoặc có thể gọi là một phong ấn!

Nhằm thẳng vào cánh cửa Ma giới.

Nhưng đáng tiếc, Văn Vũ có thể nhìn ra được rất nhiều sơ hở ở đây.

Đi ngang qua nhóm người đang bận rộn, Văn Vũ đến bên cạnh Trương Văn Hổ.

“Người anh em Văn Vũ.”

Nhìn thấy Văn Vũ, Trương Văn Hổ mỉm cười bắt chuyện, nói với Lý Thiện Lâm mấy câu rồi bước tới gần.

“Sao cậu lại có thời gian đến đây thế?”

Chương 235 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!