Nghe Trương Văn Hổ hỏi, Văn Vũ lập tức trả lời.
“Tôi đến xem phương pháp phòng ngự ở bên này, đồng thời cũng muốn phiền anh một chuyện.”
“Chuyện gì thế? Cậu cứ nói đi, tôi nhất định sẽ làm theo!”
Trương Văn Hổ mỉm cười.
Văn Vũ trầm ngâm một chút, sau đó lôi Trương Văn Hổ vào ngôi nhà bên cạnh.
Một lát sau, Văn Vũ ra ngoài.
Không bao lâu sau, Trương Văn Hổ cũng đi ra, sắc mặt tái nhợt ra lệnh cho Lý Thiện Lâm.
“Thực sự phải làm như vậy sao?”
Lý Thiện Lâm nghe Trương Văn Hổ nói thì ngạc nhiên.
“Còn có thể làm gì khác được nữa!”
Văn Vũ nghĩa đến lời nói vừa mềm mại vừa cứng rắn của Văn Vũ vừa rồi thì cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nhìn theo bóng lưng Văn Vũ, Trương Văn Hổ thì thầm.
“Thực lực! Thực lực! Không có thực lực thì chẳng là cái thá gì! Đã vậy…”
Ông ta quay đầu nhìn doanh trại khí thế ngất trời.
“Nơi này, nói thế nào cũng không thể từ bỏ!”
…
Sau khi trở lại cứ điểm, Văn Vũ lặng lẽ phân loại đồ đạc trong nhẫn không gian.
Không có quá nhiều đồ vật có thể sử dụng, chỉ có thuốc và những thứ tương tự.
Thấy Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên đã rời giường, lại đang tiếp tục triển khai các phương pháp phòng ngự. Văn Vũ cũng không làm phiền hai người họ mà yên lặng làm quen với các kĩ năng và dự trữ thể lực.
Mọi việc cần chuẩn bị đã xong xuôi, bây giờ chỉ chờ đợi đại chiến.
…
Thời gian lúc này chỉ là phù du, thêm một ngày chẳng qua cũng chỉ làm phong phú thêm chút bố trí trong cứ điểm mà thôi.
Ở phía doanh trại cũng đã sắp xếp thỏa đáng.
Chí ít là ở trong mắt nhóm người Trương Văn Hổ, sắp xếp như vậy đã là thỏa đáng.
Giữa trưa ngày thứ bảy, ánh sáng đen xuyên qua cánh cửa Ma giới đã đạt đến đỉnh điểm.
Văn Vũ dẫn theo Tôn Thụy Tinh và Tôn Ngạo Thiên trở lại doanh trại.
Đây là chuyện Văn Vũ đã thương lượng trước với hai người.
Trước tiên, tra xét thực lực của ma tộc cũng là chuyện tốt.
Chờ đến khi tình hình không ổn thì lui về cứ điểm, dựa vào thực lực của ba người thì việc này cũng không nguy hiểm lắm!
Hơn nữa, Tôn Thụy Tinh cũng hi vọng đưa được những người may mắn sống sót không có sức chiến đấu về cứ điểm của mình.
Văn Vũ không có ý kiến gì với chuyện này.
Ở nơi tụ tập cách cánh cửa Ma giới khoảng ba mươi mét, Trương Văn Hổ dẫn theo tất cả những người có năng lực chiến đấu của doanh trại, lẳng lặng đứng đó chờ cánh cửa Ma giới mở ra.
Nhìn thấy nhóm người Văn Vũ đi tới, Trương Văn Hổ gật đầu một cái rồi cũng không nói thêm gì.
“Đúng rồi, Trương lão đại, tôi hi vọng có thể đưa những người không có sức chiến đấu trong trại lui về sau.” Tôn Thụy Tinh nói.
Tôn Thụy Tinh nói lời này hoàn toàn là một lời chào hỏi lịch sự.
Nhưng kết quả lại không ngờ tới.
“Không được.”
Trương Văn Hổ lắc đầu, cũng không giải thích gì thêm.
Câu trả lời của ông ta khiến Tôn Thụy Tinh cứng người.
“Quên đi, lão Tôn.”
Thấy Tôn Thụy Tinh vẫn còn muốn nói, Văn Vũ nhanh chóng kéo áo ông ta, thản nhiên nói.
“Nhưng mà…”
Vẻ mặt Tôn Thụy Tinh vừa khó hiểu vừa phẫn nộ,
“Chuyện gì cũng có nguyên nhân của nó, anh Hổ là người thông minh, anh ấy nói không được thì chắc chắn có ý định khác.”
“Vẫn là người anh em Văn Vũ hiểu tôi.”
Trương Văn Hổ quay đầu cười cợt Văn Vũ, sau đó không thèm nhìn Tôn Thụy Tinh mà nhìn thẳng cánh cửa Ma giới trước mặt.
Thấy Tôn Thụy Tinh vẫn có ý định khuyên nhủ, Văn Vũ thấp giọng.
“Có lẽ là liên quan đến các bố trí đóng quân, cũng có thể có lí do nào khác. Tóm lại, Trương Văn Hổ không phải người không phân biệt được đúng sai.”
Dừng một chút, Văn Vũ nói tiếp.
“Anh có thể ra sau nhìn một chút, những người không có sức chiến đấu đều được sắp xếp ở phía sau, nếu tình huống không ổn thì anh dẫn họ đi.”
Câu này chỉ là chiếu lệ mà thôi.
Khi cánh cửa Ma giới mở ra, dựa theo những sắp xếp phòng ngự trong doanh trại, Tôn Thụy Tinh sẽ không đưa những người đó đi.
Dù sao, không có sức chiến đấu, không có nghĩa là không có thể lực!
Các loại bẫy rập và thiết kế phòng ngự đều do những người này chuẩn bị.
Những người này ở bên trong, không phải trực tiếp chiến đấu với ma vật.
Nhưng Trương Văn Hổ lại không cho những người này rời đi. Nếu trong doanh trại mất đi sức chiến đấu thì mạng sống của bọn họ sẽ bị đe dọa.
Cho dù tình huống không ổn thì cũng không thể trốn thoát!
Tôn Thụy Tinh hiểu rõ chuyện này, thế nên đứng yên tại chỗ, lông mày nhíu chặt lại.
Văn Vũ nhìn Tôn Thụy Tinh như vậy thì không nhịn được lắc đầu.
Văn Vũ bây giờ rất đề cao nhân phẩm và thực lực của Tôn Thụy Tinh.
Hơn nữa, nói không ngoa, Tôn Thụy Tinh còn từng cứu mạng Văn Vũ.
Thế nên cậu sẽ quản chuyện này một chút.
“Thế này đi, anh Hổ, anh nói cho lão Tôn biết nguyên nhân đi, nếu không anh ấy sẽ cảm thấy như có gai trong lòng.”
Trương Văn Hổ nhìn Văn Vũ, rồi lại nhìn Tôn Thụy Tinh, do dự một lát rồi gật đầu.
“Là vì chức nghiệp của tôi.”
Trương Văn Hổ nói xong thì đem tin tức chức nghiệp của mình báo cho Văn Vũ và Tôn Thụy Tinh.
“Họ tên: Trương Văn Hổ.”
“Chức nghiệp: Lãnh tụ!”
“Kĩ năng một: Lãnh địa ( cấp SS, năng lực chủ động): Thiết lập lãnh địa trong địa bàn mình quản lý, khả năng phòng thủ của tất cả các công trình trong lãnh địa sẽ được nâng cao, hiệu quả chiến đấu của các chủng tộc cũng tăng lên! Quy mô lãnh địa liên quan đến thực lực của kí chủ! Sau khi lãnh địa được thiết lập xong thì không thể thay đổi!”
Chương 236 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]