Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2352: CHƯƠNG 2352: MỘT THẾ GIỚI KHÁC (7)

Số lượng quả thực không đủ, nhưng trong chiến tranh chuyên nghiệp, chất lượng đủ bù lại mọi thứ!

Sau khi vung dao lần nữa, Carmen thở gấp, chỉ cần một ngụm, miệng và mũi đã dính đầy thuốc súng và máu, anh ta khẽ cau mày nhìn cảnh tượng địa ngục trước mặt, ánh mắt lóe lên một tia không đành lòng, nhưng theo bản năng lần nữa vung lên chiến đao.

Giết chóc cùng bị giết là chủ đề muôn thuở của chiến tranh, kể từ khi đứng trên chiến trường, Carmen đã từ bỏ thân phận cũ và những vướng mắc trong tâm trí.

Anh ta không muốn chết, vì vậy anh ta cần phải giết địch nhân.

Logic rất đơn giản …

Đơn giản như việc mặc kệ hàng chục bóng người lao thẳng về phía khu phòng thủ mà anh ta phụ trách, cùng cổ ma cầm đầu một tay ôm con nhỏ, tay kia lôi kéo người vợ gầy yếu.

Tàn sát thảm thiết làm chân cẳng Ôn Đặc tiên sinh nhũn ra.

Cho đến giờ khắc này, Ôn Đặc tiên sinh mới mơ hồ cảm giác được, chết ở trong lửa đạn, có lẽ cũng là một loại hạnh phúc…

Nhưng có câu nói nói thế nào nhỉ?

Tới cũng tới rồi.

Ôn Đặc tiên sinh cũng chỉ có thể giống như là một nước, hoàn toàn dung nhập chiến trường.

Thân thể bị cuốn theo, không tự chủ mà lao ra phía trước tuyến phong tỏa, lúc này sắc mặt Ôn Đặc tiên sinh mờ mịt, cứ thế trôi theo dòng chảy, như con thuyền giữa sóng.

Phía trước huyết tinh khí càng ngày càng nồng, thảm sát thảm khốc khiến Ôn Đặc tiên sinh đột nhiên tỉnh táo lại, gien chiến đấu trong người như được kích hoạt, ông ta không khỏi nhìn xung quanh.

Ở phía trước bên phải, là một chiến sĩ con người cầm súng, gầm rú không ngừng, dù chỉ có một mình nhưng với sức mạnh của khẩu súng, chiến sĩ này vẫn gây ra một hồi tinh phong huyết vũ.

Không ai có thể tiếp cận chiến sĩ trong vòng 100 mét, khẩu súng máy gầm rú phóng ra ánh sáng xanh, chỉ trong vòng vài giây, quét sạch bất kỳ ma vật nào lao vào phạm vi của nó.

Khủng bố tàn sát làm Ôn Đặc tiên sinh sinh run lập cập, bản năng nói cho ông ta, nơi đó căn bản không phải đường sống!

Vì vậy, Ôn Đặc tiên sinh lại nhìn sang phía trước bên trái.

Ở đó, một con người thấp bé đang múa may đôi tay, cùng với động tác ở đôi tay của anh ta, những con rồng lửa phun ra từ lòng bàn tay anh ta, biến khu vực phòng thủ chịu trách nhiệm của anh ta thành một biển lửa khủng bố.

Nơi đó, cũng không phải đường sống…

Ông ta nắm chặt tay Ôn Đặc phu nhân, không nhịn được nhìn thẳng về phía trước.

Đứng giữa xạ thủ và pháp sư là một tiểu chiến sĩ mi thanh mục tú.

Người chiến sĩ tuổi không lớn, khóe miệng có một sợi lông tơ non mịn, đang cầm trong tay chiến đao, híp hai mắt, dường như đang lâm vào trạng thái hồi khí ngắn ngủi.

Bộ dạng tuổi trẻ, lại phối hợp với thanh cương đao trông có vẻ không quá có tính uy hiếp, tất cả những điều này dường như thuyết minh một sự thật tới đám ma vật.

“Ta rất dễ bị bắt nạt, mau tới!”

Quả thực, so với các xạ thủ và pháp sư hai bên, chàng trai trẻ Carmen không quá am hiểu ứng phó với một số lượng lớn đối thủ.

Kết quả là, khu vực phòng thủ của Carmen đã trở thành một lối sống trong mắt những kẻ đào tẩu này.

Nhiều ma vật tràn về khu vực phòng thủ do Carmen canh giữ, lôi cuốn theo một nhà Ôn Đặc.

Động thái này trùng hợp với ý tưởng của Ôn Đặc tiên sinh…

Ông ta vừa đi theo con sóng, vừa ôm vợ con rồi tuyệt vọng chạy tới phía Carmen.

Cho đến khi năm tia sáng nổi lên, giống như năm vầng trăng sáng, chúng cắt ngang không khí và bay vào ma trong biển sóng ma vật!

"Ồn ào…"

Lưỡi kiếm sắc bén gặp da thịt, đao khí màu trắng lập tức bị nhuộm đỏ, chi cốt cùng cánh tay gãy bay cao gần ba thước, máu tươi tuôn ra, như mưa đen kịt!

Tất nhiên, làn sóng ma vật lao về phía Carmen đã bị tách rời và vỡ tan trong tích tắc. Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế.

May mắn lại một lần nữa đứng về phía Ôn Đặc tiên sinh.

Nhưng thật đáng tiếc, may mắn đó không bao trùm lên cả Ôn Đặc phu nhân.

Khi ánh đao biến mất, Ôn Đặc tiên sinh may mắn sống sót giữa khe hở của hai luồng khí đao đột ngột dừng bước.

Ông ta run rẩy nâng hai tay lên, lúc này, tay phải Ôn Đặc tiên sinh vẫn ấm áp như cũ, nhưng lại có thêm cảm giác dính dính.

Trọng lượng trên tay giảm đi hơn một nửa, khi Ôn Đặc tiên sinh nhẹ nhàng nâng tay lên thì chỉ thấy một nửa thân thể còn sót lại của vợ mình…

Máu tươi chảy ròng ròng, cái chết vô cùng thê thảm, gương mặt chỉ còn lại một nửa lộ ra vẻ đau đớn, cơ thể bị xé làm đôi vẫn run rẩy dưới tác động của những tế bào. Máu me sền sệt trộn lẫn với nội tạng, não giống như đánh tan mọi hy vọng của Ôn Đặc tiên sinh.

Ông ta đúng là đã gặp may.

Nhưng trên chiến trường này, số người gặp may rất ít…

Mặt Ôn Đặc tiên sinh dại ra, giờ phút này, ông ta cảm thấy đầu óc rối như tơ vò. Ôn Đặc tiên sinh nhìn bốn phía xung quanh, tròng mắt chuyển loạn - Đây là dấu hiệu của sự suy sụp tinh thần!

Dưới trạng thái này, Ôn Đặc tiên sinh sẽ nhanh chóng trở thành dáng vẻ của những đồng tộc xung quanh mình, chỉ biết chém giết đến khi chết…

Mãi đến khi tiếng khóc nỉ non của đột nhiên kéo Ôn Đặc tiên sinh từ địa ngục trở về hiện thực.

Chương 2352 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!