Tiểu Ôn Đặc trong lòng ông ta bất an khóc thét lên, tiếng khóc đau đớn, thấu đến tận tim gan, giống như một con thú nhỏ bị trọng thương. Nghe được tiếng khóc của con trai, Ôn Đặc tiên sinh đột nhiên giật bắn mình, hai mắt trở lại bình thường, giống như tìm được sứ mệnh tồn tại duy nhất của mình…
“Con trai của ta… Con trai của ta, con trai của ta còn sống…”
Ôn Đặc tiên sinh lẩm bẩm như kẻ điên, ông ta nuốt nước bọt, ném nửa thi thể còn lại của vợ mình đi, sau đó nhìn thẳng về phía trước.
Phía trước, kẻ đầu sỏ gây ra tất cả những chuyện này đang chống chiến đao, híp mắt nhìn, trong mắt toát ra sự lạnh lùng khiến Ôn Đặc tiên sinh lập tức giật mình. Ông ta chậm rãi lùi về sau, dường như muốn tránh xa người này càng xa càng tốt, nhưng một lực đẩy mạnh mẽ từ sau lưng truyền đến khiến cơ thể Ôn Đặc tiên sinh không ngừng lao thẳng về trước.
Mặc dù Carmen đã chém một đao mang tính hủy diệt, nhưng lại không thể phủ nhận một sự thật.
Khi Carmen ra tay thì còn có vài người may mắn sống sót, nhưng trước đòn tấn công của Hỏa pháp sư và Xạ thủ thì không ai còn sống.
Thế nên điểm đột phá vẫn còn đó, và con đường sinh tồn duy nhất cũng vẫn như vậy.
Đám ma vật muốn chạy trốn phải đánh cược vào vận may mờ mịt…
Lực lượng mạnh mẽ sau lưng không ngừng truyền đến, Ôn Đặc tiên sinh thất tha thất thểu giữa đám đông. Ông ta theo bản năng chạy thẳng về phía trước, cố gắng không để con trai mình phải bỏ mạng ở đây.
Ánh đao phía trước lại tiếp tục bùng nổ, sức mạnh này không thể kháng cự được, Ôn Đặc tiên sinh chỉ có thể nhắm chặt hay mắt, chờ đợi phán quyết cuối cùng của vận mệnh của mình.
Nhưng khi ánh đao xẹt qua, Ôn Đặc tiên sinh chậm rãi mở mắt, đầu tiên là nhìn tiểu Ôn Đặc, sau đó lại nhìn chính mình…
Không có bất cứ vết thương nào.
Nhưng ngoài cha con ông ta thì những người xung quanh đã biến thành một đống máu thịt lẫn lộn.
Người sống sót trong lúc này - Ôn Đặc tiên sinh và tiểu Ôn Đặc giống như cây cột trong hồ nước, vô cùng bắt mắt.
May mắn…
Không, cái này không phải may mắn…
Khi nhìn về phía người chiến sĩ nhỏ bé đang cầm đao trước mặt, Ôn Đặc tiên sinh đột nhiên tỉnh ngộ.
Bởi vì ông ta nhìn thấy được khẩu hình của người chiến sĩ đó.
“Ngươi đi đi…”
…
Sau khi khoa chân múa tay nói ra ba chữ “Ngươi đi đi”, Carmen đột nhiên cảm thấy bản thân thăng hoa…
Dẹp đi, thăng hoa chết tiệt!
Anh ta nhanh chóng ném những suy nghĩ vớ vẩn đó ra sau đầu. Carmen nhìn Ôn Đặc tiên sinh vẫn đang thẫn thờ, không nhịn được lại tiếp tục làm một cái thủ thế.
“Mau đi đi!”
Con Cổ Ma đang ôm con trai trước mặt đột nhiên tỉnh ngộ. Ông ta dẫm lên những vũng máu, loạng choạng chạy đến bên cạnh Carmen, chỉ kịp nói với Carmen một tiếng cám ơn đã bị Carmen đã văng ra xa.
Cảnh tượng này vô cùng thu hút sự chú ý, đám Ma tộc đột nhiên náo loạn, chạy như điên về phía Carmen, nhưng lại bị một nhát đao lạnh như băng kết thúc sinh mệnh.
Phong Diệp và Hỏa pháp sư ở hai bên đều quay đầu nhìn về phía Carmen.
“Này, tiểu tử, cậu làm gì thế…”
Ngữ điệu của Hỏa pháp sư không được tốt, anh ta căm tức nhìn Carmen, Hỏa Long trong tay rít gào, dường như muốn dùng ngọn lửa này để tẩy rửa tội ác của Carmen.
Carmen nhẹ nhàng lên tiếng.
“Trước đây tôi cũng được cha mình ôm như vậy, sau đó chạy trốn…”
Hỏa pháp sư cứng họng, ngay cả Phong Diệp cũng thu hồi vẻ bất mãn, tập trung sự chú ý đến đám Ma tộc trước mặt.
“Tình huống lúc đó rất giống với bây giờ… Cha tôi ôm tôi, xông vào trong vòng phòng hộ của một chiến sĩ cấp tám đỉnh phong. Khi chiến đao chuẩn bị bổ lên đỉnh đầu tôi thì người chiến sĩ kia lại đột nhiên dừng lại, tha cho hai cha con tôi một mạng.”
Carmen vừa nói vừa vung chiến đao, lúc này, giọng nói của anh ta đột nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
“Tôi rất biết ơn chú đó, bây giờ tôi cũng đứng ở vị trí của chú đó năm xưa. Vừa rồi, khi nhìn thấy hai cha con họ, tôi đột nhiên suy nghĩ, nếu như chiến sĩ Nhân tộc cũng có thể có tấm lòng như vậy, thế thì tại sao tôi không thể phát chút từ bi chứ?”
“Dù sao thì nhiệm vụ của chúng ta chỉ là phòng thủ phòng tuyến chứ không nhất thiết phải giết chết tất cả những người dân chạy nạn, hai vị nói có đúng không?”
“Ngụy biện…”
Hỏa pháp sư không mặn không nhạt đánh giá một câu, anh ta khẽ lắc đầu, sau đó không quan tâm đến chút chuyện nhỏ này nữa…
Đúng vậy, đây chỉ là chuyện nhỏ…
Bởi vì Hỏa pháp sư cho rằng, chỉ dựa vào một lớn một nhỏ kia thì cho dù có chạy được khỏi phòng tuyến thứ nhất thì cũng không thể thoát khỏi phòng tuyến thứ hai.
…
Nhưng mà, sự thật lại khác hoàn toàn những gì Hỏa pháp sư nghĩ.
Khi Ôn Đặc tiên sinh đưa theo tiểu Ôn Đặc chạy ra khỏi phòng tuyến thì chạy một mạch đến biên giới lục địa. Cả quá trình này hai cha con không gặp phải bất cứ sự chặn đường đuổi giết nào.
Con đường tử vong mà Hỏa pháp sư suy đoán đã biến thành một con đường bằng phẳng, nhưng Ôn Đặc tiên sinh lại không nghĩ như vậy.
Ông ta chỉ cho rằng Nhân tộc đã cử quá nhiều người để bảo vệ phòng tuyến thứ nhất nên không còn lực lượng để xây dựng phòng tuyến thứ hai.
Một sự hiểu lầm đẹp đẽ.
Lúc này, Ôn Đặc tiên sinh vừa thoát khỏi cái chết ôm chặt lấy tiểu Ôn Đặc, phóng tầm mắt ra xa. Hai mắt ông ta mờ mịt, dường như không biết tiếp theo phải đi tiếp như thế nào. Sau đó, mờ mịt nhanh chóng biến thành quyết tâm, Ôn Đặc tiên sinh lặn xuống nước, chui vào bên trong hư không rộng lớn, nhắm mắt trốn về một hướng nào đó.
Chương 2353 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]