Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2354: CHƯƠNG 2354: THÁI ĐỘ

Ma giới.

Ẩn nấp trong một căn hầm nào đó.

Đường Hạo Phi nhóm lửa trại, trên đống lửa có một chiếc nồi quân dụng tiện lợi, trong nồi có một ít thịt bò và rau củ đông lạnh, không lâu sau, một nồi thức ăn được ra lò.

Đường Hạo Phi ăn uống xong xuôi rồi lại ngồi yên lặng dưới ánh đèn, ánh mắt dần trở nên mơ hồ.

Cuộc sống ở Ma giới cũng không nguy hiểm như trong tưởng tượng.

Thứ nhất là vì Đường Hạo Phi không xuất hiện ở khu vực trung tâm Ma giới, nơi anh ta đang ở là nơi đã bị mọi người lãng quên - Nơi này không một bóng người, tất nhiên cũng không ai có thể phát hiện ra tung tích của Đường Hạo Phi.

Thứ hai là vì thực lực của Đường Hạo Phi, đối với anh ta, thứ có thể gọi là “nguy hiểm” chắc cũng chỉ là kẻ đang thống trị Ma giới - Ma Linh.

Nhưng ma Linh là nhân vật như thế nào chứ, có lẽ trong mắt ông ta, Đường Hạo Phi cũng chỉ như một con gián mà thôi.

Thế nên tình huống quỷ dị đó liền dừng trên đầu Đường Hạo Phi.

Anh ta ẩn nấp ở Ma giới, không cần lo lắng đến chuyện ăn uống - Đồ đạc trong nhẫn không gian của anh ta đủ cho anh ta sinh tồn hàng nghìn năm. Nguy hiểm cũng không gặp phải, nhưng bởi vì một ước định nào đó mà Đường Hạo Phi đã ở trong hầm ngầm này hơn một tháng trời, nhàm chán cảm nhận thời gian trôi đi.

Giống như bị phong ấn vậy…

Đường Hạo Phi nghĩ thế thì hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Bạch đang nằm trên chiếu.

Đã một tháng trôi qua, Bạch vẫn chưa thể phục hồi lại sau cơn chấn động do thăng cấp mang lại, ông ta cứ nằm yên một chỗ không nhúc nhích. Nhưng Đường Hạo Phi lại có thể nhìn ra năng lực căn nguyên trong người Bạch đang không ngừng cải tạo thân thể ông ta.

Quá trình biến đổi sắp hoàn thành, toàn bộ quá trình vô cùng bình lặng.

Cả Văn Vũ và Đường Hạo Phi đều bội phục thủ đoạn của Bạch, cho dù là thăng cấp lên cấp mười một thì Bạch vẫn có đủ phương pháp để đảm bảo mình sẽ thăng cấp thành công - không hề có chút nguy hiểm nào. Tuy nhiên, giấc ngủ hơn một tháng vẫn khiến Đường Hạo Phi bực bội.

Đường Hạo Phi nghĩ ngợi một chút, sau đó lấy máy truyền tin, liên lạc với một thế giới khác.

“Franke?”

“Tôi đây, cậu ở đó thế nào rồi?”

Máy truyền tin truyền đến giọng nói vô cùng bình tĩnh của Franke, trong giọng nói không nghe ra bất cứ cảm xúc hoảng loạn nào. Đường Hạo Phi nghe được giọng điệu này thì thở phào nhẹ nhõm, cười nói.

“Phía tôi vẫn ổn, mọi người thì sao?”

“Đều rất tốt, còn nữa, hôm nay cậu đã gọi cho tôi ba lần rồi đấy…”

Không ai có thể nghi ngờ sự lo lắng của Đường Hạo Phi dành cho trái đất, nhưng rời nhà hơn một tháng, Đường Hạo Phi liền lâm vào trạng thái lảm nhảm. Không thể nói là phiền phức, nhưng thực sự khiến người ta bật cười.

Lão Đường cũng phát hiện ra vấn đề tâm lý của mình, anh ta hàn huyên với Franke vài câu, hỏi han tình hình hiện tại của vợ con mình, sau đó nhanh chóng ngắt liên lạc.

Đường Hạo Phi cầm thiết bị truyền tin trong tay, khẽ thở dài một tiếng rồi lại cất vào trong nhẫn không gian. Anh ta quay đầu nhìn về phía Bạch, chỉ thấy một đôi mắt lấp lánh đang nhìn mình.

Đường Hạo Phi sửng sốt, sau đó khẽ cười.

“Ông anh, cuối cùng ông cũng chịu tỉnh rồi.”

“Tôi đã thử nghiệm quá trình này rất nhiều lần, chắc chắn không có nguy hiểm gì, điều tôi sợ chỉ là nguy hiểm đến từ bên ngoài thôi. Xin lỗi đã không nói cho cậu biết thời gian tôi ngủ, tóm lại vẫn phải cảm ơn cậu.”

Sau khi thức dậy, Bạch cầm chiếc bát sứ, ngồi trước lửa trại, vớt ít thịt bò trong nồi. Ông ta vừa ăn vừa nói nhưng từ ngữ lại vô cùng rõ ràng, đúng là phải bội phục loại kỹ năng đặc thù này.

“Ăn từ từ thôi, ăn từ từ thôi.”

Lão Đường cười ha ha, gắp một miếng thịt bò đặt vào trong bát Bạch. Anh ta nhìn Bạch, hai mắt sáng ngời.

Giống như tìm được người tâm phúc vậy.

Ở Ma giới, trong khoảng thời gian Bạch ngủ say, Đường Hạo Phi ban đầu là căng thẳng, sau đó là bình tĩnh, rồi tiếp nữa là cáu kỉnh. Tóm lại, Đường Hạo Phi đã từng được chứng kiến lực lượng của Ma Linh, thế nên anh ta rất sợ mình bị Ma Linh chú ý.

Nhưng bây giờ Bạch đã tỉnh lại, lão Đường cũng coi như khổ tận cam lai - Bạch đã ở Ma giới không biết bao nhiêu lâu, còn kế thừa những di sản và nhân mạch của đại thế giới tiên hiệp. So với trái đất, Ma giới càng giống sân nhà của Bạch hơn.

Ở Ma giới, không ai có thể khiến Đường Hạo Phi yên tâm hơn Bạch.

“Đúng rồi, trong khoảng thời gian này cậu có liên hệ với Văn Vũ không?”

Bạch đột nhiên đặt câu hỏi, Đường Hạo Phi hơi sửng sốt, sau đó lắc đầu.

“Không, không liên lạc được với cậu ta.”

“Ừm, có thể là do cậu ta không đưa cách thức liên lạc ở Ma giới cho cậu…”

Bạch nói một câu, sau đó vừa hỏi vừa lục lọi nhẫn không gian.

“Tình hình trái đất thế nào rồi?”

“Franke nói không có vấn đề gì, đám Ma tộc xuất hiện ở trong chiến trường phân tầng đều là đoán dân chạy nạn. Quân đội chính quy và vũ khí chiến lược thiếu thốn, mặc dù tuyến phòng thủ vẫn còn sơ hở nhưng nhìn chung cũng không có vấn đề gì lớn.”

Nói đến tình hình trái đất là Đường Hạo Phi bắt đầu luyên thuyên dong dài. Bạch nghe câu được câu không, ông ta lục lọi trong nhẫn không gian một lúc, sau đó lôi ra một chiếc máy truyền tin.

Đường Hạo Phi nhìn thấy chiếc máy truyền tin này thì không nói nữa, hai mắt sáng quắc nhìn về phía Bạch.

Bạch chậm ai bấm mười bảy số, sau đó âm thanh kết nói vang lên. Máy truyền tin im lặng một chút, sau đó giọng nói của Văn Vũ vang lên.

“Alo, ai thế?”

Giọng nói bình tĩnh không nghe ra bất cứ cảm xúc nào.

“Tôi là Bạch, cậu đang ở đâu?”

Bạch lập tức hỏi, Văn Vũ trầm mặc, sau đó trả lời.

Chương 2354 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!