“Căn cứ bí mật của tôi.”
Bạch nghe được câu trả lời thì lập tức cười mỉa một tiếng, Đường Hạo Phi thì nhíu chặt lông mày.
Văn Vũ không bao giờ tiết lộ vị trí của căn cứ bí mật này cho bất cứ ai - Bao gồm cả Bạch và Đường Hạo Phi.
Bạch và lão Đường cũng nghe ra được ý tứ trong lời nói của Văn Vũ.
“Cậu xem, bây giờ cả ba chúng ta đều đang ở Ma giới, tôi đang suy nghĩ chúng ta có nên gặp nhau một chút không. Dù sao thì nơi này cũng không giống trái đất, ba chúng ta ở cạnh nhau vừa dễ thương lượng mọi chuyện, vừa dễ chăm sóc lẫn nhau.”
“Ồ? Ý ông là những kẻ yếu cùng nhau tụ lại sưởi ấm cho nhau hả?”
Giọng nói sắc bén, không chút khách khí nào của Văn Vũ vang lên, không hề nể chút tình cũ. Đường Hạo Phi khẽ cau mày, chen vào một câu.
“Cậu biết rõ là có ý gì, Văn Vũ. Hơn nữa, thái độ hiện tại của cậu là như thế nào…”
“Này…”
Bạch ở bên cạnh phải đập vào Đường Hạo Phi một cái mới có thể ngăn chặn tính khí nóng nảy của anh ta. Bạch yên lặng một chút, không nghe thấy Văn Vũ nói gì thì lại tiếp tục lên tiếng.
“Tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên gặp nhau một chút, thời gian địa điểm do cậu quyết định.”
Văn Vũ im lặng một chút, sau đó đọc một địa điểm.
“Ba ngày sau gặp, nhớ tới đúng giờ, tôi không chờ các người đâu.”
Văn Vũ đã nói như vậy.
Sau khi ngắt liên lạc, Bạch và Đường Hạo Phi nhìn nhau, lát sau, Đường Hạo Phi lên tiếng.
“Thái độ của tên kia như thế có nghĩa là gì chứ?”
Chỉ một câu đơn giản mà Đường Hạo Phi nói đến nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng đã bị Văn Vũ chọc giận. Bạch khẽ lắc đầu nhìn Đường Hạo Phi, dùng ngón trỏ nhẹ nhàng gõ xuống đất.
“Chẳng lẽ cậu còn không hiểu con người Văn Vũ sao?”
Đường Hạo Phi nghe Bạch nói vậy thì sắc mặt dịu đi không ít. Anh ta híp mắt, cẩn thận suy nghĩ một chút, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu.
“Tất nhiên tôi biết trước đây cậu ta là con người như thế nào, nhưng tôi cảm thấy cậu ta đã thay đổi rồi.”
Bạch nghe thế thì bật cười, ánh mắt nhìn Đường Hạo Phi như đang nhìn em trai mình vậy.
“Cậu đúng là quá trẻ tuổi…”
Giọng điệu của Bạch vô cùng thản nhiên, ông ta không để ý tới biểu cảm phức tạp của Đường Hạo Phi, tiếp tục nói.
“Cậu ta chưa từng thay đổi… Văn Vũ trước kia chỉ là vì lừa dối Chủ nhân nên mới có dáng vẻ như vậy.”
“Hả?”
Đường Hạo Phi nghe thế thì nhướn mày, có vẻ như không quá hiểu ý tứ của Bạch. Bạch hít một hơi thật sâu, chậm rãi giải thích cho Đường Hạo Phi.
“Tình huống hiện tại, ừm, tôi đang nói mọi chuyện từ khi Ma Linh xuất thế, san phẳng Ma điện… Tất cả mọi thứ trên thế giới từ lúc này đã bắt đầu thay đổi.”
“Nhất là thái độ của Chủ nhân.”
“Có lẽ cậu cũng phát hiện ra, khoảng thời gian trước Văn Vũ đối với Yến Kinh rất tốt, tận tâm tận lực, chuyện gì cũng suy xét cho Yến Kinh, suy xét cho trái đất. Nhìn chung là cậu ta rất có dáng vẻ của một tổng tư lệnh Yến Kinh, dáng vẻ của một anh hùng.”
“Cậu không cảm thấy dáng vẻ đó của Văn Vũ rất buồn cười sao?”
“Buồn cười thì cũng không đến mức, nhưng mà nghĩ lại thì đúng là hơi kỳ quái…”
Đường Hạo Phi cúi đầu trầm ngâm, cẩn thận suy nghĩ về những thay đổi của Văn Vũ từ khi bắt đầu đảm nhiệm chức vụ tổng tư lệnh Yến Kinh đến nay…
Mặc dù Văn Vũ làm tổng tư lệnh Yến Kinh thực chất chỉ là một vật trang trí, một linh vật, một loại vũ khí uy hiếp kẻ thù; nhưng không thể phủ nhận Văn Vũ thực sự đã cống hiến rất nhiều cho thế giới.
Không cần nói đâu xa, chỉ cần nói đến ma triều cấp tám. Lúc đó Đường Hạo Phi bị bắt, nếu như không phải do Độc Nhãn ngăn cơn sóng dữ thì chắc chắn tình hình bây giờ đã khác.
Ít nhất thì xét về mặt này thì Đường Hạo Phi không thấy được điểm xấu nào của Văn Vũ, cậu ta thực sự rất có lòng với thiên hạ, vì nước vì dân…
“Nhưng đây không phải Văn Vũ chân chính.”
Bạch tổng kết lại một câu.
“Lúc đó Chủ nhân đã chọn ra ba hạt giống, cậu, tôi, cậu ta. Chúng ta giống như thanh đao sắc bén của Chủ nhân, cũng là đòn sát thủ để Chủ nhân xử lý Ma chủ, cậu cũng có thể coi chúng ta là thủ đoạn duy nhất Chủ nhân dùng để xử lý Ma chủ.”
“Nhưng cậu phải hiểu một chuyện, cho dù có là đao kiếm thì cũng phải cần có tư cách…”
“Tư cách gì?”
Đường Hạo Phi ngu ngốc hỏi.
“Thực lực phải đạt tiêu chuẩn, tiếp theo chính là có thể bị khống chế uy hiếp. Mặc dù Văn Vũ bị nghi ngờ là diễn kịch, nhưng thực lực của cậu ta không thể phủ nhận. Có lẽ Chủ nhân cũng đã đắn đo suy nghĩ mãi mới quyết định giữ lại cái mạng nhỏ cho Văn Vũ.”
“Đây là chỗ thông minh của Văn Vũ… Tự cậu ta tạo ra một điểm yếu trong diễn xuất của mình, sau đó tạo ra một phân thân, coi như đây là hai nhược điểm, chủ động đặt vào trong tay Chủ nhân.”
“Bây giờ tôi hỏi cậu, dưới tình huống như vậy, nếu Văn Vũ vẫn thể hiện như trước kia, chính là kiểu không để bụng chuyện gì, muốn làm gì thì làm, không sợ trời không sợ đất… Vậy thì Chủ nhân sẽ dùng thái độ nào để đối với cậu ta?”
“Trực tiếp giết chết?”
Bạch nghe được câu trả lời của Đường Hạo Phi thì bật cười, khẽ nhún vai.
“Văn Vũ là một thanh đao nhọn bị rơi ở bên ngoài, nếu như Chủ nhân không nhặt thanh đao này lên thì tất nhiên sẽ phá hủy nó, đỡ để kẻ địch nhặt lên rồi dùng nó đối phó với mình…Đương nhiên, cậu không hiểu biết nhiều lắm nên cũng không biết được sự phức tạp của Văn Vũ.”
Chương 2355 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]