“Sơ Hào… Sơ Hào còn ở trái đất, còn cả con rối linh hồn.”
Đường Hạo Phi ấp úng nói ra một câu, Bạch nhẹ nhàng lắc đầu.
Bởi vì Văn Vũ cũng đủ tàn nhẫn…
Tàn nhẫn đến mức có thể dễ dàng từ bỏ thuộc hạ và hồn sủng của mình - Những thứ này so với bản thân Văn Vũ thì không đáng giá.
…
Sau khi Bạch giải thích mọi chuyện cho Đường Hạo Phi, hai người rơi vào trầm mặc.
Đường Hạo Phi nhìn chằm chằm đống lửa trại, không biết đang suy nghĩ điều gì. Bạch nhàn nhã ngồi bên cạnh, vừa ăn uống vừa suy nghĩ.
Mãi cho đến tận khi lão Đường thấp giọng nói.
“Làm thế nào bây giờ? Có đi hay không? Còn nữa, hai chuyện của chúng ta có cần nói cho Văn Vũ không?”
“Nói? Cậu muốn nói cái gì?’
Bạch nhìn Đường Hạo Phi, cười như không cười, sau đó tiện tay cho thêm củi vào đống lửa. Ngọc lửa xanh thẫm bùng cháy, không chỉ mang ánh sáng đến cho sơn động mà còn mang theo sự thâm thúy.
“Chuyện mà hai chúng ta đã bàn bạc không được nói cho Văn Vũ biết. Cậu ta và chúng ta không đi trên cùng một con đường, chuyện này không cần dính líu đến cậu ta.”
“Còn về chuyện đi hay không… Cái này không phải vấn đề. Tôi thấy xét về mối quan hệ lúc trước của chúng ta thì chắc là nên đi một chuyến.”
Bạch nói xong thì ngáp một cái.
“Đi ngủ trước đã, địa điểm cũng không xa, hai chúng ta tĩnh dưỡng tinh thần, sau đó đi giao lưu với Văn Vũ một chút.”
…
Bên trong nhà giam Vĩnh Hằng.
Văn Vũ ngắt liên lạc, cất máy truyền tin vào trong nhẫn không gian, ánh mắt nhìn về phương xa, nhưng thứ đọng trong tầm mắt chỉ là vách tường đen sì của nhà giam Vĩnh Hằng.
Nhà giam không lớn - Lúc trước Văn Vũ thành lập nơi này, phần lớn tài nguyên được dùng để bố trí trận pháp phù văn. Hơn nữa, kiến trúc của nhà giam Vĩnh hằng vốn rất đặc biệt, Văn Vũ cũng không tích cóp được nhiều, thế nên xây dựng nơi này chưa đầy 200 mét vuông.
Hơn chục gian phòng lớn nhỏ, cộng thêm một số tiện nghi sinh hoạt, nơi này nhìn như một khu chung cư cho thuê giá rẻ vậy.
May mà đám phân thân Ma Linh đã nổ chết nên dành ra được rất nhiều không gian, nhưng nhìn đám chó mèo đang cãi nhau ầm ĩ trước mặt, rồi cự long nằm dài, thằn lằn hai chân, bạch tuộc, kiến… Văn Vũ cũng không nhịn được vò đầu bứt tai.
“Thực sự không đủ chỗ.”
Văn Vũ nghĩ đến điểm này thì tức giận đá bay Độc Nhãn ra xa, con chó lớn màu bạc lại điên điên khùng khùng chạy lại, quấn lấy hai chân Văn Vũ, sau đó lại đi đánh nhau với Victor.
“Được rồi, đừng làm loạn nữa, ông đây sắp bị chúng mày làm ồn đến chết rồi đây, trật tự chút đi nào.”
Nói thì nói thế, nhưng nhìn đám Độc Nhãn Victor hi hi ha ha với nhau, trong lòng Văn Vũ cũng cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua.
Dù nhà có nhỏ như thế nào thì cũng là nhà của mình, là nơi thuộc về mình.
Mà trái đất…
Xin lỗi, mọi ngóc ngách trên trái đất đều thuộc quyền cai trị của Chủ nhân, là sân nhà của hắn ta.
Suy luận của Bạch không sai.
Hệ thống tình báo của Văn Vũ không tồi, cậu đã đoán được tám chín phần những chuyện xảy ra trong thời gian gần đây. Bây giờ Chủ nhân lại cho ba người họ đến Ma giới để thăng cấp, thái độ thực sự quá rõ ràng.
Các ngươi bây giờ chỉ là lốp dự phòng, bây giờ ta không thèm quan tâm đến các ngươi nữa.
Ma Linh đột nhiên xen ngang, chuyện này cũng coi như giải phóng cho Văn Vũ.
Văn Vũ nghĩ thế thì suýt nữa bật cười thành tiếng, cậu nhớ lại đoạn đối thoại với Bạch vừa rồi. Lát sau, một luồng khí màu xám tỏa ra từ người Văn Vũ, rơi xuống mặt đất, hóa thành dáng vẻ của cậu.
“Đi gặp bọn họ một chút.”
Văn Vũ nói xong thì phân thân được chuyển hóa từ năng lượng hỗn độn nhanh chóng xoay người rời đi.
Để đối phó với Bạch và Đường Hạo Phi, dùng một phân thân là được rồi.
Văn Vũ đứng dậy, nhìn về phía quái vật Baru đang nằm sấp ngủ.
Loại quái vật khủng bố này cho dù có đưa vào hệ thống chức nghiệp giả thì trí tuệ của chúng cũng vẫn khuyết tật như cũ, cho dù cấp bậc có cao thế nào thì cũng chỉ có bản năng sinh vật chứ không có tính chủ động.
Nhưng kế hoạch tiếp theo của Văn Vũ lại không thể tách khỏi một kỹ năng nào đó của quái vật Baru.
Tổ hư không của Ác linh (Chủng tộc cấp nội tình, kỹ năng chủ động)…
Nơi này quá nhỏ, rất nhiều thủ đoạn của Văn Vũ - Ví dụ như chế tạo con rối linh hồn, chế tạo quân đoàn quái vật Baru, thậm chí chế tạo phân thân của mình… đều không thể triển khai được ở đây.
Tổ hư không của Ác linh hoàn toàn có thể giúp Văn Vũ giải quyết vấn đề nan giải này - Văn Vũ không thừa nhận rằng mình ghen tị với nhà của Chủ nhân đâu…
Nghĩ như vậy, ánh sáng màu tím lập lòe bốc lên, quái vật Baru nhanh chóng bị Văn Vũ thu vào trong hồn cảnh. Sau khi Tổ hư không của Ác linh được thêm vào, Văn Vũ khẽ vung tay phải, một khe nứt không gian lập tức xuất hiện trước mặt Văn Vũ.
Đám hồn sủng nhìn thấy hành động này của Văn Vũ thì đồng loạt ngẩng đầu lên, Văn Vũ cũng nhìn lại bọn chúng, khẽ cười.
“Nào mấy đứa, chúng ta chuyển nhà thôi.”
Dãy núi Coles.
Dãy núi này nằm ở phía Đông Bắc của Ma giới, núi non hùng vĩ trải khắp ngàn dặm, dưới chân núi là những cánh rừng rậm rộng lờn.
Trước đây ở nơi này có những thôn làng nhỏ và một lượng lớn dã thú Ma giới. Tuy nhiên, sau khi lệnh tổng động viên chiến tranh số 0 được phát động thì cả thôn dân và dã thú đều đã bị nhóm phân thân của Ma Linh bắt giữ, ném vào cánh cửa Ma giới.
Giờ phút này, ngoại trừ hoa lá cây cỏ thì không thể tìm thấy bất cứ sự sống nào ở dãy núi Coles.
Chương 2357 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]