Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2358: CHƯƠNG 2358: TẬP HỢP

Đây cũng là nơi Văn Vũ hẹn gặp Bạch.

“Cậu cẩn thận như thế này rốt cuộc muốn làm gì hả…”

Đường Hạo Phi cong thắt lưng, bước đi như một con linh miêu to lớn. Bạch nhìn thấy thế thì không nhịn được cười, Đường Hạo Phi quay lại, khẽ gãi đầu, đồng thời ngón trỏ đưa tới bên miệng, ý bảo im lặng.

“Cẩn thận một chút vẫn hơn, tôi sợ Văn Vũ hẹn chúng ta ở nơi này có lẽ có bẫy.”

Bạch không nói nên lời, nhìn dáng vẻ lão Đường thế này, có vẻ trong lòng có bóng ma tâm lý không nhỏ.

Bạch nghĩ vậy thì vỗ vai anh ta, nhẹ nhàng nói.

“Yên tâm đi, bây giờ Văn Vũ không bao giờ có thể lừa cậu được nữa.”

“Bởi vì không có ý nghĩa gì.”

Bạch vừa nói được một nửa thì một giọng nói đột nhiên vang lên. Văn Vũ thò đầu ra từ khe nứt không gian, vừa vặn đứng giữa Đường Hạo Phi và Bạch.

Sự xuất hiện đột ngột của Văn Vũ khiến Bạch và Đường Hạo Phi sợ chết khiếp, hai người nhìn nhau, rồi lại nhìn Văn Vũ. Văn Vũ cũng nhìn lại đối phương, sau đó ngó nghiêng xung quanh.

Cả ba bỗng nhiên yên lặng.

Một lát sau, Đường Hạo Phi không nhịn được lên tiếng.

“Cậu nhìn cái gì thế?”

“Tôi nhìn cạm bẫy mà tôi bố trí cho anh.”

“…”

Tất nhiên là không có bẫy.

Giống như những gì Văn Vũ vừa nói, bây giờ lừa Đường Hạo Phi và Bạch cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Ít nhất thì Văn Vũ không thấy có ý nghĩa.

Mặc dù cuộc gặp gỡ này cũng không mấy vui vẻ gì nhưng ba người đã nhanh chóng vào vấn đề chính.

Trong rừng, ba bóng người nhanh chóng rời đi. Trong giây lát ngắn ngủi, ba người đi tới một sơn động nào đó, Văn Vũ và Bạch đồng loạt vung tay lên, vô số kết giới phòng ngự được thiết lập.

Mãi đến tận khi xác định hoàn toàn an toàn thì ba người với vào sơn động, đốt lửa lên, thảnh thơi ngồi xuống như đi cắm trại.

“Cậu thực sự không có ý định quay về trái đất?”

Vẫn là Đường Hạo Phi lên tiếng trước, anh ta hỏi Văn Vũ như vậy.

“Bây giờ vẫn chưa nghĩ xong, nhưng đúng là tôi có tính toán như vậy.”

Văn Vũ trả lời vô cùng ngắn gọn, làm như không nhìn thấy sắc mặt của lão Đường đang dần dần đỏ lên.

“Trái đất cần cậu.”

Được lắm, dùng đại nghĩa để ép người, đây chính là một trong những cách Đường Hạo Phi sử dụng với những người có đạo đức quân đội.

Nhưng thủ đoạn này không có tác dụng với Văn Vũ.

Cậu cười nhạt một tiếng, sau đó nhìn về phía hai người.

“Thực ra thì tôi vẫn chưa có kế hoạch tiếp theo, nói thật là tôi không hiểu tình thế hiện tại như thế nào - Thậm chí, điều quan trọng nhất là ai là địch ai là bạn cũng chưa rõ lắm.”

Đây đúng là điều khiến Văn Vũ đau đầu.

Nếu nói cậu và Chủ nhân là kẻ địch… Hình như cũng không phải, nếu nói cậu với Ma chủ là kẻ địch… Hình như cũng không phải. Ma Linh thì là kẻ địch, nhưng kẻ địch của ông ta lại không phải trái đất mà lại là Ma chủ ở Ma điện.

Thế nên ba người đó hình như đang vui chơi rất vui, chỉ khổ những người ở dưới.

Ít nhất thì ba người đang ngồi đây khi đối mặt với cục diện này thực sự giống như một cuộn chỉ rối tung, tìm mãi không thấy đầu chỉ.

“Thực ra tôi định chờ ở đây, chờ đến khi cấp bậc xiềng xích cấp mười mở ra thì về trái đất xem tình hình thế nào. Nhưng tôi cảm thấy nếu không có chúng ta thì mọi chuyện chắc vẫn sẽ như vậy. Đại khái là tôi về trái đất một chuyến, sau đó lập tức bỏ trốn, rất có khả năng tôi sẽ chạy luôn mà không về trái đất, hoặc có thể sẽ ở lại trái đất…”

Văn Vũ nói ngắn gọn kế hoạch tương lai của mình.

Chạy trốn nhìn qua thì có vẻ không có gì nguy hiểm, nhưng muốn tìm được một hành tinh phù hợp để mình và nhóm hồn sủng sinh sống thực sự chẳng khác nào mò kim đáy bể. Văn Vũ chạy trốn thì vẫn được, nhưng khả năng lớn là cậu sẽ phải trầm luân trên con đường đó, chịu đựng nỗi cô đơn mãi mãi không thấy điểm dừng.

Giống như tự phong ấn bản thân.

Chuyện này thực sự có thể xảy ra.

Đây là điều Văn Vũ đang do dự, nếu chờ đến khi cấp bậc xiềng xích bị phá vỡ nhưng tình hình trái đất vẫn lạc quan thì có lẽ Văn Vũ sẽ không chạy lung tung mà yên ổn ẩn cư ở trái đất, sống cuộc sống của một địa chủ không biết xấu hổ.

Tất nhiên chuyện này có một tiền đề…

Tiền đề là Ma chủ và Chủ nhân phải phân được thắng bại, tốt nhất là cả hai chết hết đi - Hoặc là phải chờ đến khi hai người này chuyển sự chú ý sang một nơi khác.

Còn về Ma Linh.

Đến tận bây giờ Văn Vũ cũng không biết rốt cuộc Ma Linh muốn làm cái gì.

Văn Vũ nghĩ đến đây thì đột nhiên lên tiếng.

“Tôi khuyên các người một câu, trong tình huống này, tốt nhất là chúng ta cứ yên lặng chờ. Chờ đến khi cấp bậc xiềng xích cấp mười bị phá vỡ, lúc đó tình thế sẽ trở nên rõ ràng.

“Chờ đến khi nào?”

Đường Hạo Phi đột nhiên đặt câu hỏi.

“Anh hỏi tôi?”

Văn Vũ cũng sửng sốt nhìn Đường Hạo Phi, chỉ thấy Đường Hạo Phi khẽ nhún vai.

“Người anh em, tôi và cậu người một nhà không nói hai lời, cậu càng biết rõ con át chủ bài của Yến Kinh hơn tôi. Nếu cậu nói không muốn ở Yến Kinh lăn lộn thì tôi chắc chắn không tin. Nói đi, cho tôi một câu trả lời chắc chắn, cậu cảm thấy cấp bậc xiềng xích cấp mười khi nào sẽ bị công phá?”

Văn Vũ hừ lạnh, mỉm cười lắc đầu.

“Tôi chỉ có thể nói rằng quá trình này rất có thể sẽ vượt qua sự tưởng tượng của anh…”

Chương 2358 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!