Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2360: CHƯƠNG 2360: ĐIỀU ĐỘNG 1

Nhìn thấy mấy chữ “Trẻ con và phụ nữ Ma tộc, hoặc những người có mong muốn sống sót mạnh mẽ, hoặc không có nhiều sát khí”, Đường Hạo ban đầu còn mơ màng, nhưng ngay sau đó đã bừng tỉnh.

Cậu há miệng, nhìn Độc Nhãn dường như muốn nói gì đó, nhưng Độc Nhãn lại vươn tay, dùng một nguồn năng lượng màu bạc bịt chặt miệng Đường Hạo.

“Cấp trên nói thế nào thì cậu cứ làm như thế, không cần hỏi nhiều, biết chưa?”

Đường Hạo nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Độc Nhãn thì gật đầu, Độc Nhãn lại tiếp tục cảm thán.

“Còn trẻ tuổi thì cậu phải học thêm nhiều điều nữa chứ, đừng có suốt ngày dùng nửa thân dưới như vậy. Còn trẻ mà cứ đắm chìm trong chuyện trai gái, chưa từng nghe qua câu nói này à?”

“Thiếu niên không biết tiết chế, đến già…”

Độc Nhãn lải nhải một lúc lâu, chờ đến khi Độc Nhãn nói đến tận lúc môi lưỡi khô khốc thì Đường Hạo mới lẩm bẩm một câu.

“Độc Nhãn lão đại, năm nay tôi sắp 40 rồi…”

“Á…”

Độc Nhãn nhìn Đường Hạo, không nói nên lời.

Mặc dù là tiểu bối, nhưng mà số tuổi này… Ừm, Độc Nhãn còn nói gì được nữa?

Nó nghĩ trái nghĩ phải, Đường Hạo thấy thế thì nhanh chóng tìm cho Độc Nhãn một bậc thang để leo xuống.

“Lão đại, cha tôi…”

“Vẫn tốt, tất cả đều tốt, coi như đi du lịch thôi.”

Độc Nhãn trả lời, sau đó lại lấy thân phận “người từng trải” nói với Đường Hạo một đống “triết lý nhân sinh”, sau đó mới vỗ mông rời đi.

Trong phòng chỉ còn Đường Hạo cầm hai mệnh lệnh trên tay, khẽ gãi đầu.

“Có thể làm như thế sao?”

“Có thể làm như vậy à?”

Người có cùng cảm xúc với Đường Hạo chính là tổng chỉ huy khu ba - Cổ Nhĩ.

Cậu nhìn Franke tự mình tới đây đưa mệnh lệnh mới, cau mày nửa ngày.

Franke ngồi đối diện Cổ Nhĩ, vừa uống trà vừa gật đầu.

“Chắc là không có vấn đề gì, chẳng phải chuyện này trước đó chúng ta đã làm một lần rồi sao? Tôi cảm thấy chỉ cần hậu cần đuổi kịp là sẽ không có vấn đề gì…”

Mặc dù Franke nói như vậy, nhưng trong lòng Franke vẫn thấp thỏm bất an.

Mệnh lệnh này là do Lâm Hải Phong tự mình chỉ đạo, mặc dù trên mặt lý thuyết vô cùng tốt nhưng khi làm thì không dám chắc chắn không xảy ra vấn đề.

Nhưng mà…

Bên trên đã ra chỉ thị, cậu làm sao dám làm trái?

Nói cho cùng, sau khi Văn Vũ và Đường Hạo Phi rời đi thì thiên hạ này lại một lần nữa nằm trong tay Lâm Hải Phong.

Mặc dù Cổ Nhĩ vẫn có điều nghi ngờ với hai mệnh lệnh này, nhưng là cấp dưới, một khi nhận được mệnh lệnh thì vẫn phải làm theo.

Cậu gật đầu với Franke, sau đó nhấc điện thoại gọi điện ra lệnh cho bộ chỉ huy chiến lược khu ba.

Lát sau, Cổ Nhĩ buông điện thoại, nhìn Franke hỏi lại một lần nữa.

“Hai mệnh lệnh này cũng không đến mức khiến ông phải đích thân đến đây một chuyến,ông nói đi, còn chuyện gì nữa, con nhất định sẽ làm.”

Franke nhìn Cổ Nhĩ trước mặt ổn trọng thành thục, khẽ mỉm cười.

Trước đây Văn Vũ đưa Cổ Nhĩ về Yến Kinh, Franke còn nghi ngờ - Một Ma tộc chuyển hoán thành Nhân tộc lại có thể sắp xếp giữ vị trí trong đội lãnh đạo Yến Kinh, chuyện này làm sao có thể chứ?

Nhưng sự thật đã chứng minh Cổ Nhĩ làm không tồi. Đến bây giờ, từ một Cổ Ma bé nhỏ đã biến thành thủ lĩnh tương lai của Yến Kinh…

Có lẽ đây cũng là lý do Lâm Hải Phong đưa ra mệnh lệnh này!

Những ký ức lúc trước nhanh chóng ùa về, Franke nhìn Cổ Nhĩ từ khi còn bé đến lúc trưởng thành, bây giờ thực sự vô cùng xúc động.

“Ông? Ông? Ông đang nghĩ gì thế?”

Cổ Nhĩ khẽ gọi, Franke giật mình, nhanh chóng thoát khỏi cảm xúc vừa rồi.

Sau đó, Franke cười nói.

“Thực ra ta đích thân tới đây đúng là còn một chuyện khác…”

“Ta nhớ nhóm chiến sĩ chuyển hoán nhân ma của con cũng đã ra tiền tuyến rồi đúng không?”

“Vâng!”

“Ta muốn rút họ về bộ phận hậu cần, còn mục đích… Chắc con hiểu.”

Thuộc hạ của Cổ Nhĩ là những chiến sĩ chuyển hoán nhân ma, mặc dù thân phận của họ đặc thù nhưng dù sao cũng là binh lính Yến Kinh.

Nói là trực thuộc Cổ Nhĩ nhưng nói đúng ra thì trực thuộc Yến Kinh, bây giờ nếu như Franke không nói tiếng nào mà lập tức hạ lệnh rút người thì Cổ Nhĩ cũng không phản kháng được. Thế nên lần này Franke đến đây, nói cho Cổ Nhĩ biết một tiếng cũng chỉ là để cho Cổ Nhĩ thể diện mà thôi.

Cổ Nhĩ cũng không phản bác chuyện Franke cho mình thể diện.

“Chuyện này tất nhiên không thành vấn đề, nếu cần thì cứ nói với con, con thậm chí có thể tự mình thực hiện, cố gắng hỗ trợ để hoàn thành kế hoạch này.”

Franke nghe thế thì hơi trầm ngâm, cuối cùng gật đầu.

“Vậy đích thân con thực hiện đi.”

Sau tám tiếng thực hiện nhiệm phụ phong tỏa tiền tuyến, Carmen ngoài mặt không nhìn ra mệt mỏi, nhưng trong lòng đã mệt gần chết.

Việc vung đao liên tục đòi hỏi một thể lực vô cùng mạnh mẽ - Điều này đối với cường giả cấp chín như Carmen mà nói thì tất nhiên không thành vấn đề. Nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn mà anh ta đã tàn sát biết bao người đã từng là đồng loại với mình, điều này thực sự cần một tố chất tâm lý rất mạnh mẽ.

Tố chất tâm lý của Carmen không tồi, anh ta tắm rửa ăn cơm xong thì cảm giác ghê tởm cũng biến mất. Carmen trở lại doanh trại, nhìn thấy gần một nửa người trong doanh trại đang ôm thùng rác, không ngừng nôn khan.

Mặc dù chiến tranh đã trôi qua hơn mười ngày, cũng trải qua mười mấy nhiệm vụ tàn sát, những những chiến sĩ đã từng là Ma tộc vẫn không thể thích ứng được cuộc tàn sát tàn khốc này.

Chương 2360 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!