Carmen đang xúc động thì bị một người thình lình túm lấy. Anh ta quay đầu lại, chỉ thấy hai người đằng sau đang hi hi ha ha là Phong Diệp và Hỏa pháp sư.
Hai người này không thể gọi là tâm lý tốt, mà phải gọi là biến thái mới đúng.
Hai người này không có bất cứ gánh nặng tâm lý nào về chuyện giết người.
Có lẽ đây mới là những chiến sĩ trời sinh…
Carmen nhìn về phía Phong Diệp.
“Túm tôi làm gì?”
“Xem cái này đi…”
Phong Diệp cầm máy tính bảng, giơ ra trước mặt Carmen. Trên màn hình là hai thân thể đang không ngừng dây dưa, quấn lấy nhau, mồ hôi và chất lỏng gì không biết chảy tí tách, Carmen vừa nhìn đã hít sâu một hơi.
“Mẹ kiếp, biến thái…”
Phong Diệp và Hỏa pháp sư nhìn thấy Carmen đỏ bừng mặt thì đồng thời cười to.
“Các cậu biểu hiện khá lắm, chờ khi nào nhiệm vụ hoàn thành, về nhà anh đây sẽ dẫn các cậu đến một nơi thú vị.”
Hỏa pháp sư thần thần bí nói, Phong Diệp nghe thấy thì hai mắt sáng bừng lên, Carmen thì sắc mặt càng lúc càng đỏ.
Mãi đến tận khi bên ngoài vang lên tiếng đập cửa, kèm theo tiếng “Tập hợp” thì Phong Diệp và Hỏa pháp sư mới vội vàng sửa sang lại quần áo, cất đồ đạc rồi túm Carmen chạy nhanh ra ngoài.
Bên ngoài, đại đội trưởng đứng thẳng người, nhìn thấy nhóm người Carmen ra đầu tiên thì gật đầu, ý bảo bọn họ xếp hàng.
Tiếp theo là chờ đợi.
Mặc dù thời gian chiến đấu vẫn chưa khiến nhóm chiến sĩ nâng cao tố chất tâm lý, nhưng khi nghe thấy lệnh tập hợp thì bọn họ vẫn theo bản năng nhanh chóng chạy ra ngoài.
Đại đội trưởng nhìn đội ngũ chỉnh tề thì khẽ gật đầu, sau đó lên tiếng.
“Cấp trên ban hành nhiệm vụ mới, một nửa trong số các cậu sẽ rời khỏi chiến trường, đi chấp hành một nhiệm vụ khác.”
“Bây giờ, tôi điểm danh đến ai thì người đó bước ra khỏi hàng.”
“La Minh.”
“Nghệ Hải.”
“Kê Khang.”
Một loạt cái tên từ trong miệng đại đội trưởng bật ra, Carmen nhìn qua một chút, lập tức phát hiện những người bị điểm danh đều là những người có tố chất tâm lý thấp, không chịu được cuộc tàn sát đẫm máu này.
Phong Diệp và Hỏa pháp sư đứng bên cạnh Carmen cũng đã nhìn ra manh mối, hai người khẽ nhìn nhau, khóe miệng lấp ló một nụ cười không có ý tốt.
Bọn họ cho rằng đám chiến sĩ không đủ tiêu chuẩn này sẽ bị đưa về lò sát sinh để nấu lại…
Carmen không có suy nghĩ ác động như vậy, anh ta chỉ đứng yên lắng nghe, sau đó, cái tên cuối cùng từ miệng đại đội trưởng truyền ra.
“Carmen.”
Một tiếng “Carmen” này khiến cho mọi người đều bất ngờ… Phong Diệp và Hỏa pháp sư cũng không nói chuyện riêng nữa, cả hai nhìn chằm chằm vào Carmen.
Carmen cũng không tỏ thái độ gì, anh ta kính lễ với đại đội trưởng, sau đó bước tới hàng ngũ “Đội phế phẩm.”
“Được rồi, những người không bị điểm danh về nghỉ ngơi đi, còn các cậu đi theo tôi.”
Đội trưởng vẫy tay, sau đó dẫn đầu “Đội phế phẩm” đi vào sâu bên trong.
…
Carmen không biết cái được gọi là “Nhiệm vụ mới” này là gì.
Trên đường đi, Carmen nhìn thấy rất nhiều người ở những đội khác được chọn, đều là những người có biểu hiện không tốt trên chiến trường. Đến giờ phút này, mặc dù tính cách của Carmen rất tốt nhưng cũng dâng lên một dự cảm không tốt.
“Chắc không phải là thu hồi phế phẩm chứ…”
Carmen âm thầm suy nghĩ, mãi đến khi đại đội trưởng đưa mọi người đến một cái lều thì mới dừng lại.
“Chính là nơi này, từng người vào một, nhớ kỹ, các cậu nghe được bất cứ chuyện gì cũng phải giữ bí mật.”
Đại đội trưởng nói xong thì nhìn Carmen.
“Cậu là người đầu tiên.”
Carmen không biết “lần đầu tiên” của mình là tốt hay xấu, chỉ chần chừ một lúc rồi bước chân và đi thẳng vào trong lều.
Giống như là xuyên qua một tầng màn nước …
Lực cản đột ngột khiến Carmen phải dừng lại một lúc, nhưng khoảng dừng đó rất ngắn, màng nước bị lực lượng của Carmen ép chặt, ngay lập tức tách ra. Thẳng đến khi hoàn toàn đi vào bên trong lều trại, Carmen mới quay đầu lại.
Chỉ thấy một tầng ánh sáng gợn sóng nhạt xuất hiện ở phía sau mình.
“Một tầng kết giới cách âm, ngươi gặp qua đúng không?”
Có tiếng động đột ngột trước mặt, Carmen nhìn chằm chằm vào kết giới cách âm một lúc, chỉ sau khi hoàn toàn xác nhận rằng đó thực sự là kết giới cách âm, anh ta mới quay đầu lại nhìn người đang ngồi ở giữa lều trại.
Dáng người không cao không lùn, bộ dáng cao khoảng 1m8, diện mạo bình phàm, nhưng trong ánh mắt có chứa ánh sáng màu xanh.
Ánh sáng xanh biếc mơ hồ, hai người nhìn nhau, Carmen đột nhiên cảm thấy giật mình, tựa như bị người nhìn thấu từ trong ra ngoài.
“Ta là Lạc Linh, thuộc tổng bộ chỉ huy chiến lược Yến Kinh, nhân tiện, thân phận ta cùng ngươi giống nhau, đều là nhân loại được chuyển hóa từ Ma tộc.”
Đơn giản một câu, liền làm Carmen thoáng buông xuống đề phòng.
“Ngồi đi.”
Lạc Linh lần nữa mở miệng, ý bảo Carmen ngồi xuống.
Carmen theo lời ngồi xuống đối diện với Lạc Linh, sau đó, anh ta nhìn Lạc Linh cầm máy tính bảng trên bàn, đưa tới trước mặt mình.
“Trước khi chúng ta nói chuyện, trước xem đoạn video này đi.”
Lạc Linh nói như vậy xong, liền bắt đầu phát đoạn video.
Trong video, mọi thứ về Carmen trên chiến trường đều được ghi lại đầy đủ…
Chương 2361 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]