Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2374: CHƯƠNG 2374: ÔNG TA CHẾT RỒI 1

Nhưng mà, nhìn thấy hoa văn của nhóm cung điện này, ánh mắt Văn Vũ lập tức trở nên mù mịt, cậu quay đầu nhìn xung quanh, cuối cùng dứt khoát ngồi trên mặt đất.

"Mẹ nó, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Mời ta tới đây cũng không đến mức như vậy chứ, mẹ nó, ngươi suýt chút nữa giết chết ta, ngươi biết không!"

Văn Vũ hung hăng chửi bới cung điện phía xa xôi, nhưng vẻ mặt lại thả lỏng chưa từng có…

Bởi vì Văn Vũ không thể quen thuộc hơn với khuôn mẫu của nhóm cung điện trước mặt.

Văn Vũ có quen thuộc với nhóm cung điện của chủ nhân chứ?

Chắc chắn là quen thuộc, Văn Vũ có thể xa lạ với nhà của chủ nhân sao? Dù chưa đến đây được mấy lần nhưng Văn Vũ nhớ hết mọi thứ về cỏ cây hoa lá trong ngõ ngách!

Mà quần thể cung điện rộng lớn trước mặt như thể khác với nhà của chủ nhân!

Không phải tất cả đều giống nhau, chỉ là cách bài trí và phong cách kiến trúc gần giống nhau. Quần thể cung điện của chủ nhân được dát vàng lấp lánh, hoa thơm chim hót, nhưng ở đây, lại có vẻ u ám, toát ra một bầu không khí huyền bí từ trên xuống dưới.

Kết hợp với quan hệ giữa chủ nhân và Ma chủ, trong nháy mắt Văn Vũ nghĩ đến nơi này thuộc về ai…

Chắc chắn đây là "nhà" của Ma chủ…

Nghĩ như vậy, Văn Vũ như nghĩ đến tất cả những gì mình đã trải qua lúc trước.

Một chiếc áo hệ màu da thịt buộc thắt lưng cậu, rồi túm mình vào Ma điện.

Vì vậy, nơi mà mình bị kéo vào là Ma điện?

Hiện giờ câu trả lời đã được tiết lộ!

Đây hoàn toàn là tầng thứ 999 của Ma điện!

Nghĩ đến đây, Văn Vũ dường như thả lỏng hết tất cả dây thần kinh. Cậu nằm ngửa trên mặt đất, hít thở không khí, giống như vui mừng vì đã thoát khỏi cõi chết, hoặc là oán trách về động tác nhỏ của Ma chủ.

Nhưng điều này không còn quan trọng nữa…

Điều quan trọng là ông đây còn sống đến giờ!

Nghĩ như vậy, Văn Vũ hung hăng giơ ngón giữa lên trời, ra vẻ khinh thường Ma chủ, sau đó đại não của Văn Vũ lập tức trở lên hỗn loạn.

Ý thức bắt đầu mờ đi, thần chí bắt đầu mông lung, cảnh tượng trước mặt anh như một hình ảnh kép – đây là do tiêu hao quá nhiều năng lượng…

Văn Vũ cũng không chống lại bản năng thân thể của mình.

Nói đến cùng, dù gì thì Ma chủ cũng coi như là một nửa "người một nhà" của mình, dù gì thì mệnh này cũng là do Ma chủ ban cho.

Giờ phút này, Văn Vũ không muốn nghĩ, không muốn nghĩ bất cứ điều gì, chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi.

Trong chốc lát, tiếng ngáy vang lên.

Cứ như vậy, Văn Vũ thực sự đã ngủ say…

Văn Vũ ngủ giấc này vô cùng thoải mái.

Giống như rửa sạch toàn bộ trạng thái tiêu cực của cơ thể.

Văn Vũ không biết mình đã ngủ bao lâu, cậu chỉ biết khi mình tỉnh lại, chỉ cảm thấy rất sảng khoái, tỉnh táo…

Nhưng…

Cậu vẫn ở nguyên tại chỗ, không hề xê dịch…

Lại không nói mặt mũi Văn Vũ lớn bao nhiêu, buông thả như thế nào, chỉ có điều dù gì mình cũng có chút dây dưa với Ma chủ. Ma chủ có thể nhìn mình nằm ở đầu đường xó chợ sao?

Không thể đâu…

Không sai, trong suy nghĩ của Văn Vũ, mình mệt mỏi ngủ thiếp đi, vậy thì Ma chủ nên phái người nhặt mình vào trong phòng. Không nói đến chiếu nệm gì đó thì ít nhất cũng phái có giường chăn chứ.

Nhưng sự thật chứng minh, Văn Vũ thật sự nghĩ quá nhiều rồi.

Văn Vũ sau khi tỉnh lại có thể cũng cảm thấy xấu hổ, cậu sửa sang lại quần áo một chút, đột nhiên cảm thấy Ma chủ và chủ nhân xứng đáng là những kẻ chung đường.

Ngay cả phong cách trang trí cũng tương tự…

Nhóm cung điện ngăn nắp, độ dài, chiều cao và chiều rộng của cửa lớn không giống nhau. Ngoài màu sắc kiến trúc không giống nhau, hoa cỏ của ngoại giới cũng khác nhau, còn lại đều có khác biệt không quá lớn.

Văn Vũ đi đến của chính ở phía trước, cậu mới đứng lại, nhìn bốn chữ lớn trên cửa lớn, đọc ra từng chữ.

“Thần điện Không Giới, cái tên này của ông già ngài thật có ý vị…”

Văn Vũ cười chế nhạo một tiếng, nhưng toàn bộ nhóm cung điện vẫn yên tĩnh. Trong nháy mắt, nụ cười trên mặt Văn Vũ đột nhiên cứng lại. Cậu chậm rãi híp mắt lại, sau đó, Văn Vũ lại mở miệng lần nữa.

“Ma chủ? Ma chủ điện hạ? Sư phụ? Ông già? Ngài có đó không?”

Yên lặng…

Không tiếng động…

Toàn bộ nhóm cung điện tĩnh lặng giống như bị một lá chắn kết giới loại hình lớn cách âm. Khoảnh khắc này, nội tâm Văn Vũ đột nhiên run rẩy, cả người bỗng phát run lên!

“Này này này! Nếu ngài ở đây thì trả lời đi! Nếu ngài không có đây thì tôi đi đây!”

Vẫn không ai trả lời.

Đi, tất nhiên là không thể đi… Văn Vũ thậm chí không biết mình đến đi đâu!

Con đường trước mắt cũng chỉ có một lối!

Vì thế, Văn Vũ lại mở miệng lần nữa.

“Này… Vậy… vậy tôi đi vào?”

Nói thế xong, Văn Vũ nhấc chân, chậm rãi bước qua cửa lớn của Thần điện Không Giới.

Một luồng gió lạnh quét qua, lúc này, nội tâm Văn Vũ đột nhiên dâng lên dự cảm không tốt.

Cậu nhẹ vuốt ve tiểu linh thú, tay lạnh khiến tiểu linh thú giật mình.

Một tớ một chủ mày nhìn tao, tao nhìn mày, lúc này, một làn sóng tinh thần lập tức truyền vào trong đầu tiểu linh thú.

“Tao cảm thấy, chúng ta phiền phức lớn rồi…”

Chương 2374 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!