Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2375: CHƯƠNG 2375: ÔNG TA CHẾT RỒI 2

“Cộp… cộp…”

Bàn chân dẫm lên mặt đất sạch sẽ phát ra tiếng động, bước chân của Văn Vũ cũng không lớn, nhưng trong sự yên lặng này, lại xuất hiện vô cùng đột ngột.

Một tiếng nối tiếp một tiếng.

Giống như gõ vào trái tim mình!

Cung điện của Ma chủ được sắp xếp tương tự như cung điện của chủ nhân. Văn Vũ bước qua hành lang dài, đi qua tiền đình và sân sau, chậm rãi đi dọc theo con đường, nhưng một cơn ớn lạnh dần dần dâng lên trong sâu thẳm trái tim cậu…

Càng ngày càng lạnh, càng ngày càng rét…

Ở đây không có sinh khí.

Giống như một ngôi mộ khổng lồ!

Sự im lặng hoàn toàn bao quanh trái tim Văn Vũ. Lúc này, Văn Vũ thậm chí cảm thấy nơi chết tiệt này cũng không tốt hơn hư vô ở bên ngoài bao nhiêu!

Cho đến khi Văn Vũ đi đến vị trí trung tâm của quần thể cung điện – Chỗ của chủ nhân gọi là đại điện của kẻ thống trị, mà chỗ này…

Ừm, không có bảng hiệu.

Văn Vũ vẫn không biết nơi này nên được gọi là gì.

Cậu chỉ chậm rãi vươn tay ra, nhẹ nhàng gõ lên cửa lớn của cung điện.

“Đông!”

“Đông!”

Cậu gõ vang hai tiếng liên tiếp, mà bên trong vẫn yên tĩnh không tiếng động.

Khoảnh khắc này, Văn Vũ đột nhiên muốn quay đầu bỏ chạy! Nhưng lý trí còn lại khiến Văn Vũ cứt đứt hành vi muốn rời đi. Trong mắt cậu lóe qua tia cuồng bạo, sau đó nghiến chặt răng, thở ra một hơi rồi mở cánh cửa của cung điện ra!

Vì vậy, cậu đã nghênh đón số mệnh của mình…

Số mệnh bất kham đến cùng cực!

Ngọn lửa trong cung điện bốc lên nhưng lại không sáng, ngọn đuốc quái dị toát ra ngọn lửa màu xanh đậm, càng mang đến vẻ kỳ dị sâu sắc cho toàn bộ đại điện.

Mượn những nguồn sáng này, Văn Vũ có thể nhìn thấy mọi thứ trong đại điện…

Sau đó, khí lạnh trong lòng đột nhiên phát huy đến cực điểm, lúc này, sự lạnh lẽo từ đầu tràn xuống, rơi xuống thẳng gót chân Văn Vũ!

Cậu nhìn thấy bóng người đang đứng ở trung tâm đại điện.

Tựa vào một cây quyền trượng to lớn, quyền trượng đen kịt, toát ra một vầng hào quang năng lượng đáng sợ.

Nhưng đối lập với quyền trượng đáng sợ này là khuôn mặt của người cầm quyền trượng.

Thấp bé, cúi người, da nhăn nheo, râu tóc bạc trắng.

Giống như một con Cổ Ma già không thể đi lại, chỉ có thể nằm dài chờ chết.

Lúc này, con Cổ Ma này đang nhắm chặt hai mắt, im hơi lặng tiếng —— thật sự là im hơi lặng tiếng…

Ngay cả thở hắn ta cũng không thở nữa!

Nhìn lão Cổ Ma ở trung tâm đại điện, Văn Vũ cắn chặt môi dưới, ánh mắt lập tức trở nên mịt mù, sau đó, Văn Vũ cố gắng nở nụ cười trên mặt, cậu nhìn mọi thứ trước mắt, nhẹ giọng nói.

"Đừng đùa nữa, không vui chút nào…"

Không ai trả lời.

Giống như vấn đề không ai trả lời như vừa rồi của Văn Vũ…

“Xùy…”

Vì thế, Văn Vũ ngược lại hít vào một hơi lạnh, cậu chậm rãi đi lên trước, nhìn diện mạo của lão Cổ Ma, hai mắt cậu đột nhiên phát ra hai luồng ánh sáng linh hồn!

Ánh sáng linh hồn từ trên xuống dưới lập tức nhìn thấy rõ ràng lão Cổ Ma trước mặt – ấn ký của hai mươi kỹ năng khắc sâu trong linh hồn!

Nhưng…

Linh hồn đã hoàn toàn sụp đổ. Văn Vũ nhìn thấy chỉ là ấn ký còn sót lại! Hơi thở sinh mệnh trên người bị quét rỗng, không sót lại chút nào!

Đây là sự diệt sạch từ nhục thể đến linh hồn!

Đây là cái chết không còn nghi ngờ gì nữa!

Không sai, hắn ta là Ma chủ!

Ma chủ giúp Văn Vũ trọng sinh!

Nhưng hắn ta chết rồi!

Chết lúc lần đầu tiên gặp mặt Văn Vũ!

Lúc này, ánh mắt Văn Vũ sâu thẳm, cậu nuốt nước bọt, sau đó sắc mặt dần trở nên dữ tợn.

“Đây coi là cái gì? Hả, đây coi là cái gì hả…”

Cơn giận bắt đầu nổi lên —— giống như một người chạy băng băng về đích rồi nhưng lại bị cho rằng mình chạy sai đường và kết quả đều không có giá trị…

Nhưng ngay sau đó, những cơn giận này lại bị Văn Vũ điên cuồng đè nén xuống. Cậu thở gấp, lại nhìn về phía Ma chủ lần nữa.

Văn Vũ nhận ra có gì đó không ổn…

Văn Vũ đứng trước thi thể của Ma chủ, chậm rãi lùi lại hai bước.

Ánh sáng linh hồn lại được phát ra, trong thời gian ngắn đã quét qua một vòng từ trên xuống dưới của Ma chủ,

Vì vậy, Văn Vũ đã thăm dò ra nguyên nhân cái chết của Ma chủ.

“Chết vì… ngoại lực…”

Văn Vũ khàn giọng nói ra “kết quả suy đoán” của mình. Sau đó, Văn Vũ dùng sức thở hổn hển, lại bổ sung một câu.

“Bị miêu sát… Ngay lập tức đã bị rút hết sinh lực, linh hồn và thể xác đều bị xóa sổ…”

Kết quả này khiến Văn Vũ không dám tin lại không thể không tin!

Một mặt là một trong hai cực đối lập với chủ nhân – kẻ sở hữu nửa miếng viên đá trời ban, kẻ khống chế sức mạnh to lớn, chủ của vạn ma, kẻ cứu vãn thế giới này, ác mộng của thế giới khác!

Nhưng mặt khác, sự thật lại bày ra trước mặt Văn Vũ – thi thể không biết nói dối.

Thi thể là cấp mười hai… Hắn ta chính là bản thân Ma chủ…

Vết thương trên người cũng không biết làm giả… Mặc dù Ma chủ sắp chết, nhưng Văn Vũ bước đầu suy đoán, Ma chủ chắc chắn chết do ngoại lực!

Chương 2375 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!