Không có Chủ nhân, không có Phương Ngọc Kiệt, đại điện lập tức trở nên yên tĩnh.
Mãi đến tận khi lão Đường sống lại lần nữa, anh ta thở hổn hển, hai mắt đỏ ngầu, nhưng lại không phát động công kích, Văn Vũ mới thở dài một tiếng.
“Thế nên, đây chính là phương pháp của các người?”
Hợp hai mảnh của Viên đá trời ban lại làm một, mạnh mẽ giết chết Chủ nhân… Nhưng mà mẹ kiếp, cũng phải nhìn vào tỷ lệ thành công chứ!
Trước đây Chủ nhân và Ma chủ từng dung hợp, tỷ lệ hình như là ba - bảy, Ma chủ ba, Chủ nhân bảy. Còn lần này…
“Năm năm.”
Bạch bình tĩnh lên tiếng.
“Mạnh mẽ giết chết Chủ nhân, thừa dịp Chủ nhân chưa sống lại thì dung hợp hai nửa viên đá. Lúc này Chủ nhân vừa mới trải qua quá trình chết đi sống lại nên ý thức vẫn còn hơi mơ hồ, sức mạnh cũng bị áp chế ở một trình độ nào đó, thế nên có thể nắm được một nửa phần thắng.”
Đúng vậy, cho dù chuẩn bị bao nhiêu lâu, cho dù có được nửa còn lại của viên đá trời ban, thì Bạch và Phương Ngọc Kiệt cũng chỉ có thể dám chắc 50% chiến thắng!
Đây là một canh bạc khổng lồ!
Mà cờ bạc là thứ Văn Vũ không thích nhất.
“Việc gì phải thế!”
Văn Vũ khẽ nói, Bạch nghe thế thì cười khổ một tiếng.
“Nếu có cách khác thì chúng tôi cũng không cần phải chơi như vậy. Nhưng cậu cũng đã thấy sức mạnh của lão già Chủ nhân kia rồi đó, chúng ta không biết rốt cuộc Chủ nhân có bao nhiêu đạo cụ hồi sinh… Tôi chỉ có thể nói như thế này, cho dù thế giới có bao nhiêu chức nghiệp giả cấp mười một thì cũng không thể có nhiều đạo cụ hồi sinh hơn Chủ nhân được! Hơn nữa, cái này không phải kỹ năng mà là sức mạnh do Viên đá trời ban mang lại!”
“Nói cách khác, không thể chặn được năng lực này.”
“Trong số chúng ta, ai có thể đánh thắng được đây? Tôi? Cậu? Hay là Đường Hạo Phi?”
“Nếu như không giết được Chủ nhân, vậy thì người chết nhất định là chúng ta!”
“Tình huống này cho dù đặt lên người ai thì cũng không thể gánh vác được!”
Văn Vũ lập tức im lặng.
Lát sau, cậu khẽ lên tiếng.
“Chỉ là tôi cảm thấy… Tỷ lệ quá nhỏ mà thôi.”
“Không nhỏ, 50% phần thắng. Trước đây Tiên Đế đến một phần vạn phần trăm cũng không có mà cũng dám đối đầu trực diện với Chủ nhân, bây giờ xác suất thành công lớn như vậy, sao chúng ta không đánh cược chứ?”
Bạch khẳng định chắc nịch, sau đó quay đầu nhìn lại viên đá trời ban, ánh mắt thâm thúy. Văn Vũ nhạy cảm nhận ra thông tin.
“Tiên Đế? Cậu ta là Tiên Đế?”
Văn Vũ ngạc nhiên chỉ vào viên đá trời ban, Bạch khẽ gật đầu.
“Chuyện này vẫn phải cảm ơn cậu, cậu có nhớ lần trước khi hai chúng ta đến Ma điện, tôi đã thả những hóa thân của Tiên Đế không?”
Văn Vũ suy nghĩ một lát rồi gật đầu, sau đó lập tức phản ứng lại.
“Nói thế có nghĩa là Tiên Đế đã giết Ma chủ?”
“Đúng vậy! Thành công mượn ký thể của hồ căn nguyên, ẩn nấp trong Ma điện, nhân cơ hội giết chết Ma chủ… Lúc đó Ma chủ đã gần chết rồi, chuyện này không cần nói nhiều, cậu biết kết quả là được.”
Văn Vũ yên lặng một lúc, sau đó lại tiếp tục hỏi.
“Nói thế cũng có nghĩa là Tiên Đế giam tôi ở thần điện không giới?”
“Đúng vậy!”
Bạch không hề che giấu, ông ta tận tâm tận lực giải thích mọi thắc mắc của Văn Vũ, sau đó lại chỉ vào viên đá trời ban.
“Nếu muốn báo thù thì cậu có thể chờ ông ta ra ngoài rồi tới tìm ông ta, nhưng nếu như Tiên Đế có thể ra ngoài thì cậu chắc không phải đối thủ của ông ta đâu.”
Văn Vũ im lặng.
…
Lúc vừa mới nghe tin Phương Ngọc Kiệt chính là Thông Thiên Tiên đế thì tâm trạng Văn Vũ đúng là vô cùng kích động…
Cơn oán hận bị nhốt ở thần điện không giới hơn 5000 năm như sông dài liên miên không dứt.
Nhưng Bạch đã thức tỉnh Văn Vũ.
Báo thù?
Chờ đến khi cậu có thể báo thù thì kẻ thù của cậu hoặc là đã chết, hoặc là trở thành vô địch thiên hạ… Thù này cậu báo thế nào đây?
Không tìm thấy Tiên Đế thì tìm Bạch?
Đây cũng là một ý nghĩ hay…
Nhưng Văn Vũ còn đang suy nghĩ có nên trở mặt với Bạch hay không thì một suy nghĩ khác lại xen vào…
Lúc đó cậu sẽ như thế nào?
Cao chạy xa bay sao…
Bây giờ cả Chủ nhân và Phương Ngọc Kiệt đều không ở đây, lá chắn phong ấn trên trái đất cũng đã rách nát, mọi thứ gần như trở về điểm xuất phát.
Bản thân cậu bây giờ thậm chí còn không cần ai đồng ý cũng có thể lập tức rời đi!
Giữa trả thù và chạy trốn…
Ừm, Văn Vũ căn bản không có nhiều do dự.
Cục diện đã như vậy rồi, khi Chủ nhân và Phương Ngọc Kiệt phân ra thắng bại, nhất định sẽ xuất hiện một đối thủ mà mình không thể đánh bại – Cho dù là Chủ nhân hay Tiên Đế thắng, thì mình cũng không nhận được bất cứ kết quả gì quá tốt.
Vì vậy, nếu lúc này không chạy, thì còn đợi đến khi nào?
Nghĩ đến đây, Văn Vũ quay đầu liếc nhìn Bạch và Đường Hạo Phi, bước chân nhẹ nhàng đi về phía cửa đại điện của người thống trị.
Cũng không cần phải chào hỏi ai cả, Văn Vũ nghĩ như vậy, chạy liền xong việc rồi!
Nhưng …
Bạch đột ngột quay đầu lại nhìn Văn Vũ…
"Không ở đây chờ kết quả cuối cùng sao?"
"Ừm… bao lâu nữa chuyện này mới có thể có kết quả?"
"Ai biết? Có thể một ngày, có thể một năm? Xét cho cùng, loại chuyện này là lần đầu tiên trong lịch sử…"
Bạch cười tủm tỉm nói, trong khi Văn Vũ nhẹ lắc đầu.
"Vậy không đợi nữa, tôi còn nhiều chuyện ở bên ngoài."
Chương 2485 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]