"Có thể nói cho tôi biết đó là chuyện gì không?"
"Xin lỗi… Không thể!"
Trong khi nói, Văn Vũ đã dùng "bước nhảy" đi tới cửa đại điện của người thống trị, cho đến lúc này, Bạch mới lên tiếng lần nữa.
“Cậu muốn chạy đúng không?”
“…”
“Nên nói, cậu biết làm thế nào trở lại Trái Đất từ nơi này không?”
“Ách…”
Lần này, Văn Vũ thực sự sửng sốt.
Cho tới nay, khi Văn Vũ đến nhóm cung điện của Chủ nhân thì đều được người bảo vệ bảo địa dẫn đường. Lúc cậu rời đi, cũng là người bảo vệ bảo địa giúp mở cửa, nhưng lần này, đại điện của người thống trị gây ra náo loạn lớn như vậy, cũng không thấy những người bảo vệ bảo địa đó qua đây liếc nhìn một cái – Ngay cả phân thân của Ma Linh đứng ở cửa ban nãy cũng đã chết thảm giữa dư chấn của trận chiến.
Không có chìa khóa, mình làm thế nào để đi?
Trong đầu Văn Vũ đột nhiên nhớ lại "phía Đông Nam" mà vừa nãy số 8 nhắc đến, nhưng ngoài mặt cậu không có biểu hiện gì, cậu chỉ xấu hổ gãi đầu.
"Tôi nhớ rõ không phải ông cũng là người bảo vệ bảo địa sao? Vậy giúp tôi một chút đi…"
Sau sự phản bội của Bạch, Chủ nhân có thể vì vẫn không bắt được Bạch, cho nên cũng không tước đoạt quyền người bảo vệ bảo địa của Bạch – Lúc này mới cho Phương Ngọc Kiệt cơ hội.
Nói cách khác, nhóm cung điện của Chủ nhân hiện tại hoàn toàn không tồn tại bố trí phòng vệ đối với Bạch…
Nghe được lời Văn Vũ nói, lần này, rốt cuộc Bạch cười thành tiếng, lắc đầu nhìn Văn Vũ, trong mắt hiện lên một tia sáng khác thường.
"Văn Vũ à Văn Vũ, người khác không hiểu cậu, tôi còn có thể không hiểu sao?"
"Cậu chỉ muốn quay trở lại Trái đất, sau đó đi luôn thôi."
Bạch chỉ ra mục đích của Văn Vũ, mà Văn Vũ chỉ im lặng. Một lát sau, cậu vẫn gật đầu.
Chút tâm tư nhỏ của mình có thể che giấu được Đường Hạo Phi đã là cực hạn rồi, nếu nói muốn lừa bịp Bạch, thì đó thật sự là kẻ ngốc nói mơ!
"Nhưng hiện tại cậu muốn quay người bỏ chạy, không nghĩ là quá muộn sao?"
Mẹ nó, lúc trước tôi không có cơ hội…
Tự đáy lòng Văn Vũ nói thầm, nhưng chỉ nghe thấy Bạch tiếp tục nói.
"Thế giới này giống như một đầm lầy. Chúng ta chủ động hoặc bị động bước vào, khi bước vào rồi lại muốn thoát ra nhưng khó vô cùng…"
"Văn Vũ, tôi hỏi cậu, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra, làm sao mà cậu còn có ảo giác "Tôi có thể toàn thân rút lui" chứ?"
Văn Vũ im lặng trong chốc lát, cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Bạch, cậu chỉ vào viên đá trời ban ở phía trước.
"Tôi cảm thấy ông nên tập trung vào thứ đó."
Bạch lại lắc đầu.
"Tôi không quản được chuyện viên đá trời ban, cũng không có năng lực quản, nhưng theo đánh giá giữa tôi và Tiên Đế trước đó, cậu nhất định là nhân tố không ổn định."
"Nghĩ lại xem, trọng sinh giả do Ma chủ lựa chọn… Trình tự số 1 của thế giới này… Cho dù tính cách, thân phận của cậu như thế nào thì cũng đã định sẵn cậu không thể thoát khỏi mọi chuyện!"
"Thật ra, chuyện này cũng không phải dùng ý chí của cậu mà chuyển dời. Đúng vậy, cậu không muốn nhúng tay vào những chuyện này nữa. Đúng vậy, cậu có ý nghĩ muốn thoát ra… Nhưng thật đáng tiếc, sức mạnh và thân phận của cậu đã được định sẵn sự tồn tại của cậu là một yếu tố không ổn định và là một nguy cơ tiềm ẩn!"
"Cậu nói xem, thay đổi cậu rồi, khi mọi thứ đã hoàn thành, cậu sẽ xử lý với những rủi ro tiềm ẩn này như thế nào?"
“Tôi sẽ giết hắn…”
“Không sai, tôi sẽ giết hắn! Trước khi Tiên Đế rời đi, đã giao tất cả cho tôi, mà cậu, tất nhiên cũng ở trong phạm vi công việc của tôi.”
Văn Vũ im lặng.
"Không thương lượng được sao?"
"Chuyện này không thương lượng được!"
"Tôi có thể đảm bảo rằng lần rời đi này, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa."
Tuy nhiên, dù Văn Vũ đã đưa ra lời bảo đảm, nhưng Bạch vẫn lắc đầu.
"Tôi đã nói rồi, chuyện này không phải dùng ý chí của cậu mà di dời được… Tôi không muốn quan tâm cậu nghĩ như thế nào, cậu chỉ cần biết cả tôi và Tiên Đế đều muốn cái đầu của cậu, vậy là đủ rồi!"
Bạch dứt khoát nói, nhưng Văn Vũ lại đột nhiên mỉm cười…
"Cho nên thì sao? Ông muốn giết tôi?"
Mà Bạch gật đầu khẳng định.
“Không sai, tôi muốn giết cậu!”
“Vậy thì…”
Văn Vũ nói, giây tiếp theo, ba linh hồn vũ trang Quý Động, Cuồng Ca, Vô Đông xuất hiện từ hư không, xếp thành hàng trước mặt Văn Vũ!
Trong số đó, Quý Động và Cuồng Ca nhắm ngay Bạch, mà Vô Đông lại nhắm vào hai mắt màu đỏ tươi của Đường Hạo Phi!
"Vấn đề cuối cùng… Ai đã cho ông sự tự tin khiến ông nghĩ rằng mình có thể giết tôi?"
Đúng vậy, trước mặt Chủ nhân, Văn Vũ quả thật là một món ăn! Loại món ăn mà đã lâu không đụng đến!
Nhưng khi đối mặt với người khác, Văn Vũ lại tuyệt đối không khiêm tốn!
Cho dù là Đường Hạo Phi vừa rồi có thể trấn áp Chủ nhân!
Bởi vì Đường Hạo Phi cũng không có biện pháp khống chế sự bất tử của Văn Vũ… Mà số lượng linh hồn quang hợp của Văn Vũ đủ để khiến bất cứ kẻ địch nào cũng phải thất vọng!
"Ầm!"
Không chờ Bạch trả lời, Văn Vũ liền nổ súng!
Quả nhiên lúc này, hai mắt lão Đường đỏ lên, ngay khi Văn Vũ nổ súng, liền lao về phía Văn Vũ.
Không biết bắt đầu từ bao giờ, Bạch đã hoàn toàn "điều khiển" được tâm trí của Đường Hạo Phi…
Cùng lúc đó, giọng nói của Bạch đột nhiên vang lên bên tai Văn Vũ.
"Cậu không ra được, cậu cũng không thể đánh bại Đường Hạo Phi, vậy cậu dựa vào đâu mà cho rằng bọn tôi không giết được cậu? Nhiều nhất là vấn đề thời gian mà thôi…"
Ừm, lời này cũng có lý.
Chương 2486 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]