Mới cùng Franke tán gẫu một lúc đã đến giờ ăn tối, Cổ Nhĩ cùng Ngụy Thiên xuống bếp làm vài món ăn, sau đó mấy người họ lại cùng nhau ngồi xuống bàn, chủ đề nói chuyện lại quay về Lâm Hải Phong.
"Khi bộ mạch chủ sơ tán, đã bị chúng tôi lấy lại,bây giờ tư lệnh Lâm đang ở khu vực trung tâm của thành phố,ăn uống xong rồi, thì chúng ta đi xem ông ta thế nào, mà tình cờ ông ta cũng muốn gặp ông.”
Lâm Hải Phong đã từ bỏ cơ thể của ông ta, còn thứ gọi là “bộ mạch chủ” mà Ngụy Thiên nói đến khi nãy, đại khái chính là Lâm Hải Phong hiện tại.
Khi Ngụy Thiên nói ra những lời này, Văn Vũ cũng gật đầu - người có thể theo Franke chạy ra ngoài nhất định phải là người trung thành tuyệt đối với Franke và Lâm Hải Phong, đã đến tận lúc này rồi, cũng không cần thiết phải giấu bất cứ bí mật nào nữa.
Nhưng khi Văn Vũ vừa mới ăn một miếng đồ ăn, sắc mặt đột nhiên thay đổi, lo lắng căng thẳng, cả người Văn Vũ đầy sát khí, nhưng sát ý này đến nhanh và đi cũng nhanh, Franke và ba người còn lại đều không hiểu, chỉ có Văn Vũ im lặng hồi lâu, cuối cùng nở nụ cười gượng gạo.
"Con rối linh hồn bị lấy mất rồi…"
Nghe tin này, Franke không những không ngạc nhiên mà lại nhắc đến một người khác.
"Thiên Thần."
"…chính là anh ta…"
"Chỉ là không biết, anh ta chạy ra ngoài từ lúc nào…"
Đối diện với câu hỏi của Văn Vũ, Franke chỉ lắc đầu.
"Sau khi chúng tôi đến đây, tất cả những người mà tôi bố trí ở tiền tuyến đã không còn một ai, tôi chỉ biết rằng đám người của Bạch có một sự thèm muốn với căn nguyên tâm địa, nhưng cụ thể từng bước như thế nào, tôi thật sự không biết.”
Thực tế cả Franke và Lâm Hải Phong , đều có thể suy ra kẻ đứng sau bày trò chính là Bạch, còn Phương Ngọc Kiệt và Thông Thiên Tiên Đế có giao dịch, hai chuyện này đã quá rõ ràng rồi, còn với những chuyện cụ thể hơn nữa, bọn họ thật sự không có đủ năng lực để biết được.
Dù sao đi nữa, những manh mối có được cũng quá ít…
Văn Vũ cũng không hỏi gì nhiều, cậu chỉ âm thầm liên lạc với Sơn Khôi
…
Chiến trường phân tầng khu 6, đại bản doanh của Sơn Khôi.
Kể từ lần hội nghị trước đó, nơi này đã được chọn làm trụ sở chiến lược mới — các lực lượng của trái đất do Yến Kinh đứng đầu đã quyết định chiến đấu với Ma Điện ở ngay đây.
Nhưng phải nói thế nào nhỉ, cái thế giới này thay đổi đến mức Văn Vũ cũng nhận không ra nổi nữa rồi, vậy thì những người còn lại làm sao có thể nhìn rõ nổi mọi chuyện phái trên nữa?
Nhưng không, hội nghị vừa xong, trước khi chiến lược chiến đấu hoàn tất, Ma Điện đã rút quân rồi…
Ngay sau khi Ma Điện rút quân, các lực lượng còn lại đã xảy ra náo động , họ cố gắng tìm Phương Ngọc Kiệt, nghiên cứu xem họ nên làm gì trong tình huống này, sau đó là chuyện phong tỏa thế giới bên ngoài trái đất biến mất xảy ra…
À, Phương Ngọc Kiệt cũng không còn.
Tên nhóc này hay lắm, thủ lĩnh mà lại bỏ chạy, những người còn lại hợp nhất lại, cũng đừng có tự mình biến thành cái gì mà con thiêu thân nữa, ai về nhà nấy mà sống cuộc sống yên bình, đó mới là mọt sự lựa chọn đúng đắn.
Vậy là, chiến thuật đã bàn bạc xong cứ thế mà chết từ trong trứng nước.
Khu 6 vẫn là khu 6 trước kia…
Chỉ vài giờ sau khi Văn Vũ rời đi, tình hình cuối cùng cũng có biến đổi.
Sơn Khôi khổ sở, không đợi được chủ nhân của mình trở về, mà ngược lại lại đợi được một phiền phức lớn!
…
Thời gian quay ngược lại nửa giờ trước.
Khu 6, trước cánh cổng đại bản doanh của con rối linh hồn.
Với một vài tia sáng lóe lên, bóng dáng của "Phương Ngọc Kiệt" đột nhiên xuất hiện trước cánh cổng.
Tất cả những gì xảy ra ở đại sảnh của người cai trị, Văn Vũ đã sớm thông báo cho Sơn Khôi, nhưng Sơn Khôi lại không có cách nào vào được cung điện của người cai trị, mặc dù một lòng bào vệ Văn Vũ, nhưng chúng không thể làm gì được – tất nhiên,trọng điểm không nằm ở đây.
Trọng điểm chính là, cái thằng chó Phương Ngọc Kiệt rõ ràng đã chó giao dịch ngầm với Chủ Nhân, nhưng sao lại xuất hiện ở đây!
Cho đến khi "Phương Ngọc Kiệt"nhẹ nhàng vẫy tay, ấm ảnh đã bao phủ toàn bộ cơ thể cậu ta,một giây sau, 13 người cao lớn, từ trong bóng tối bò ra, đứng bên cạnh “Phương Ngọc Kiệt”.
Sau đó, tiếng gầm vang lên từ trong miệng “Phương Ngọc Kiệt”.
"Những con rối linh hồn phản nghịch, hung tàn phá họai hòa bình và sự ổn định của trái đất,sau khi xác minh, tin tức là sự thật, bây giờ, với danh nghĩa tổng tư lệnh của Yến Kinh, tôi sẽ tiêu diệt toàn bộ tộc con rối linh hồn,để bảo vệ thiên hạ! "
Nhìn kìa!
Nhìn kìa!
Lời nói thật huy hoàng làm sao…
Ai không biết chắc sẽ nghĩ rằng tộc con rối linh hồn đã làm điều gì đó trái thiên địa – cái tên tổng tư lệnh Yến Kinh này, cũng rất có tiếng nói…
Không thấy ngay đến cả một người khác của Yến Kinh——Đường Hạo cũng không ra mặt làm bất cứ cái gì hay sao?
Khi “Phương Ngọc Kiệt” tuyên bố tiêu diệt toàn tộc, hoặc nói để người nào đó quan tâm đến chuyện này nghe thấy sẽ tiêu diệt toàn tộc, người phía sau liền vung tay dữ dội, kèm theo tiếng nổ vang lên, một làn gió vô tận bốc lên từ không khí , biến thành một bức tường gió, ngay lập tức phong tỏa nơi này, đồng thời cắt đứt mọi liên lạc của mảng lục địa này với thế giới bên ngoài.
Chương 2491 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]