Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2492: CHƯƠNG 2492: QUYẾT ĐỊNH THẮNG LỢI 2

Lúc này, "Phương Ngọc Kiệt” mới khẽ nhún vai, khuôn mặt đột nhiên nứt ra, trong chốc lát, một chiếc mặt nạ sắt tinh xảo đã thay thế khuôn mặt thanh tú của Phương Ngọc Kiệt.

Quả nhiên là Thiên Thần…

Hơn nữa, ngoài Đường Hạo Phi và Bạch, thế giới có lẽ chỉ có Thiên Thần,mới dám nói những lời tuyên bố trơ trẽn như “tiêu diệt toàn tộc con rối linh hồn” như vậy.

Khi nhìn thấy Thiên Thần, trong lòng Sơn Khôi đột nhiên thấy đau sót,nó nhanh chóng liên lạc với Văn Vũ , báo cáo lại mọi chuyện thật chi tiết cho chủ nhân của nó.

Vậy mà, Văn Vũ cũng vẫn giống như vừa rồi, lúc đầu thì tức giận, nhưng sau đó lại im lặng…

Cậu có thể làm được gì?Đến cứu? Như vậy ngược lại sẽ rơi vào bẫy của Bạch.

Vốn đã tính toán trong lòng rồi, nếu Văn Vũ giám xông tới, thì những gì Văn Vũ phải đối mặt lần này có khả năng còn nguy hiểm hơn nhiều so với khi ở trong đại sảnh của người cai trị.

Có một chuyện rất rõ ràng, Bạch muốn sử dụng tộc con rối linh hồn để câu Văn Vũ! Một kế hoạch đen tối rõ ràng như vậy, không chỉ có Văn Vũ nhìn ra, mà ngay cả bản thân Sơn Khôi cũng biết rõ điều đó…

Phân thân của Độc Nhãn và Lạc Lạc vẫn ở trong đại sảnh nhìn nhau trong ánh mắt hiện lên vẻ buồn bã – nếu nói Thiên Thần mạnh mẽ, thì thật sự không phải, bất kể là Lạc Lạc hay phân thân của Độc Nhãn ra tay, cũng có thể giết Thiên Thần trong thời gian ngắn.

Nhưng chỗ không nạn chính là ở , Thiên Thần đã mang theo mười ba con rối linh hồn cấp Thiên Kiều, ừm, còn có một chỗ còn khốn nạn hơn, ngoại trừ phân thân của Độc Nhãn và Lạc Lạc, tất cả các đơn vị có thể chiến đấu còn lại đều là huyết bào của của kẻ địch…trong đó còn bao gồm cả bốn mươi hai con rối linh hồn cấp Thiên Kiều do Lâm Hạo Thiên đứng đầu…

Muốn đánh lại như thế nào đây? Đừng lo, đối phương chắc chắn sẽ sắp xếp một cách rõ ràng rồi!

Lúc này, Lạc Lạc đột nhiên nói.

“Sơn Khôi… đại ca nói, đại ca không có mặt mũi nào nói chuyện riêng với ngươi, còn kêu ta nói với ngươi, ngưới chết, đại ca sẽ báo thù cho ngươi, ngươi bị khống chế,đại ca sẽ cứu ngươi! Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày đó! Đây là lời đại ca đảm bảo với ngươi! "

Sơn Khôi lúc đầu im lặng, sau đó đột nhiên nở nụ cười.

"Có câu nói đó của chủ nhân, là đủ rồi!"

Sơn Khôi ngay lúc này tuy rằng ánh mắt buồn bã, nhưng cũng không có chút thù hận, nó chỉ là im lặng,coi như đây chính là bản chất thật sự của nó…

Nhìn Sơn Khôi như vậy, ở tận trong đáy lòng của Lạc Lạc và Độc Nhãn, lại có một loại cảm giác như muốn quyết chiến đến chết ở tại đây.

Nhưng trong nhiều trường hợp, sự nhiệt tình không giải quyết được vấn đề gì cả - chẳng hạn như bây giờ.

Độc Nhãn rất khó chịu, nó vặn vẹo người dường như muốn đi ra ngoài tìm kẻ địch, mốt phát tiết ra ngoài cho đến khi một ánh sáng trắng ở bên cạnh Lạc Lạc lóe sáng lên, Thần Quốc lập tức thu lại phân thân của Độc Nhãn, sau đó, Lạc Lạc quay đầu lại nhìn Sơn Khôi.

"Xin lỗi, chúng ta đi trước."

"Xin hãy giúp ta nói với chủ nhân của ta,ta mong rằng chủ nhân của ta bình an vô sự."

Sơn Khôi khẽ gật đầu và gửi lời chúc phúc của nó cho chủ nhân của nó,còn Lạc Lạc, do dự một lúc, rồi lại nói.

"Ta có thể đem đi phân thân này của ngươi."

"Điều đó không có ý nghĩa gì cả."

Bản thể của Sơn Khôi quá lớn, nếu có Victor và quái vật Baru ở đây, cộng thêm thời gian nhiều hơn một chút, thì có thể mang theo bản thể của Sơn Khôi đi, nhưng bây giờ Thần Quốc của Lạc Lạc quả thực là không đủ,cà cũng chỉ có thể đem đi được một phân thân…ý nghĩa của chuyện này quá bé nhỏ..

Vậy là tất cả đã định.

"Bảo trọng, chờ chúng ta đó!"

Lạc Lạc đã nói như vậy, sau đó, ánh sáng màu tím lờ mờ đưa Lạc Lạc rời đi

Ngay cả sau khi đã thu hồi lại Lạc Lạc, Văn Vũ vẫn không thu hồi lại việc chia sẻ tầm nhìn với Sơn Khôi, có thể thấy, đứng đằng sau Thiên Thần là những con rối linh hồn cấp Thiên Kiều đang phong tỏa mảng lục địa đó,sau đó Thiên Thần lập tức bay lên không trung, một lượng lớn năng lượng tạo vật được tuôn ra từ cơ thể.

Năng lượng tạo vật này, nó giống như vi rút, hoàn toàn lây nhiễm toàn bộ đại lục trong nháy mắt!

Trong linh hồn, liên kết linh hồn của từng con rối linh hồn lần lượt tiêu tan, cho đến cuối cùng,trong đầu truyền đến âm thanh của Sơn Khôi

"Chủ nhân, xin bảo trọng."

Dứt lời, Thiên Thần ở phía xa bay đến đứng trước mặt bản thể của Sơn Khôi.

Giống như màn hình TV đột nhiên tối đen, Văn Vũ chỉ cảm thấy hoa mắt, hoàn toàn mất đi liên kết linh hồn với Sơn Khôi.

Suy nghĩ một hồi, Văn Vũ đã không lựa chọn kết nối linh hồn với những con rối linh hồn khác, chỉ ngồi im lặng, không biết đang suy nghĩ gì…

Đội quân con rối hồn ở quê hương đã không còn nữa, nhưng những con rối linh hồn phân bố ở thế giới bên ngoài , có sao đi nữa thì Thiên Thần cũng không thể quét sạch hết chúng đi được, nhưng dù vậy, việc quân đoàn con rối linh hồn bị tiêu diệt trong lần này là sự thật.

Nói không đau lòng, thì là giả, nhưng nghĩ đến mọi chuyện đã xảy ra kể từ khi cậu trở về, Văn Vũ thật sự không muốn đối mặt với Bạch một lần nữa trong hoàn cảnh như này.

Ta ở trong ánh sáng, kẻ thù ở trong bóng tối.

Quá thụ động.

Chương 2492 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!