Đến thời gian ăn cơm tối, Đạt Ô kết thúc công việc một ngày, thong thả ung dung bước ra thư phòng.
Người hầu thấy vậy thì lập tức chạy lên chào, dò hỏi Đạt Ô có ăn tối luôn không, nhưng Đạt Ô lắc đầu.
Đạt Ô trở lại phòng ngủ, dặn quản gia không gặp bất cứ ai, sau đó mới đóng cửa phòng ngủ lại.
Đến tận lúc này, “Đạt Ô” mới thở phào một hơi.
Tất cả mọi chuyện được tiến hành vô cùng thuận lợi.
Dựa vào năng lực và kỹ năng của Văn Vũ, cho dù là đột nhập vào hay là thay hình đổi dạng… đều không có sơ hở - Trong thư phòng, Văn Vũ kích hoạt Khu vực phong tỏa cực hiệu, nhanh chóng tiêu diệt Đạt Ô, sau đó lại dùng Thay đổi thiên cơ để biến thành bộ dáng của Đạt Ô.
Phối hợp với những ký ức lúc trước đã xem, giờ phút này, Văn Vũ có thể đóng giả Đạt Ô một cách vô cùng thành công.
Văn Vũ ung dung nằm trên giường, khẽ nhắm mắt cẩn thận tìm hiểu những thông tin trong ký ức của Đạt Ô. Đến tận khi cậu xem xét toàn bộ ký ức của ông ta, xác định bản thân đóng vai Đạt Ô sẽ không có bất cứ sơ hở nào thì trời đã tờ mờ sáng. Văn Vũ cũng không nghỉ ngơi nhiều, cậu nhanh chóng xuống giường, đẩy cửa phòng ngủ, ra lệnh cho người hầu.
“Chuẩn bị xe, ta muốn đến yết kiến Ma Linh đại nhân.”
“Vâng!”
Người hầu nhận lệnh.
…
“Ma Linh điện hạ” đã thay đổi, những lãnh đạo cấp cao của Ma điện đều hiểu rõ.
Hủy bỏ biên chế quân đội, mở rộng thêm hậu cung, làm tất cả mọi chuyện để hưởng thụ cuộc sống một cách thoải mái nhất.
Dưới lệnh cấm của Ma Linh, người bình thường khó mà có thể gặp được Ma Linh - Nhưng không bao gồm Đạt Ô và Oga.
Đúng vậy, tình huống hiện tại cũng chỉ có Đạt Ô và Oga mới có thể nhìn thấy bản tôn Ma Linh.
Oga và Ma Linh có liên kết linh hồn, thế nên sau khi Văn Vũ khởi động Linh giác đã cảm thấy Đạt Ô là sự lựa chọn tốt hơn, và sự thật cũng chứng minh lựa chọn của Văn Vũ không sai.
Theo lệnh của “Đạt Ô”, người hầu nhanh chóng chuẩn bị xe, Văn Vũ lên xe cực kỳ phô trương, dọc đường đến đại điện của Ma Linh hoàn toàn không che giấu chút nào.
Mãi đến khi xe dừng trước cửa đại điện, Văn Vũ mới đẩy cửa xe bước ra, nghênh ngang tiến về phía trước, đi tới trước mặt hai lính canh.
“Đạt Ô đại nhân, xin hỏi ngài tới đây…”
Đối mặt với câu hỏi của hai con rối linh hồn cấp mười một, Văn Vũ chỉ khẽ nhăn mày, bày ra bộ dạng vô cùng sốt ruột. Tiếp theo đó, Văn Vũ vươn tay trực tiếp đẩy hai con rối linh hồn này ra, sải bước tiến vào bên trong.
Phía sau truyền đến tiếng tranh luận giữa lính canh và quản gia.
“Đạt Ô đại nhân, ngài làm như vậy không hợp quy củ!”
“Làm sao? Chủ tử nhà ta muốn gặp Ma Linh đại nhân, chẳng lẽ còn phải chờ đám chó các ngươi đồng ý à?”
“Chúng tôi không có ý đó.”
“Vậy ý các ngươi là gì?”
Cuộc tranh cãi càng lúc càng không nói lý lẽ, Văn Vũ nghe thấy thì không khỏi mỉm cười.
Sự thay đổi của Ma Linh không những khiến Đạt Ô cảm thấy mơ hồ mà cả đám lính canh ở đây cũng bất mãn…
Có lẽ bọn chúng cũng cảm thấy để Đạt Ô vào gặp Ma Linh sẽ là một ý kiến không tồi.
Ngoại trừ hai người lính canh bên ngoài có ý kiến thì những người còn lại đều coi như mù điếc.
Điều này cũng chứng minh địa vị của Đạt Ô ở Ma điện - Ngoại trừ Ma Linh, chắc không còn ai có thân phận cao hơn Đạt Ô…
Với thân phận của Đạt Ô, Văn Vũ thuận lợi đi vào trong tẩm cung của Ma Linh. Hai lính canh cửa khẽ liếc mấy người hầu một cái, mấy người này lập tức sáng suốt rời đi, đến lúc này Văn Vũ mới nhẹ nhàng gõ cửa.
“Ma Linh đại nhân? Ma Linh điện hạ?”
Một lát sau, một giọng nói ngái ngủ truyền ra từ bên trong cánh cửa.
“Ai? Mẹ kiếp, không phải ta đã nói rồi sao? Không có việc gì thì đừng tới quấy rầy ta!”
Vừa dứt lời thì tiếng ngáy lại vang lên. Văn Vũ âm thầm sử dụng linh hồn nhận biết, nhanh chóng thăm dò tình huống bên trong cánh cửa.
Giường lớn rộng rãi, rèm giường màu hồng, ánh nến màu đỏ, còn cả những món đồ ăn ngon.
Và tất nhiên không thể thiếu bóng dáng những người đẹp.
Lúc này “Ma Linh” đang nằm ngửa ở giữa giường, xung quanh là năm người phụ nữ xinh đẹp nằm chồng lên nhau, xung quanh là những vệt nước rõ ràng.
“Mẹ kiếp, lão già này…”
Sau khi nhìn thấy những điều này, Văn Vũ lập tức suy đoán được thân phận thực sự của “Ma Linh”.
Trong số những người mà Văn Vũ biết, chắc là không có ai có phẩm vị thấp hơn người đó - Rốt cuộc thì cũng không thể trông cậy quá nhiều vào một linh hồn sống cô độc vô số năm, không thể hy vọng linh hồn này vừa mới tự do đã có thể làm đại sự được…
Những suy nghĩ nhanh chóng xẹt qua đầu Văn Vũ. Một lát sau, Văn Vũ vươn tay nhẹ nhàng gõ cửa.
“Ma Linh điện hạ?”
“Ai!”
Tiếng rống phẫn nộ từ trong cánh cửa vang lên, có thể nghe tướng tiếng thân thể cọ xát, tiếng bước chân vang lên. Một lát sau, cánh cửa được mở ra từ bên trong, lộ ra thân hình cường tráng của Ma Linh.
“Mẹ kiếp, nhà ngươi… Ồ, là Đạt Ô à, tìm ta có chuyện gì thế?”
Cơn giận của Ma Linh đến cũng nhanh và đi cũng nhanh. Ngay khi nhìn thấy Đạt Ô thì cơn tức giận của “Ma Linh” đã nhanh chóng tiêu tán, ông ta lập tức khôi phục bộ dạng đứng đắn, nhẹ nhàng gật đầu với Đạt Ô.
“Là ngươi à, sao không nói sớm.”
Chương 2502 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]