Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 2503: CHƯƠNG 2503: HẬU TÁNG! 1

Sự thật đã chứng minh thân phận của Đạt Ô dùng rất tốt, dù sao thì “Ma Linh” vẫn phải trông cậy vào Đạt Ô giúp mình xử lý chuyện của Ma điện. Ý chí trái đất vất vả lắm mới có được một cuộc sống mới, lại có địa vị như thế này, nếu biến bản thân thành một kẻ cô đơn thì thực là ngu xuẩn…

Văn Vũ chỉ cười cười nhìn Ma Linh, một lát sau mới lên tiếng.

“Đại nhân, không biết tôi có thể vào trong hay không?”

“Vào trong?”

Đạt Ô đột nhiên thỉnh cầu khiến Ma Linh ngây người, ông ta nhìn đống hỗn độn trong phòng, chần chừ một lát rồi lắc đầu.

“Có chuyện gì lát nói sau, ngươi đến phòng nghị sự chờ ta, ta lập tức đến ngay.”

Ma Linh nói xong thì muốn đóng cửa phòng ngủ, nhưng Đạt Ô lại nhanh chóng vươn tay, nhẹ nhàng túm chặt cổ áo Ma Linh.

“Đại nhân, nếu ngài không muốn tôi tiến vào thì chúng ta nói chuyện ở đây luôn cũng được.”

Hành động vô lễ của Đạt Ô khiến Ma Linh ngây người, ông ta không nghe được câu nói kế tiếp của Văn Vũ mà chỉ ngây ngốc nhìn Đạt Ô đang túm chặt cổ áo mình, mãi mà chưa hoàn hồn.

Mãi đến tận khi Đạt Ô tiến thêm một nước, tát một cái vào má Ma Linh!

“Ngươi!”

Lúc này Ý chí trái đất mới phục hồi tinh thần, ông ta ngẩng đầu nhìn Đạt Ô, lại thấy gương mặt Đạt Ô đột nhiên tan chảy, sau đó lộ ra gương mặt khiến ông ta kinh sợ vạn phần!

Ý chí trái đất đang định hét lên nhưng lại đột ngột phát hiện không biết từ khi nào đã có một không gian trong suốt bao phủ toàn bộ tẩm cung. Tiếp theo, một nguồn năng lượng linh hồn cuồng bạo từ tay phải Văn Vũ trào ra, lập tức lao vào trong đầu óc ông ta.

Sự kết hợp giữa năng lượng linh hồn và năng lực căn nguyên khiến không gian như dậy sóng. Làn sóng đung đưa, nháy mắt tỏa ra khắp xung quanh tẩm cung của Ma Linh!

Nhưng làn sóng này di chuyển đến một khoảng nhất định thì lại bị một lá chắn vô hình chặn lại. Cho dù bên trong có ồn ào ầm ĩ thế nào thì cũng không gây bất cứ ảnh hưởng nào cho thế giới bên ngoài.

Cách đó không xa, hai tên lính canh cửa đang thảnh thơi đứng đó, trong tầm nhìn của bọn chúng chỉ có thể nhìn thấy Đạt Ô đại nhân đang trò chuyện vui vẻ với Ma Linh điện hạ chứ không nhìn được gì khác.

Bên trong khu vực phong tỏa cực hiệu.

Giờ phút này, “Ma Linh” phát ra những tiếng hét chói tai, giống như con gà mái già đang bị gã đồ tể bóp cổ. Dáng vẻ xấu xí này khiến Văn Vũ thở dài một hơi.

“Mặc dù Ma Linh đã chết, nhưng tôi vẫn rất đề cao ông ta…”

“Ông ta là một người hào kiệt, cũng là anh hùng của Lierda. Mặc dù lập trường của hai bên đối lập nhau, nhưng tôi không thể không thừa nhận năng lực và lòng dũng cảm của Ma Linh.”

“Chỉ tiếc, anh hùng lại không có được kết cục xứng đáng… Ông ta đã chết, nhưng điều đáng buồn nhất là thân thể của ông ta, lực lượng của ông ta, tất cả mọi thứ của ông ta lại bị loại người như ông chiếm lấy! Cũng may các người tiêu diệt Ma Linh hoàn toàn, nếu không thì chỉ sợ không ai có thể áp chế ông ta… Ông thấy tôi nói có đúng không? Hả mẹ trái đất kính yêu của tôi!”

Văn Vũ vừa huy động năng lượng linh hồn, vừa cảm khái những lời nói từ trái tim. Ý chí trái đất sau khi bị Văn Vũ vạch trần thì cũng không có phản ứng gì - Ông ta chỉ biết la hét chói tai, kêu la thảm thiết, cuối cùng là cầu xin tha mạng…

“Văn Vũ, không phải ta làm, thực sự không phải ta làm, tha cho ta một mạng! Cầu xin ngươi tha cho ta một mạng!”

Trước đây thực lực của Ma Linh và Văn Vũ tương đương nhau, nhưng từ khi Văn Vũ sử dụng cán cân linh hồn để trung hòa cường độ linh hồn với Chủ nhân thì thực lực của Văn Vũ đã mạnh hơn Ma Linh rất nhiều!

Nói cách khác, Ý chí trái đất hoàn toàn không tìm được cách thoát khỏi tay Văn Vũ!

Văn Vũ nghe được lời cầu xin của Chủ nhân thì sắc mặt vẫn lạnh lùng, cậu lắc đầu, ánh mắt càng thêm rét lạnh.

“Tất nhiên tôi biết những chuyện này không phải do ông làm… Bản thân ông cũng không có năng lực đã làm tất cả mọi chuyện.”

“Ông chỉ là một ngọn cỏ trôi theo dòng nước, dựa vào thân phận của mình mà tác yêu tác quái. Ông cho rằng mình đã tìm được chỗ dựa phù hợp, nhưng tôi nói cho ông biết, ngay cả khi ông tìm được chỗ dựa rồi thì ông cũng không thể sống đến lúc hưởng thụ thành quả kia đâu!”

“Tôi đã xem thường ông, từ lúc bắt đầu đến giờ đã xem thường ông… Nhưng tôi cũng không đánh giá cao sự lựa chọn của ông, tôi chỉ cảm thấy loại người như ông không xứng đáng để sống đến bây giờ!”

“Nói thật, nếu ông cứ yên vị làm Ý chí trái đất thì tôi sẽ không giết ông! Nhưng ông lại tự cho mình là thông minh, tự rời khỏi thân phận Ý chí trái đất để làm thân phận mà ô dù của ông cho ông. Vậy thì ông làm gì có tư cách xin tôi tha mạng chứ?”

Văn Vũ nói đến đây thì năng lượng linh hồn trong tay phải cậu đột ngột tấn công, những nguồn năng lượng dâng trào. Ký ức của Ý chí trái đất lệ thuộc trong Ma Linh giống như một quyển vở bị Văn Vũ mở ra. Khóe miệng Ý chí trái đất trong hình hài Ma Linh lúc này chảy dãi thành dòng, giống như một tên điên mất trí nhớ…

Đến tận khi “phịch” một tiếng, thân thể Ma Linh ngã quỵ xuống đất. Văn Vũ bình tĩnh nhìn Ma Linh nằm trên mặt đất, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Ký ức của Ma Linh và Ý chí trái đất nhiều hơn Đạt Ô rất nhiều, nếu Văn Vũ muốn tiêu hóa hết đống ký ức này thì chắc phải cần một khoảng thời gian dài.

Chương 2503 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!