Tiếp theo đó, một cảnh tượng hung tàn hơn xuất hiện…
Hồ quang đột nhiên trở nên sắc bén hơn, một tia chớp đen bỗng nhiên lóe lên. Có thể nhìn thấy vô cùng rõ ràng, lấy lỗ thủng trên tường làm trung tâm, một tia laser lập tức xuất hiện! Tia laser khổng lồ lập tức xé rách toàn bộ Yến Kinh, xuyên từ tường Đông sang tường Tây, càng bay càng cao, đến tận khi đánh trúng phong tỏa bầu khí quyển thì mới chậm rãi tiêu tan.
Chỉ một đòn, Yến Kinh to lớn đã bị “Một đao chém làm hai”…
Nhưng đáng tiếc chính là…
Những người may mắn cảm nhận được đòn này đã bị Văn Vũ tiễn lên thiên đường, những người không biết thì tim đập chân run, hoang mang không biết chuyện gì xảy ra.
Nhưng bọn họ sẽ biết chuyện gì nhanh thôi.
Bởi vì ngay khi tia laser thứ nhất tiêu tán thì hồ quang thứ hai đã ấp ủ trước ngực Văn Vũ.
…
Hơi thở hung bại càng lúc càng mạnh, đám binh lính đóng quân trên tường thành nhìn thấy đòn công kích vừa rồi của Văn Vũ thì nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Mẹ kiếp, sự tồn tại của người này vượt qua mọi giới hạn! Phòng thủ? Nằm mơ à?
Đám binh lính nhìn Văn Vũ chuẩn bị tung đòn công kích thứ hai thì rụng rời chân tay. Điều đáng sợ hơn chính là ngoài Văn Vũ ra thì không ai biết đòn công kích này sẽ đánh tới đâu…
Đám binh lính sợ tè cả ra quần, cho dù bọn họ đã được huấn luyện nhưng tình hình trước mắt quá mức khủng bố.
May mà trời sập xuống cũng có cao nhân chống đỡ…
Ngay lúc Văn Vũ chuẩn bị ra tay thì một giọng nói vang lên từ bên trên tường thành.
“Văn Vũ, dừng tay đi… Thế giới này không chịu nổi trình độ công kích của cậu đâu.”
Giọng nói quen thuộc khiến Văn Vũ im lặng, sau đó, cậu ngẩng đầu, ánh mắt khóa chặt người đang nói.
“Ca Tu… Arthur…”
Lúc này, Ca Tu và Arthur đang đứng cạnh “Phương Ngọc Kiệt”. Bạch sắm vai Phương Ngọc Kiệt mặt không cảm xúc, Arthur cũng thế, chỉ có Ca Tu không đành lòng. Cỏ vẻ như số người vừa chết lúc này đã đạt đến giới hạn của Ca Tu.
“Đừng đánh, ít nhất thì đừng đánh ở chỗ này, Văn Vũ, nơi này là Yến Kinh, là nhà của chúng ta…”
Văn Vũ nghe vậy thì thực sự thu tay lại…
Hồ quang trong tay lập tức tiêu tan, Văn Vũ ngẩng đầu nhìn về phía Ca Tu và Arthur.
“Tôi hỏi hai anh một vấn đề, hai anh có biết thân phận thực sự của kẻ đang đứng bên cạnh các anh không?”
Một câu hỏi khiến Ca Tu nghẹn họng…
“Ồ… Có nghĩa là, đã biết từ lâu rồi đúng không?”
“Bùm!”
Không chờ Ca Tu đáp lại, một hồ quang khác được tung ra với tốc độ ánh sáng, đánh vào một nơi khác của Yến Kinh.
Sau khi ánh sáng đen tan biến, trên người Yến Kinh lại xuất hiện thêm một vết sẹo khổng lồ.
Sau đó, ánh sáng đen lại tiếp tục lóe lên…
Cùng lúc này, Văn Vũ cũng lên tiếng.
“Nếu các anh đã biết từ sớm, tại sao vẫn cùng ông ta thông đồng làm bậy?”
“Bùm!”
Đòn thứ ba!
“Tôi thực sự rất tò mò, rốt cuộc ông ta đã hứa hẹn với các anh những gì? Nhưng chắc anh cũng không cần trả lời, mọi chuyện cũng chẳng nằm ngoài quyền lực, sức mạnh, sinh tồn…”
“Bùm!”
Đòn thứ tư!
“Nhưng có một điều kỳ lạ, rõ ràng các anh biết tất cả mọi chuyện Bạch làm, vậy mà lại vẫn lựa chọn đi theo ông ta. Ca Tu, anh vừa mới dõng dạc bảo tôi “Đừng đánh”, nhưng hình như anh đã quên một chuyện, chính anh là người từ bỏ nơi này trước chứ không phải tôi. Anh nói xem, anh bảo tôi dừng tay là có ý gì?”
“Bùm!”
Đòn thứ năm!
“Bây giờ tôi muốn hỏi các anh một câu, các anh thực sự quan tâm thế giới này sao? Thực sự quan tâm thành phố này sao?”
“Bùm!”
Đòn thứ sáu!
Ca Tu chậm rãi nhắm hai mắt lại, một lát sau, khi anh ta mở mắt ra thì khóe miệng khẽ xẹt qua một nụ cười chua xót.
“Cậu nói đúng, thực ra tôi không để ý…”
“Bùm!”
Đòn thứ bảy!
“Vậy còn các người? Các người có để ý không?”
Bạch và Arthur trầm mặc không nói.
“Bùm!”
Đòn thứ tám!
“Tôi cũng không quan tâm!”
“Bùm!”
Đòn thứ chín!
“Thế nên, điều bi ai nhất chính là những người có năng lực thay đổi thế giới này lại không quan tâm đến thế giới này. Còn những người ở thế giới này lại không có năng lực thay đổi thế giới, thậm chí còn chẳng nghe được âm thanh của bọn họ…”
“Bùm!”
Đòn thứ mười!
“Thế nên, bây giờ tôi hỏi lại các anh một câu…”
“Yến Kinh này, thế giới này, thực sự cần phải tồn tại sao?”
Đây là một thế giới thật đáng buồn…
Kẻ mạnh thì muốn làm gì thì làm, kẻ yếu chỉ cố gắng kéo dài mạng sống - Nhưng thực ra đây vẫn chưa phải điều buồn nhất.
Điều đáng buồn nhất của thế giới này chính là đến thời điểm này đã không còn ai để ý đến sự tồn tại của nó nữa, sự sống và cái chết đã trở thành một thứ quá bình thường.
Khi Franke muốn về nhà thì Văn Vũ đã đồng ý với ông ta - Cậu chuẩn bị dùng phương pháp bạo lực để đoạt lại quyền sở hữu Yến Kinh.
Hơn nữa, Văn Vũ cũng không để ý đến chuyện khi mình ngồi lên vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh thì nơi đây còn bao nhiêu người sống sót, dân chúng có oán trách mình hay không…
Văn Vũ hoàn toàn không quan tâm đến những chuyện này.
Chương 2526 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]