Bạch, Ca Tu và Arthur cũng không quan tâm đến thế giới này, không quan tâm đến Yến Kinh. Văn Vũ đã tới tận cửa nhưng Bạch vẫn không từ bỏ Yến Kinh, thế nên cho dù mọi chuyện thế nào thì Bạch cũng muốn chống cự đến cùng.
Dù sao thì có chết thì cũng chỉ là một phân thân mà thôi, không phải sao?
Thế nên hai bên đều không quan tâm đến thế giới này, cũng quan tâm đến cái nhìn của kẻ yếu…
Nhưng điều đáng tiếc nhất chính là người tử thương nhiều nhất lại chính là những kẻ yếu này.
“Lên đi…”
Bạch khẽ lên tiếng, Arthur bên cạnh dứt khoát lấy thiết bị liên lạc ra lệnh tử thủ cho quân đoàn đóng tại Yến Kinh.
“Giết cậu ta!”
Không nói giết như thế nào, cũng không nói dùng cái gì để giết, càng không có chiến thuật tỉ mỉ - Không có bất cứ thứ gì.
Chỉ đơn giản là một mệnh lệnh chịu chết!
Đúng vậy, dùng tính mạng của những người khác để đẩy Văn Vũ vào vực sâu, đến chết mới thôi!
Quân đội nhận được mệnh lệnh thì nhìn nhau, có người không đành lòng, nhưng cũng có người kiên định chấp hành mệnh lệnh.
Có thể thấy được một bộ phận binh lính đã nhảy xuống tường thành, xếp hàng chỉnh tề, bày trận hướng về phía Văn Vũ nhưng nhanh chóng bị luồng ánh sáng màu đen tiêu diệt. Quân đội bình thường không thể tạo ra bất cứ uy hiếp nào với Văn Vũ, điều này Văn Vũ hiểu, Bạch hiểu, Arthur và Ca Tu hiểu, thậm chí cả những quân nhân đã chết cũng hiểu!
Nhưng vẫn là câu nói cũ, người có thể quyết định thì không quan tâm, người quan tâm thì lại không thể quyết định…
Thế nên, cuộc binh biến nhanh chóng xảy ra.
Đúng vậy, bọn họ là quân nhân bảo vệ quốc gia, là con của nhân dân, nhưng bọn họ cũng là con người, có hỉ nộ ái ố, có sợ hãi đau thương, không thể biết rõ là sẽ chết mà cứ lao đầu vào như vậy được.
Quân đội ở phía sau bắt đầu chạy trốn - Bọn họ hoặc là trốn trong Yến Kinh, hoặc là chạy thẳng đến cánh cửa truyền tống, chuẩn bị chạy trốn khỏi thành phố sắp bị hủy diệt này.
Chẳng mấy chốc, quân nhân đóng trên đầu tường thành cũng không áp chế được nỗi sợ hãi này. Bọn họ thì thầm với nhau, dường như đang bàn bạc một âm mưu gì đó.
Bạch nhìn thấy thì chỉ lắc đầu cười.
“Tôi biết ngay, con người luôn luôn là một thứ không đáng tin…”
“Thế nên?”
Arthur đứng bên cạnh vươn tay lên làm động tác cắt cổ, ý hỏi có cần “Chấp hành quân pháp” với đám quân sĩ này không.
Nhưng Bạch chỉ lắc đầu.
“Không cần, lãng phí thời gian.”
“Đem tất cả mọi con át chủ bài của Yến Kinh ra đây!”
Bạch dứt lời thì nhìn về phía Văn Vũ, sau đó một làn sóng tinh thần đột nhiên truyền đến bên tai Văn Vũ.
“Cậu cũng từng làm tổng tư lệnh Yến Kinh, vậy thì chắc cũng biết Yến Kinh cất giấu không ít đồ vật, đúng không?”
Văn Vũ mỉm cười gật đầu.
“Tất nhiên, khi tôi còn tại vị thì Yến Kinh đã có không ít. Bây giờ hơn 5000 năm trôi qua, chắc phải nhiều hơn rất nhiều, đúng không?”
“Đúng vậy!”
Bạch cười, sau đó lẩm bẩm như đang nói với chính mình.
“Nói thật, từ khi tôi thay thế Phương Ngọc Kiệt thì đã đích thân đến kho vũ khí tối tân của Yến Kinh để kiểm tra. Mọi thứ thực sự khiến tôi chấn động, trải qua thời Lâm Hải Phong, cậu, Đường Hạo Phi, Franke, Yến Kinh thực sự có không ít đồ tốt.”
“Nhưng nếu như tôi nhớ không nhầm thì những thứ này dùng để đối phó với Ma tộc?”
“Đúng thế…”
“Vậy cậu có nghĩ đến ngày hôm nay không? Ngày hôm nay, những thứ cậu chuẩn bị để đối phó với kẻ thù lại được sử dụng để phá hủy thế giới đã từng là hy vọng của cậu… Tôi cảm thấy cảm giác này chắc không tồi đúng không?”
“Đúng thế.”
Văn Vũ không mặn không nhạt trả lời một câu, động tác trên tay không ngừng chuyển động. Một tia chớp lóe lên, bức tường thành phía đông của Yến Kinh lập tức hóa thành tro bụi.
Sau đó…
Cơn chấn động đột ngột xuất hiện…
…
Giống như một trận động đất mấy chục độ richter, tường thành Yến Kinh vững chãi kiên cố như vậy, thế nhưng giờ đã bị phá hủy hoàn toàn.
Tàn tích của bức tường thành nhô lên khỏi mặt đất, sau đó toàn bộ Yến Kinh bắt đầu biến hóa - Vô số cấu trúc bị xé rách được nối lại với nhau, bùn đất quay cuồng, những tiếng gầm của máy móc ầm ầm.
Ngay sau đó, Văn Vũ cảm thấy mặt đất dưới chân mình đột nhiên nâng lên. Văn Vũ khẽ cảm nhận dưới chân một chút, sau đó nhanh chóng phát hiện đệ nhất chiến thần Huyền Vũ - Yến Kinh đã bị Bạch kích hoạt hoàn toàn!
Yến Kinh khổng lồ bây giờ chỉ giống một chấm nhỏ trên lưng Huyền Vũ. Thân thể Huyền Vũ giống như một lục địa làm bằng sắt thép, giờ phút này cho dù là Văn Vũ hay là Yến Kinh đều đứng trên lưng Huyền Vũ, nhỏ bé như vi khuẩn không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Sau đó, một tiếng gầm lớn vang lên!
Những ngọn núi phía xa khẽ nhấp nhô, một khối kiến trúc giống như Vạn Lý Trường Thành từ dưới đất chui lên! Một chiếc đầu rồng nhô lên khỏi mặt đất, cự long khẽ mở mắt, ánh mắt vô thần nhìn chăm chú Văn Vũ, ánh mắt lạnh lùng bạo ngược…
Tiếp sau đó…
Bầu trời bỗng nhiên xám xịt.
Thành phố thiên không vĩnh hằng lập tức vươn ra những cánh tay sắt thép, vô số cự pháo vào vị trí chiến đấu.
Chiến thần Huyền Vũ, chiến thần Thanh Long, thành phố thiên không vĩnh hằng…
Đây có thể coi là một trong những nội tình của Yến Kinh.
Trên mặt đất, vang lên những tiếng bước chân chỉnh tề, vô số thể nhân bản giống hệt Đường Hạo Phi và Văn Vũ đi ra từ khe nứt không gian. Tất cả trầm mặc và kiên định, nhanh chóng xây dựng một trận tuyến phòng ngự giữa Bạch và Văn Vũ.
Đây là những nội tình tích lũy…
Chương 2527 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]